Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 5


trước sau

Chương 5: Hồi môn

“Qua vài ngày nữa sẽ tốt thôi, nếu con
thật sự không thoải mái có thể thương lượng
với Minh Vũ về nhà mẹ ở một hai ngày là
được rồi”.

Cô vội vàng từ chối: “Không cần đâu mẹ,
Minh Vũ gần đây rất bận”.

Sau khi nói chuyện điện thoại với mẹ
xong, Diệp Tĩnh Gia điều chỉnh lại tâm trạng
của mình, đi tìm hộp thuốc xử lý vết thương ở
trên trán.

Từ trong phòng đi ra, mẹ Hoắc đột nhiên
xuất hiện trước mặt cô, vẻ mặt lạnh lùng:
“Mẹ nhờ con chăm sóc cho Minh Dương là
để cho con ngủ ở trong phòng sao?”

“Mẹ, con không có ngủ”. Cô nhỏ giọng
giải thích.

“Con cứ nói thẳng với mẹ, có phải con
làm cho Minh Dương tức giận rồi không?”

Diệp Tĩnh Gia gật đầu: “Vâng ”.

“Con nên hiểu rõ thân phận của con, cho
dù con có là con gái ruột của Diệp Bách
Nhiên thì cũng không xứng với Minh Dương,
có phải con ghét bỏ chân của nó không? Có
phải con nghĩ rằng nhà họ Hoắc lừa hôn con,

khiến cho con phải ở góa không?”

Đối mặt với sự hung hăng chất vấn của
mẹ Hoắc, Diệp Tĩnh Gia đứng thẳng lưng nói:
“Con không có ạ! Con không hề ghét bỏ Minh
Dương! Con là thật lòng muốn được gả vào
nhà họ Hoắc, con cũng muốn chăm sóc cho
Minh Dương. Cảm ơn mẹ đã chọn con gả
vào đây, còn lo lắng cho thể diện của nhà

con, khiến cho mọi người nghĩ rằng là chú
nhỏ muốn cưới con, cảm ơn mẹ đã đưa tay
giúp đỡ cho nhà họ Diệp”. Biết đền đáp ơn
nghĩa, lại thông minh tốt bụng những điểm
này chính là điều mà mẹ Hoắc vừa ý, nghe
Diệp Tĩnh Gia nói lời này, vẻ tức giận trên mặt
mẹ Hoắc cũng bớt đi vài phần.

“Đi đi, rót một cốc nước đem qua cho
Minh Dương”.

Diệp Tĩnh Gia gật đầu, trả lời: “Vâng ạ”.

Bắt đầu từ bây giờ, cô hạ quyết tâm sẽ ở
lại nhà họ Hoắc. Cô không thể làm khó mẹ
cô, nhất định phải báo đáp nhà họ Diệp. Nếu
cô muốn chăm sóc tốt Hoắc Minh Dương, thì
trước hết cô phải hiểu tính khí của anh, hiểu
rõ tâm tư của anh và không được xúc phạm
anh. Diệp Tĩnh Gia bưng cốc nước ấm vừa
rót xong bước vào thư phòng.

“Mẹ bảo tôi rót cho anh cốc nước”. Giọng
nói của cô rất nhẹ, như là sợ làm phiền đến
anh đọc sách.

Hai lần Hoắc Minh Dương nổi giận cô
đều nhớ rõ, một là chống nạng, hai là nhìn
thấy ánh sáng. Hoắc Minh Dương vừa rồi
có nghe thấy cô nói chuyện với Hoắc mẹ,
không cần biết cô ta có giở trò gì để lấy lòng
mẹ Hoắc hay không, nhưng quả thật cô có
nói không ghét bỏ anh.

Nhận lấy cốc nước của cô mang đến,
Hoắc

Minh Dương nheo mắt nhìn cô: “Cô tên
là gì?”

Hoắc Minh Dương đến cả vợ của mình
cũng không biết tên. Diệp Tĩnh Gia có chút
kinh ngạc, cô nghĩ rằng chỉ có cô không biết
người cô phải gả là Hoắc Minh Dương.

“Diệp Tĩnh Gia, Diệp nghĩa là lá cây, Tĩnh

trong tĩnh lặng, Gia nghĩa là cỏ lau”. Những
lời này là thuật lại những gì mà mẹ cô giải
thích ý nghĩa tên của cô.

Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, Hoắc
Minh Dương nghe rất xuôi tai, anh cẩn thận
nghe cô giải thích ý nghĩa tên của mình lại
nhìn cô quả thật rất hợp với cái tên này. Hoắc
Minh Dương nhận lấy cốc nước uống một
ngụm, cau mày nói: “Nước nóng quá”.

Nước là do cô rót, cô cũng đã kiểm tra
qua rồi, vừa đủ độ ấm liền nheo mày đưa tay
thử sờ mép cốc nước thấy một chút cũng
không nóng: “Nước đâu có nóng đâu”.

Mấy năm nay không ai dám ở trước mặt
anh làm ra hành động tùy ý như vậy. Hoắc
Minh Dương lạnh lùng nhìn cô, cau mày nói:
“Rót lại cốc nước khác”.

Nhìn thấy anh như vậy trong lòng Diệp
Tĩnh Gia có chút do dự, anh quá dễ nổi nóng,
cô không thể tùy tiện làm trái ý của anh
nhưng vẫn nhẹ giọng nói: ‘Độ ấm của cốc
nước này vừa đủ, rất có lợi cho sức khỏe.”

Hoắc Minh Dương rõ ràng nhìn thấy vẻ
sợ hãi trên gương mặt cô, nếu như đã sợ

anh, tại sao vẫn muốn làm trái ý anh?

Diệp Tĩnh Gia nín thở, chuẩn bị sẵn tâm lí
đợi anh nổi giận nhưng mãi một lúc sau vẫn
không thấy anh nói gì, chỉ uống hết ly nước
đang cầm trên tay.

Sau khi anh uống xong, Diệp Tĩnh Gia
liền vội vàng nhận lấy ly nước trong tay anh:
“Tôi cảm thấy thư phòng có hơi lạnh, anh
thấy sao?” Cô cẩn thận hỏi, ý muốn điều
chỉnh lại nhiệt độ trong phòng.

Hoắc Minh Dương không nói gì mà chỉ
lấy điều khiển điều hòa ra tăng nhiệt độ lên,

nói: Sau này ở chung phòng với tôi thì mặc
thêm nhiều quần áo vào”.
Diệp Tĩnh Gia tự mình hiểu lấy rằng đây

không phải là anh đang quan tâm cô mà chỉ
là anh không thích nhiệt độ ấm áp mà thôi.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện