Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 49


trước sau

Chương 49: Cô ta quyết định không để người khác đạt được mục đích

Nhìn người phụ nữ trước mặt, cuối cùng
anh vấn gật đầu nhưng chính anh cũng phân
không rõ nên không có cách nào từ chối cô ấy.

“Em đã sắp xếp vị trí cho Lữ Hoàng
Trung, đến lúc đó anh ngồi gần bọn họ em
đã thu xếp xong xuôi cho anh rồi”. Sắp
không kịp thời gian nên sau khi Tô Thanh
Anh nói với Hoắc Minh Dương xong thì lập
tức trở về chuẩn bị buổi biểu diễn: “Em đi kêu

cô ấy đưa anh qua”.

Khi cô ấy vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy
Diệp Tĩnh Gia đang đứng ở cửa với sắc mặt ủ
rũ: “Cô đưa Minh Dương đi đến vị trí trung
tâm hàng thứ ba đi, tôi đã sắp xếp xong rồi”.
Vị trí mà cô ấy đã xếp cho Lữ Hoàng Trung
rất tốt nên bây giờ tự nhiên cũng an bài cho
anh ở đó.

Hoắc Minh Dương đang ở bên trong lâm

vào trầm tư.

Cô ấy thậm chí còn mời Lữ Hoàng Trung
đến xem buổi biểu diễn đầu tiên khi về nước
lại không hề chủ động đến mời anh, có một
số điều không cần nói cũng đã hiểu rõ.

Tất nhiên Diệp Tĩnh Gia không biết
những tâm tư của anh vào lúc này, trong đầu
cô tràn ngập suy nghĩ đợi lát nữa phải cầu
xin anh tha thứ như thế nào.

Cô vốn cho rằng kết quả tốt đẹp sẽ là Tô
Thanh Anh chợt cảm động và tiếp nhận anh,
như vậy cô sẽ không có việc gì nữa nhưng
khi nhìn thấy vẻ mặt của người đàn ông này

rõ ràng là không thành công.

Truy cập vào truyen.one để đọc nhiều truyện hay nhé.

Cô suy nghĩ một chút và bất giác cảm
thấy mình quá kém cỏi khi ở trước mặt người
phụ nữ khác.

“Cô lề mề như vậy là định bao lâu mới đi
qua vậy?” Hoắc Minh Dương nhìn động tác
chậm chạp của Diệp Tĩnh Gia mà lắc đầu.

“Tôi…” Cô muốn nói gì đó nhưng lại nói
lên lời không dám chọc giận anh, đây mới là
vấn đề lớn nhất: “Tôi cho rằng anh sẽ nói
chuyện rất lâu nhưng không nghĩ tới lại
nhanh như vậy”.

Tô Thanh Anh lên tiếng trước: “Mọi
người cứ đi đi, em còn phải tới hậu trường để
chuẩn bị nữa”. Lời nói của cô ấy không khỏi
khiến cho Diệp Tĩnh Gia sửng sốt trong lòng,
nếu như cô ấy rời khỏi thì không biết anh sẽ

ra sao.

“Cô có biết không, cô không nên quan
tâm đến những loại chuyện như thế này”. Lời
nói của Hoắc Minh Dương giống như dao
nhọn đâm vào trái tim cô, bây giờ đang ở bên
ngoài mà thái độ của anh đã rất không vui,
nếu như quay về nơi chỉ có hai người bọn họ
thì không biết liệu anh sẽ càng tức giận đến
mức nào.

“Tôi chỉ là muốn tốt cho anh”.

“Có phải tôi nên cảm ơn cô vì đã suy
nghĩ cho tôi hay không, vì đã bỏ ra một số
tiền lớn như vậy để ủng hộ buổi biểu diễn
đầu tiên của cô ấy”. Hoắc Minh Dương nhìn
tấm vé trên tay của cô rồi nói với giọng đầy
mỉa mai.

Diệp Tĩnh Gia không dám nói một lời nào
cả, run rẩy đưa anh đến vị trí mà Tô Thanh
Vân đã đặt sẵn.

Hai người họ không hề trao đổi gì với
nhau mãi cho đến khi buổi biểu diễn mở
màn, cô nhìn thoáng qua Lữ Hoàng Trung và
Lữ Hoàng Tâm.

“Sao các cậu cũng đến vậy?”

Theo như tính tình của Hoắc Minh
Dương thì chắc chắn sẽ không đến đây nên
Lữ Hoàng Trung cảm thấy khó hiểu mà nhìn
anh.

Chỉ thấy sắc mặt của anh thật sự không
được tốt vô cùng tức giận: “Ai nói là tôi
không thể đến?”

“Tôi còn tưởng cậu sẽ không đến gặp Tô
Thanh Anh chứ”. Dáng vẻ này của Hoäc
Minh Dương nếu gặp Tô Thanh Anh sẽ
không cảm thấy mình như vậy không thích
hợp cho lắm hay sao?

“Tại sao tôi không thể đến gặp cô ấy
chứ? Cậu đều đã đến rồi sao tôi lại không
đến chứ”.

Hoắc Minh Dương hỏi người lại, trước
giờ mối quan hệ giữa anh và Lữ Hoàng Trung
vẫn luôn rất tốt, bây giờ bạn tốt của mình lại
giấu anh đi gặp người phụ nữ mình yêu nhất,
khiến cho anh có cảm giác như mình bị cả
hai phản bội cộng thêm Diệp Tĩnh Gia nữa đã
là ba rồi.

“Là Hoàng Tâm khăng khăng đòi mình
phải đến, nhưng còn cậu?”

Dáng vẻ của anh ta không giống như
đang nói dối rồi liếc nhìn Lữ Hoàng Tâm, thì
thấy đôi mắt của cô ta nhìn chằm chằm vào
Diệp Tĩnh Gia như thể muốn chọc một cái lỗ
trên khuôn mặt của cô.

“Em làm sao vậy, sao lại bất lịch sự như
vậy?” Anh ta rất không hài lòng với cách cư
xử của cô ta, em gái trước giờ vân luôn ngây
thơ lại nhìn Diệp Tĩnh Gia với ánh mắt thù
hẳn như vậy.

Diệp Tĩnh Gia cúi đầu không nhìn bất cứ
ai, cô đang nghĩ tới việc khi về nhà mình sẽ
phải chết như thế nào nên không còn hơi sức
đâu mà đi quan tâm đến người khác nữa.

“Em cũng không muốn bất lịch sự như
vậy nhưng em có cách nào đâu? Cô ta dựa
Vào cái gì mà có thể cướp đi hạnh phúc của
chị Thanh Anh chứ?” Lữ Hoàng Tâm nhanh
mồm nhanh miệng nói thẳng trước mặt của
cả hai khiến cho Lữ Hoàng Trung lập tức xấu
hổ không thôi.

“Nếu biết em như vậy anh lẽ ra không
nên đưa em ra ngoài”. Anh ta có chút thất

vọng với em gái mình.

“Tại sao anh lại bảo vệ cô ta chứ, vốn
những điều em nói đều là sự thật.” Lữ Hoàng
Tâm vừa mới nói xong thì Tô Thanh Anh đã
xuất hiện trên sân khấu, tiếng đàn dương
cầm của cô ấy nổi tiếng khắp thế giới vì vậy
bây giờ quay lại tự nhiên trong rạp đều chật
ních người.

Rất nhiều người trong số đó đều là
những khách hàng lớn có liên quan đến nhà
họ Tô, cho dù có nghe hiểu hay không nhưng
cũng phải nể mặt nhà bọn họ.

“Chị Thanh Anh đã ra rồi kìa, đẹp quái”
Lữ Hoàng Tâm chuyển rời sự chú ý, mọi ánh
mắt đều đổ dồn về phía Tô Thanh Anh nên
hoàn toàn không rảnh mà để ý tới Diệp Tĩnh
Gia.

Người phụ nữ trên sân khấu rất đẹp, Diệp
Tĩnh Gia cũng đang ngồi dưới lắng nghe
những thay đổi trong giai điệu của cô ấy, cô
không hiểu lắm về piano nhưng có thể cảm

nhận được vẻ tao nhã và quyến rũ đang toát
ra trên người của Tô Thanh Anh.

Cô ấy đàn khúc nhạc này rất hay và cũng
đang chìm đắm trong giai điệu của nó.

Khi khúc nhạc đến đoạn cao trào, Diệp
Tĩnh Gia khẽ nói thầm bên tai của Hoắc Minh

Dương: “Tôi mong rằng anh không hận tôi”.
“Cô nằm mơ đi”.

Âm nhạc quá lớn nên Diệp Tĩnh Gia nghi
ngờ có phải tai mình nghe không rõ hay
không bất giác xoay đầu nhìn sang Hoắc
Minh Dương.

Anh đang nhìn người phụ nữ trên sân
khấu một cách chăm chú, ngay cả khóe mắt
cũng không thèm ban cho cô một ánh mắt,

cô cho rằng mình đã suy nghĩ nhiều rồi.

Buổi tối khi đưa Hoắc Minh Dương trở về,

anh cũng không đi gặp Tô Thanh Anh nữa.

Lữ Hoàng Tâm và Lữ Hoàng Trung chỉ có
thể đợi cô ấy kí tên xong dù sao cũng phải
gặp một chút người đã tặng vé cho bọn họ
chứ: “Các cậu về trước đi tôi đợi cô ấy một
lúc, ít nhất cũng phải quan tâm một chút

chứ”.

Lữ Hoàng Trung cố tình nói cho Hoäc
Minh Dương nghe, anh ta biết anh chắc chắn
rất muốn biết những chuyện có liên quan đến
Tô Thanh Anh.

“Vậy chúng tôi đi trước đây”. Diệp Tĩnh
Gia vẫn luôn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt

của Lữ Hoàng Trung và thấy anh ta lên tiếng.

“Ừ, mau trở về đi, làm phiền cô chăm sóc
cho Minh Dương rồi”. Anh ta vẫn không yên
tâm nhìn anh và biết bây giờ trong lòng anh
khó chịu đến

mức nào nên vội vàng nói với

Diệp Tĩnh Gia.

“Đây là việc tôi nên làm mà”. Cô nhanh

chóng trả lời đầy lịch sự.

Thực ra Hoắc Minh Dương dù có ra sao
đều tốt, trong lòng cô vẫn luôn băn khoăn
không biết anh có vui hay thoải mái không
nhưng bây giờ chắc hẳn đang rất khó chịu,
khi trở về không biết anh sẽ trừng phạt cô
như thế nào.

“Anh Minh Dương, dù thế nào đi chăng
nữa chân của anh phải mau chóng bình phục
đấy”. Lữ Hoàng Tâm dịu dàng nói với anh
sau đó liếc nhìn cô với ánh mắt không hài
lòng.

Cô ta không có thiện cảm với cô nhưng
cô cũng không để ở trong lòng, chẳng qua
chỉ là một cô gái nhỏ mà thôi, cô hoàn toàn
không quản được cô ta nghĩ gì.

“Ừm, mau trở về đi”. Lữ Hoàng Trung
thân thiết nói với Diệp Tĩnh Gia.

Người đàn ông này khiến cho người khác
có cảm giác ấm áp như gió xuân, dường như
hết thảy chuyện không vui đều bị anh ta xoa
dịu.

Lữ Hoàng Trung là một người đàn ông
có thể đọc hiểu được nỗi buồn của người
khác, một số nơi trong lòng cô không khỏi
trở nên mềm mại.

“Các anh cũng vậy”.

Hoäc Minh Dương hơi mất kiên nhẫn khi
nhìn thấy sự tương tác giữa Diệp Tĩnh Gia và
Lữ Hoàng Trung, anh không biết tại sao nhìn
không vừa mắt hai người họ thân thiết với
nhau như vậy, điều này là một sự bực bội
không thể chấp nhận được đối với anh.

“Nói lâu như vậy rồi mà vẫn còn không đi

Anh mở miệng nói, Diệp Tĩnh Gia đã
không còn lý do gì để ở lại, sau đó kéo tay
của Hoắc Minh Dương lắc một chút, anh vốn
ngồi ngay bên cạnh lối đi nên cô rất dễ dàng
đẩy anh rời khỏi.

“Anh ơi, anh nói xem sao người phụ nữ
đó lại trông xấu xí như vậy chứ?” Sau khi
Diệp Tĩnh Gia đi rồi, Lữ Hoàng Tâm không
khỏi phàn nàn một câu về cô.

Lữ Hoàng Trung không có lên tiếng, anh
ta không biết rốt cuộc em gái mình nghĩ như
thế nào, trong mắt anh ta Diệp Tĩnh Gia rất
xinh đẹp.

“Em cố gắng nói ít thôi thì sẽ hoàn mỹ
hơn đấy”.

Bọn họ ở phía dưới đợi một lúc, hầu hết
những người trong rạp đều đã tan, những

người muốn kí tên đều là người có mối làm
ăn với nhà họ Tô và cũng đã từng gặp mặt,
Tô Thanh Anh lúc này mới có thể nghỉ ngơi
rồi đi tới trước mặt hai người họ.

“Chị Thanh Anh”. Lữ Hoàng Tâm thân
thiết ôm lấy cô ấy, trong mắt cô ta chị Thanh

Anh là người phụ nữ vô cùng tốt đẹp.

“Ừ, ngoan, lâu lắm rồi không gặp em
ngày càng xinh đẹp rồi”.

Tô Thanh Anh rất biết cách nói chuyện
khiến cho khuôn mặt của Lữ Hoàng Tâm trở
nên đỏ bừng: “Rõ ràng chị càng xinh đẹp

hơn”.
“Thật khéo ăn khéo nói.” Cô ấy nói xong
rồi liếc nhìn xung quanh có vẻ như đang tìm
kiếm thứ gì đó: “Minh Dương ởi đâu rồi? Đã
đi rồi sao?”
“Ừ, cậu ấy còn có rất nhiều chuyện phải

giải quyết nên đi trước rồi, nhờ anh nói với
em một tiếng, vừa nãy em biểu diễn rất tuyệt
vời”. Thực ra Hoắc Minh Dương không hề nói
gì cả cũng không nhắc một chữ có liên quan
đến cô ấy nhưng anh ta vẫn nói giúp cho anh.

Lữ Hoàng Tâm không vui nhìn anh trai
mình, tại sao lại nói dối chị Thanh Anh người
mà cô ta yêu thích nhất chứ.

“Ồ là vậy à, không sao đâu chúng ta cùng
đi ăn đi” Cô ấy đã rất đói hơn nữa lúc đầu
cũng đã hẹn Lữ Hoàng Tâm đi ăn cùng nhau
rồi.

“Không cần đâu, bọn anh còn có việc
nữa”. Lữ Hoàng Trung lập tức từ chối Tô
Thanh Anh, mặc dù anh ta có lời muốn hỏi
nhưng không có hứng thú nói nhiều như vậy.

Với sự hiểu biết ngầm của anh ta và

nên nói thẳng với cô ấy.

“Anh ơi, em không có chuyện gì mà, em
đã hẹn với chị Thanh Anh từ trước rồi”. Lữ
Hoàng Tâm lập tức vạch trần lời nói dối của
anh trai mình, ai cũng không thể nói dối chị
ấy được.

Thấy dáng vẻ của Lữ Hoàng Tâm như
vậy anh ta cũng không nói thêm gì nữa mà
mặc kệ cô ta muốn làm gì thì làm.

“Đi thôi, em muốn ăn món Pháp, em biết
chị thích nhất món này.” Cô ta lấy lòng và
khoác cánh tay của Tô Thanh Anh sau đó bỏ
mặc anh trai mình ở phía sau.

Tô Thanh Anh kêu trợ lý lấy cho mình
một chiếc kính râm sau đó ngồi lên xe của
Lữ Hoàng Trung cùng với em gái anh ta.

“Lần này em quay lại không định chủ
động đi thăm Minh Dương sao?”

Tô Thanh Anh đã đoán được Lữ Hoàng
Trung sẽ hỏi cô ấy câu này trên xe: “Vốn em
định bớt chút thời gian nghỉ phép đi thăm
anh ấy, sao vậy?”

“Em cũng biết tình trạng hiện tại của cậu
ấy đấy, bây giờ nếu tiến hành điều trị thì cơ
hội hồi phục sẽ rất lớn nhưng cậu ấy lại
không chịu tiếp nhận điều trị”. Lữ Hoàng
Trung cảm thấy không cần phải giấu diếm Tô
Thanh Anh mà trực tiếp nói thẳng bệnh tình
của Hoắc Minh Dương ra cho cô ấy nghe,
nếu như cô ấy có lòng thì tự nhiên sẽ đi
khuyên nhủ.

“Minh Dương đã nói với em rồi, vừa nấy
em cũng đã nói với anh ấy đừng có trẻ con
như vậy nhưng anh ấy có vẻ như không nghe
vào”. Nếu như anh thật sự nghe lời cô ấy thì
sẽ không thể hiện sự bất mãn như vậy với cô
ấy.
Hoắc Minh Dương bướng bỉnh như một
đứa trẻ ở trước mặt cô ấy.

“Chị ơi, chị đã vội vàng quay lại thì đừng
có đi nữa”. Lữ Hoàng Tâm có chút lo lắng
cho Tô Thanh Anh nhưng cô ta lại không
dám nói ra chuyện của Hoắc Minh Dương với

cô ấy.

“Sao vậy?” Tô Thanh Anh có chút tò mò
tại sao Lữ Hoàng Tâm lại đột nhiên thay đổi
sắc mặt, dáng vẻ trở nên vô cùng nghiêm túc.

“Em biết chị và anh Minh Dương có tình
cảm sâu đậm từ khi còn nhỏ, chị đừng chỉ
biết đến công việc mà không cần anh ấy nữa,
em lo lắng cho đôi chân của anh ấy”. Lữ
Hoàng Tâm uyển chuyển nói, cô ta không
muốn chị Thanh Anh đánh mất anh Minh
Dương và để cho người phụ nữ lòng dạ khó
lường kia đạt được mục đích.

“Hoàng Tâm em đừng có ăn nói bậy bạ”.
Lữ Hoàng Trung liếc nhìn cô ta đang do dự
qua kính chiếu hậu.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện