Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 8


trước sau

Advertisement

Chương 8: Tắm rửa

“Vâng, được ạ”. Diệp Tĩnh Gia gật đầu và ghi nhận.

Cô hiện tại sẽ giúp anh chọn quần áo
mặc vào ngày mai, dù rằng anh sẽ không đi
ra ngoài, dù rằng không ai nhìn thấy anh mặc
quần áo gì, cô vẫn mở tủ quần áo, dùng điện
thoại di động soi sáng, kiên nhẫn chọn quần

áo cho anh.

Sau khi chọn quần áo, Diệp Tĩnh Gia đi
vào phòng tắm để pha nước tắm cho anh.

Giúp đỡ anh tắm? cô cắn chặt môi dưới,
nghĩ muốn coi anh như một bệnh nhân bình
thường mà cô đang hộ lý, không cần phải
nghĩ ngợi linh tinh, càng không được căng
thẳng mà đỏ mặt.

Trước khi chăm sóc Hoắc Minh Dương
tắm, cô muốn đi tắm trước, kẻo lại như tối
hôm qua không tắm được. Cô điều chỉnh
nhiệt độ nước trong phòng tắm vì quá mờ tối
mà khi phân biệt dầu gội trên kệ, cô vô tình
làm đổ những chai lọ trên đó.

Cô kéo khăn tắm quấn quanh người, nhặt
tất cả những chai lọ rơi trên mặt đất.

Một giọng nói truyền lên bên tai: “Cô
đang làm gì vậy?”

Giọng nói lạnh lùng lãnh đạm, cô biết là
Hoắc Minh Dương ngồi trên xe lăn đi vào,
sau khi đặt lại hết đồ vặt, cô nhìn anh:
“Không có gì, chỉ là ở đây quá tối. Tôi sơ ý
làm đổ mọi thứ”.

Đối với Hoắc Minh Dương, ánh sáng như
vậy không tính là tối, anh có thể nhìn rõ Diệp
Tĩnh Gia, nhìn thấy bộ dạng cô với mái tóc
ướt và khăn tắm quấn quanh người. Mặc dù
cơ thể cô gầy, nhưng chỗ cần lồi thì vẫn lồi,
đặc biệt là nơi mép khăn tắm được quấn,
phía trước dường như muốn nhô ra rồi.

Dáng người tinh tế, có một cảm giác hấp
dẫn không thể che dấu được .

Hoắc Minh Dương bình tĩnh nói: “Ai kêu
cô tắm trước!”

Diệp Tĩnh Gia hơi sững sờ, nghe được
giọng nói tức giận của anh, cô không dám
nói nữa, bởi vì cô sợ mình lại cãi nhau với anh.

Nhìn thấy nét bối rối trên mặt cô, Hoắc
Minh Dương nhíu mày không nhìn cô: “Rửa
sạch sẽ lại bồn tắm”.

“Được”. Cô vội vàng nghe theo mệnh
lệnh của anh, cô muốn mặc quần áo vào rồi
dọn dẹp, nhưng mới vừa bước một bước đã

giẫm phải chất lỏng vừa bị trào ra, cô liền cúi
người về phía trước.

Không cô ngã xuống thì không thấy đâu,
bởi vì mặt cô rơi vào chân của Hoắc Minh
Dương, và trùng

Advertisement
hợp nằm úp xuống ở giữa
hai chân anh.

Đột nhiên, giọng nói từ trên đầu vang lên
xen lẫn sự tức giận ngút trời: “Cô còn định
nằm thêm bao lâu nữa?”

Cơ thể anh đang thay đổi, cô có thể cảm
nhận được rõ ràng điều đó khi ở gần anh.

Diệp Tĩnh Gia chống người dậy, đứng dậy
khỏi anh. Khuôn mặt cô nóng như bị lửa
thiêu đốt.

“Đừng hy vọng gì vào một người bị liệt
nửa người dưới như tôi có thể thỏa mãn cô”.
Hoắc Minh Dương lạnh giọng cảnh cáo,
đồng thời đè nén lửa giận đang bốc lên trong
người.

Diệp Tĩnh Gia hiểu được ngụ ý của những
lời này, nếu muốn ở lại nhà họ Hoắc, cô phải
chuẩn bị tinh thần làm một góa phụ. Nhưng
mà cô vô tình ngã thôi, cô thậm chí không
nghĩ đến việc làm điều đó với anh.

Diệp Tĩnh Gia căn môi dưới nhìn Hoắc
Minh Dương trước mặt đang ngồi trên xe lăn
đi ra ngoài.

Anh nghĩ cô là loại phụ nữ khát vọng
không được thoả mãn như vậy sao?

Buổi trưa cô vẫn còn đi ăn với chung anh,
cô còn có thể thỉnh thoảng nói chuyện vài
câu với anh. Cô cứ tưởng rằng trạng thái này
sẽ tiếp tục được duy trì và sẽ ngày càng tốt
hơn, nhưng không ngờ đến buổi tối, mọi thứ
lại trở về đóng băng như cũ.

Sau khi rửa sạch bồn tắm, Hoắc Minh

Dương ngồi xe lăn vào phòng tắm, không
cho cô đi theo.

Cô lo anh ngã trong nhà tắm, hai chân
không vững, không có nạng để anh bám vào.

Bên ngoài phòng tắm, cô chỉ đứng đó
đợi, đợi anh gọi cô, cô lập tức đi vào.

“Vào đây đi!”

Quả nhiên, Hoắc Minh Dương gọi cô vào
phòng tắm. Cô mở cửa vào, thấy anh đã gội
đầu xong rồi, quần áo trên người vẫn chưa
cởi. Cô bước tới, thấp giọng nói: “Anh có thể
cũng tắt đèn huỳnh quang đi được không?”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện