Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 50


trước sau

Advertisement

Chương 50: Ông trời không muốn nghe anh thì thế nào

Lữ Hoàng Tâm có quan hệ sâu xa quá
nhiều với Tô Thanh Anh, dân đến thái độ của

Lữ Hoàng Tâm không tốt như bình thường.

“Trong khoảng thời gian này Minh Dương
có khỏe không?” Gọi một phần gan ngỗng
kiểu Pháp, đây là món Tô Thanh Anh thích
nhất.

“Chị không biết đâu, anh Minh Dương ăn
phải bùa mê thuốc mê gì ấy, hiện tại ngay cả
em cũng không thể nào nói lý”. Lữ Hoàng
Trung nhìn thoáng qua anh mình, do dự xe
có nên nói cho Tô Thanh Anh biết không.

“Ô? Anh ấy không để ý em nói luôn?” Cô
ấy hiểu rất rõ Hoắc Minh Dương, tuyệt đối

không tin anh sẽ không để ý tới Lữ Hoàng
Tâm, trước kia anh coi Lữ Hoàng Tâm như
đứa em ruột của mình vậy mà.

“Được rồi, một lời khó nói hết, anh đừng
nói nữa”. Lữ Hoàng Tâm thở dài, có anh hai
đây nên cô không dám nói.

Lữ Hoàng Trung uống một hớp nước,
không biết cô em gái này lại cuối cùng có
chung phe với họ hay không đây.

“Chị không có ý định được về, vậy không
thể không về sao?” Lữ Hoàng Trung hỏi Tô
Thanh Anh, giọng nói không quá tốt, anh ta
nhất định phải nói rõ ràng thay Hoắc Minh
Dương.

“Hoàng Trung, xảy ra chuyện gì với anh
vậy?” Tô Thanh Anh có hơi không thể tin nổi,
cô trở về một chuyến như vậy, tất cả mọi
người không đồng ý để cô trở về thì thôi,
nhưng người rõ ràng muốn cô ấy trở về nhất
nay lại muốn cô ấy đi khỏi:

“Xảy ra chuyện gì?” Lữ Hoàng Trung nhìn
Tô Thanh Anh, thật trong lòng có sự khó chịu
nho nhỏ.

Cô ấy hình như không có suy nghĩ qua
cảm nhận của Hoắc Minh Dương.

“Anh chắc hiểu rõ, đây là sự nghiệp của
tôi, là mong muốn của cả mẹ và tôi, sao lại

có thể khiến tôi từ bỏ?”

Tô Thanh Anh có hơi tức giận, ngay từ
đầu biết vậy thì không nên ăn chung với anh
ta cho rồi.

“Sự nghiệp, sự nghiệp của cô có từng
suy xét qua cảm nhận của Hoắc Minh Dương
chưa? Cậu ấy yêu cô nhiều như vậy, để ý cô
nhiều như vậy, cô cũng biết mà.” Lữ Hoàng
Trung đánh một đòn lên Tô Thanh Anh, một

bên em gái vẫn đang ăn cơm, căn bản nó
không thể giúp ích được gì, nên ai nói cũng
được hết.

“Anh, đây là chuyện của chị Thanh Anh,
sao anh kích động như vậy?” Lữ Hoàng Tâm
nói rất nhỏ, sợ chọc anh hai không vui, trước
tình thân và tình bạn Lữ Hoàng Tâm khó mà
lựa chọn.

“Hoàng Tâm, em cũng không nghĩ lại
thay cho anh Minh Dương của em sao?”

Tô Thanh Anh cũng không cảm kích nổi,
chỉ xem Lữ Hoàng Trung là lo nghĩ cho Hoắc
Minh Dương, nhiều năm như vậy cô ấy quen
thuộc đi lại khắp nơi, cô đoán chừng Hoắc
Minh Dương cũng không thay đổi lòng anh ấy.

“Không sao, Minh Dương không để ý
đâu”. Tô Thanh Anh tranh thủ thời gian lơi ra

nói với Lữ Hoàng Trung.

Nói tới mức này, Lữ Hoàng Trung cũng
không kiên trì thêm được nữa, cứ như vậy đi,
là Tô Thanh Anh tự lựa chọn sự nghiệp của
mình, từ bỏ Hoắc Minh Dương.

Anh ta căn bản không có cơ hội tranh thủ
cho Hoặc Minh Dương.

“Chị Thanh Anh, chị đừng để ý tới anh
em, anh em thích xen vào chuyện của người
khác ấy, nhưng em khuyên chị mau trở về đi,
nếu không may anh Minh Dương không còn
thích chị thì làm sao bây giờ”. Lữ Hoàng Tâm
nói chuyện có hơi lo lắng, sợ mình nghĩ
không tốt thì mọi chuyện sẽ thành sự thật.

“Em nói cái gì vậy Tâm Tâm, chị và Hoäc
Minh Dương chính là bạn bè tốt mà”.

Lý do này cô ấy dùng rất lâu rồi, cho tới
nay cũng chỉ dính dáng như vậy với Hoắc
Minh Dương, lại khiến anh vẫn luôn giữ sự
chú ý cao với cô ấy.

Đàn ông thường đều có được mới tốt
nhất, cô hiểu rất rõ đạo lý này .

“Ô Lữ Hoàng Tâm nhìn sắc mặt Lữ
Hoàng Trung, nuốt một đống lời xuống bụng.
Lúc này đi tới mấy người, đi tới trước

bàn: “Cô Tô đúng không?”

“Đúng”.

“Xin chào xin chào, tôi rất thích cô, so với
trên hình thì cô xinh đẹp hơn rất nhiều, có thể
ký tên cho tôi không…..

Cái này xem ra là Tô Thanh Anh bị fan
nhận ra, nên tranh thủ thời gian xin chữ ký,
dọn dẹp một chút đồ xong cộng bữa cơm
này giày vò như vậy nên ăn cũng không xong
nổi.

“Cô chủ, ông chủ phái chúng tôi đón cô
về”. Thật vất vả mới trở về nước, nhà họ Tô
lại tranh thủ thời gian bắt được Tô Thanh
Anh.

Dưới tình hình theo đuôi như vậy, chỉ có
thể dùng xe đi đến tận đây.

Cô biết bố cô rất nhớ mình. “Vậy tôi về
trước”. Tô Thanh Anh tranh thủ thời gian nói
với Lữ Hoàng Trung và Lữ Hoàng Tâm.

“Tôi khuyên cô trở về thì suy nghĩ cho
thật kỹ, cuối cùng là có muốn hòa hợp lại với
Hoắc Minh Dương không, có một số việc rõ
ràng là tốt nhất, nếu như cảm thấy không
thích hợp thì nên lựa chọn rời đi sớm một
chút mới tốt”. Lữ Hoàng Trung chỉ có thể
giúp tới đây, lại không thể nói tiếp nữa, bất kể
như thế nào, lựa chọn của Hoắc Minh Dương

vẫn là điều quan trọng .

“Ừm, cảm ơn anh, chuyện này của chính
tôi thì tự tôi sẽ tự mình quyết định”. Trên
miệng cô tranh thủ thời gian đồng ý, nhưng
trong lòng nghĩ cái gì ai biết được, cô ấy sao
cam tâm cứ như vậy một đời vì một người
đàn ông chứ.

Lữ Hoàng Trung mang theo Lữ Hoàng
Tâm về nhà, trên đường Lữ Hoàng Tâm hỏi
không ngừng: “Vì sao không nói cho chị
Thanh Anh biết, anh Minh Dương đã kết hôn ạ”

Bị hỏi tới như vậy Lữ Hoàng Trung liền
nhịn không được nói với em gái: “Loại
chuyện như này vẫn nên để anh Minh Dương
của em nói với cô ấy, ai trong chúng ta nói
cũng không thích hợp”.

Làm yên lòng em gái xong, tình cảm là
chuyện của hai người họ, anh với Lữ Hoàng
Tâm không có tư cách tham dự vào, đổi lại là

Diệp Tĩnh Gia có thể quản được dù sao thì đó
cũng là hôn nhân của cô ấy.

“Anh, anh không biết, em luôn cảm thấy
nhiều năm qua chị Thanh Anh không quá
hạnh phúc”. Cô ấy đau lòng cho Tô Thanh
Anh, một bên ra nước ngoài, vì ước mơ mà
tiến lên, cái này căn bản không có sai, Lữ
Hoàng Tâm nghĩ còn trẻ lại nghiêm túc với
ước mơ như vậy đúng là tồn tại quan trọng
nhất của con người.

“Được được được, mặc kệ em muốn tốt
cho chị Thanh Anh của em tới đâu, em cũng
không nên nói với cô ấy, con người không thể
quá ích kỷ, không chỉ có một mình cô ấy vất
vả”. Đây là đề nghị Lữ Hoàng Trung đưa ra
cho Lữ Hoàng Tâm, anh ta thật sự không
nguyện ý em gái biến thành Tô Thanh Anh,
chỉ biết sống vì mình, căn bản không để ý tới
Hoắc Minh Dương vất vả chờ đợi.

“Ừm, em biết”. Thật ra cô ấy không rõ
lắm, nhưng trước mặt anh hai, cô ấy chỉ có
thể cố gắng thể hiện mình hiểu rõ mà thôi.

“Thật ra anh

Advertisement
biết em có tấm lòng lương
thiện, không muốn chị Thanh Anh của em
không vui, nhưng em biết không, hiện tại
không vui nhất chính là anh Minh Dương của
em, vì Tô Thanh Anh và chân cậu ấy mới bị
tổn thương tới tình trạng như vậy”. Lữ Hoàng
Trung cảm thấy cần nói rõ cho Lữ Hoàng
Tâm một chút, vì sao chân Hoắc Minh
Dương lại biến thành như vậy.

“Cái gì là vì chị Thanh Anh sao?” Lữ
Hoàng Tâm mở to hai mắt nhìn, chờ anh hai
trả lời.

“Trong lần Tô Thanh Anh lưu động về
nước lần trước biểu diễn, Hoắc Minh Dương
bị Tô Thanh Anh từ chối, ở trên đường về xảy
ra tai nạn xe cộ, rất lâu cũng không chịu tiếp
nhận trị liệu, chính là vì để Tô Thanh Anh
quan tâm một chút, thậm chí khuyên cậu ấy
một câu cũng được, chỉ cần Tô Thanh Anh lo
lắng thôi nhưng kết quả là kéo dài tới bây
giờ”. Không nói gì thêm, Tô Thanh Anh cuối
cùng là quá ích kỷ, anh tin tưởng Lữ Hoàng
Tâm có thể cảm nhận được.

Lữ Hoàng Tâm che miệng, cô ấy đơn
giản là không thể tin được, cô ấy khi nghe
được sự thật: “Chị Thanh Anh… Sao có thể
như vậy”.

“Cho nên có một số việc em vẫn không
nên dính dáng vào thì tốt hơn”.

Hoắc Minh Vũ rời khỏi sân khấu biểu
diễn của Tô Thanh Anh thì đi tìm Từ Thanh
Lam, Từ Thanh Lam muốn ăn gà quay, nên
liền đi mua gà quay, căn bản là không lo
sống chết của Diệp Tĩnh Gia.

“Sao anh tới trễ vậy?” Nói xong thì
khoảng một giờ mới tới, làm cô ta ta đợi thật lâu.

“Anh dự định tới sớm chút, nhưng tạm
thời có việc, Tô Thanh Anh trở về nước”.
Hoắc Minh Vũ vội vàng giải thích với Từ
Thanh Lam.

“Tô Thanh Anh trở về rồi?” Cô gái kia, chỉ
cần nhắc tới là khiến Từ Thanh Lam nổi
nóng, hiện tại cô ta phiền nhất chính là khi
nói về cô gái kia:

“Cô ấy trở về anh đi làm gì?”

“Anh biết em vẫn luôn chán ghét cô ấy,
sau này anh không gặp cô ấy nữa, em đừng
có buồn”. Hoắc Minh Vũ trầm giọng nói với
Từ Thanh Lam, sợ nhất Từ Thanh Lam bỗng
nhiên không vui anh ta cũng không biết dỗ
làm sao.

Thật ra Tô Thanh Anh cũng không có
làm chuyện gì tổn thương tới Từ Thanh Lam,
hết lần này tới lần khác trong lòng Từ Thanh
Lam không bỏ được, cô ta thấy dựa vào cái
gì Tô Thanh anh mạnh hơn cô ta. Giá trị bản
thân không bằng, sự nghiệp cũng là dạng
tuyết trắng mùa xuân – ít ỏi không cần nhắc
tới, đều là tiết mục cây nhà lá vườn quen thuộc.

Mẹ Hoặc thì hận không thể để Hoắc.
Minh Dương nhanh chóng cưới Tô Thanh
Anh, đối với ánh mắt của Hoắc Minh Dương
thì trăm vạn cái hài lòng.

Nhưng không ai để cô ta đi vào nhà họ
Hoắc, đều là người nhưng không cùng mệnh,
cô gái này là độc dược chen giữa lớn nhất.

“Cái này còn tạm được”. Cũng may hiện
tại Diệp Tĩnh Gia đã gả cho Hoắc Minh
Dương, khiến cô ta vui vẻ không ít, không
nghĩ tới nếu Tô Thanh Anh kia gả vào nhà họ
Hoắc thì cô ta sẽ khóc tới mức nào nữa.

“Ừ, gà quay em muốn nè”. Hoắc Minh Vũ
nhanh chóng đem gà quay đưa ra, sợ Từ
Thanh Lam không vui từ đó không để ý tới
anh ta nữa.

Từ Thanh Lam ăn hai miếng, rồi nhận lấy
đem đi vào đoàn phim, tuồng hay thường
đơn giản, nhưng cần có một chỗ mấu chốt,
Hoäc Minh Vũ hơi không vui, anh ta không
cho Từ Thanh Lam quay cảnh hôn môi
nhưng cô ta vẫn cứ quay cảnh đó.

Đợi một hồi, đợi đập bảng xong thì Từ
Thanh Lam cũng ra tới, gà nướng anh ta ôm
trong ngực, vẫn còn hơi ấm áp, cô ta cầm lên
lại ăn tiếp.

“Chúng ta có thể trở về nhà rồi.”

Hoắc Minh Vũ che che vết dầu bị dính

trên bộ quần áo mấy triệu của mình, dự định
trước tiên đưa Từ Thanh Lam mua quần áo
trước.

“Anh mua quần áo gì, quần áo của anh
còn chưa đủ nhiều sao?”. Từ Thanh Lam căn
bản không nhìn thấy vết dầu dính trên sơ mi

của anh ta.

“Anh không thích quần áo bị dơ, hiện tại
không thoải mái chút nào, mua xong đi rồi
chúng ta lại đi chơi”. Hoắc Minh Vũ không
kéo Từ Thanh Lam đi dạo phố còn đỡ, một
khi Từ Thanh Lam mà đi thì đi không ngừng.

Dừng lại quẹt thẻ xong, sau khi về nhà,
hai người liền nằm trên ghế sô pha xem tivi.

Xem phim mà Từ Thanh Lam diễn, thẳng
thắn nói ra thì cô ấy cũng không phải dựa
vào kỹ thuật diễn mà đi tới hôm nay, vẻ ngoài
xinh đẹp của cô ấy mới là nguyên nhân khiến

cô ấy có thể vẫn mãi nổi bật như bây giờ.

“Không phải đã đồng ý với anh, không
quay cảnh hôn sao?”

“Đây không phải là có gì sai, không sao
mài.

Từ Thanh Lam căn bản không nghĩ tới bà
Hoắc tài giỏi cỡ nào.

“Cái gì sai hay không, nếu để cho mẹ anh
thấy lại gây ra phiền phức”. Hoắc Minh Vũ
hiểu rất rõ mẹ mình, cho dù Từ Thanh Lam
có vui hay không thì anh ta vẫn phải nói một
chút.

“Anh… người này sao lại như vậy”. Từ
trong ngực anh ta, Từ Thanh Lam đẩy ra:
“Anh như vậy là không cho em chút tự do

nào đó”.

Cô ta không thích Hoắc Minh Vũ như vậy,
khiến cô ta cảm giác mình bị gò bó, trước kia
anh ta căn bản không để ý tới bà Hoắc, cô ta
muốn làm cái gì đều có thể làm.

Nếu như hôm nay anh ta vì ghen không
cho cô ta nhận cái cảnh kia thì cô nhận, kết

quả lại vì sợ mẹ anh ta.

“Em quay cảnh hôn đó thì sao, đây là sự
nghiệp của em đang trong lúc đỉnh cao,
không có cái gì là em sẽ nhanh chóng bị lãng
quên”. Cô ta có hơi giấy giụa, mặc kệ báo chí
TV có nói xấu cô ta, cô ta đều tiếp nhận chỉ
có như vậy cô ta mới chứng minh mình nổi
tiếng lên, cô ta được chú ý cao, nếu không cô
†a cũng sẽ bị cái vòng này đào thải.

Muốn làm một nghệ sĩ đúng chuẩn, nên
có cảm giác khó chịu, mới có thể tạo ra tin

tức, cũng chứng minh giá trị của mình.

 

 

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện