Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 46


trước sau

Advertisement

Chương 46: Cảnh cáo cô, ít gây phiền phức đi

Hoäc Minh Dương ngồi đó không có
phản ứng nào, cứ giống như là mẹ Hoặc
không phải đang nói chuyện với anh.

“Mẹ còn muốn gì nữa đây? Con thích Từ
Thanh Lam. Nếu như mẹ không đồng ý thì
con sẽ đưa cô ấy bỏ trốn”. Hoắc Minh Vũ bị

dồn ép đến cả bỏ trốn cũng nói ra được.

“Con… Trong mắt con còn có người mẹ
này không hả?” Mẹ Hoäc đưa tay võ ngực để
bình ổn tâm trạng lại: “Nếu như con dám rời
khỏi nhà họ Hoắc thì coi như đã chết, Từ

Thanh Lam cũng không để ý tới con đâu”.

Lời nói của mẹ Hoắc vô cùng sắc bén,
ngay đến Diệp Tĩnh Gia cũng cảm nhận được
sự tàn nhẫn.

Bả vai của Hoäc Minh Dương bị nắm
chặt lại có hơi đau. Anh liếc nhìn Diệp Tĩnh
Gia, chỉ thấy ánh mắt cô đang nhìn chằm
chằm mẹ Hoắc.

“Chính bởi vì vẫn luôn nhìn mẹ mà làm
nên đến bây giờ con vẫn không có được
hạnh phúc đấy”. Hoắc Minh Vũ nói lớn giống
như cậu đang muốn giải tỏa áp lực ra. Lúc
trở về cậu không thoải mái mà hiện tại đã xả
hết những cái đó ra với mẹ Hoắc. Cậu cảm
thấy người nhẹ nhõm hơn nhiều.

“Con… Tại sao mẹ lại có đứa con trai như
con cơ chứ?” Mẹ Hoặc đánh mạnh lên người
Hoắc Minh Vũ một cái, bà ta đã dùng toàn bộ
sức lực vào cái đánh đó.

“Mẹ còn muốn như thế nào nữa hả? Con
đã không có nhiều hạnh phúc rồi sao mịj còn
đối xử với con như vậy nữa?” Cùng là con
nhà họ Hoắc mà anh trai có thể hưởng hết

mọi yêu thương, cho dù chân anh có bị
thương hay không thì chỉ cần là anh trai thì
đều có được mọi thứ. Mà cậu có làm bất cứ
chuyện gì cũng phải nhìn anh trai để làm tốt
hơn anh mới được.

“Mẹ có yêu cầu gì nhiều với con sao?
Con nhìn anh trai con đi, nó đều có thể làm,
con cũng rất thông mình nhưng vì sao không
thể chứ?” Khi nói chuyện, mẹ Hoắc lại đánh
mạnh vào Hoäc Minh Vũ. Bà ta chỉ tiếc rèn
sắt không thành thép. Hoắc Minh Dương
không chịu phối hợp trị liệu, bà ta đã không
có cách nào lay chuyển mà giờ tới cả Hoắc
Minh Vũ, bà ta cũng không thể kiểm soát
được. Không sớm thì muộn, nhà họ Hoắc
cũng bị tụt dốc thôi.

“Đừng có nói nữa, rất lãng phí đấy”. Cậu
rất hiểu bản thân mình, không hề mơ ước
mình có thể trở thành người chống đỡ cho

nhà họ Hoäc.

“Được rồi, bà đừng có nói nữa, con nó
cũng đã trưởng thành rồi có còn nhỏ đâu
mà dạy dỗ như vậy.” Thời điểm quan trọng
thì ông Hoắc đứng ra nói chuyện. Ông nhìn
Hoắc Minh Dương biết anh sẽ không giúp đỡ
Hoắc Minh Vũ.

“Mẹ mặc kệ, con phải cắt đứt với Từ
Thanh Lam. Cho dù không thể ngừng lại thì
bằng mọi cách mẹ cũng không muốn nhìn
thấy con và cô ta trên các mặt báo nữa”.

Đứa con này bà ta không thể quản được,
chỉ có thể buông thả. Lời nói của chồng so
với Hoắc Minh Vũ càng khiến bà ta tức hơn:
“Còn có ông nữa, đừng cứ thiên vị con nữa,

đều do ông hết, giống ông như đúc”.

Nói xong Hoắc Minh Vũ và bố Hoắc, mẹ
Hoắc vẫn chưa hết giận nói tiếp: “Minh

Dương, bác sĩ đã nói chỉ cần chấp nhận trị
liệu thì vẫn còn có cơ hội chữa khỏi, con phối
hợp đi”.

Gần như là cầu xin, mẹ Hoắc nói với
Hoắc Minh Dương.

Hoắc Minh Dương không để ý tới.
Trong lòng Diệp Tĩnh Gia lộp bộp.

“Còn có con, mẹ đã nói biết bao lần là
mẹ không tìm bảo mẫu chăm sóc cho Minh
Dương vì nó đã lớn rồi. Thế mà đến con còn
chưa có, con khiến mẹ lo lắng nhiền đấy”.
Hoắc Minh Dương không để ý tới bà ta đã
chọc giận bà ta, vậy nên bà ta đã giải tỏa hết
lên người của Diệp Tĩnh Gia.

Diệp Tĩnh Gia hơi hoảng sợ, cô không
biết làm gì chỉ biết cúi đầu xuống. Một câu
cô cũng không dám nói, nghe mẹ Hoắc trách mắng.

Sinh đứa nhỏ đâu phải là chuyện cô có
thể làm một mình đâu, cô cũng không có
biện pháp nào: “Vâng ạ”.

“Chân của Minh Dương có thể trị khỏi,
con nên biết phải làm gì. Chẳng lẽ con định
để cho người đàn ông của con cả đời không
thể đứng dậy lần nữa à?” Lúc nói xong câu
này, mẹ Hoắc còn cố ý nhìn sang Hoắc Minh
Dương.

Anh vẫn không có phản ứng nào, chẳng
biết là chuyện tốt hay là xấu.

So với chuyện của Hoắc Minh Vũ thì
Hoắc Minh Dương mới là người nắm trong
tay toàn bộ trên dưới nhà họ Hoắc. Bên này
là một Hoắc Minh Vũ binhg thường, bên kia
phải cần tới Hoắc Minh Dương mới có thể
chống đỡ nổi.

“Rốt cuộc thì con làm vợ kiểu gì vậy,

không nên chỉ chuyển bé xíu cũng đi tìm
Hoäc Minh Dương. Đây không phải lần thứ
nhất mẹ cảnh báo con, tới khi tái phạm thì
đừng có trách mẹ sử dụng gia pháp”. Tính
tình của mẹ Hoäc chỉ có thể phát tiết trên
người của Diệp Tĩnh Gia, hai đứa con thì đều
là lòng bàn tay, mu bàn tay của bà ta.

“Con biết rồi ạ”.

Hoắc Minh Dương nhìn bộ dáng cô vợ
nhỏ bị khinh bỉ của Diệp Gia không nói gì,
nhưng trong lòng anh cảm thấy đau.

“Không có việc gì nữa, mọi người cũng
nên trở về nghỉ ngơi đi”.

Nói đúng lúc, anh đã giúp Diệp Tĩnh Gia.
Mẹ Hoắc nhìn Hoắc Minh Dương, vừa nấy,
anh không có nói câu nào hay tỏ thái độ gì.
Hiện tại, bà ta nói Diệp Tĩnh Gia thì anh lại cắt
ngang.

“Hôm nay và ngày mai, Hoắc Minh Vũ
không được ra ngoài, cơm cũng không được
ăn”. Gia pháp của nhà họ Hoặc không chỉ áp
dụng trên người của Diệp Tĩnh Gia.

Dù sao thì Hoắc Minh Vũ cũng không
muốn ăn nên trừng phạt này anh ta không có
chút kháng nghị.

Diệp Tĩnh Gia nhìn Hoắc Minh Vũ càng
khẳng định lại địa vị của mẹ Hoäc trong nhà
này là cao nhất.

Bố Hoắc ngáp một cái, nếu đã định trừng
phạt xong rồi thì ông muốn đi nghỉ sớm một chút.

“Đây là lần cuối cùng mẹ cảnh cáo con,
nếu cứ như vậy thì nhà họ Hoắc cũng không
thể dung chứa con được”. Giới hạn của mẹ
Hoäc dành cho Hoắc Minh Vũ đã đến cực

hạn, bà ta không thể bao dung thêm lần nữa.

“Đừng có nói con nó nữa” Bố Hoắc hiểu
rõ tình tình của Hoäc Minh Vũ, lời này của
mẹ Hoắc đã đánh mất con trai của mình rồi.

“Đều do ông mà ra, nhanh trở về đi ngủ.
Hôm nay tôi đã nói rồi, mấy người chú ý tới
điểm xấu đó đi. Nếu không thì đừng có trách
nhà này không chứa nổi mấy người”. Mẹ
Hoắc nói chuyện hung hắng nhưng Hoắc
Minh Dương không quan tâm, anh tùy ý để
mẹ Hoắc phát tiết.

Tô Thanh Anh cũng đã trở lại, nẹ Hoäc
có biết đến.

Nhưng mà trước mắt Hoắc Minh Dương,
bà ta không dám nhắc tới.

“Diệp Tĩnh Gia, trước tiên, con đưa Minh
Dương về đi đã”. Mẹ Hoắc có chút mệt mỏi,
đối với chuyện của Hoắc Minh Dương thì mẹ
Hoắc một chữ cũng không muốn nói đến.

Nhìn thấy Diệp Tĩnh Gia và Hoắc Minh
Dương cũng nhau đi lên tầng, mẹ Hoắc mới
thả lỏng

Advertisement
đi tới trước mặt của Hoặc Minh Vũ:
“Anh trai con đã như vậy mà con còn không
để cho mẹ yên tâm. Con để Diệp Tĩnh Gia
nhìn sao chứ, uy nghiêm của nhà họ Hoắc
con đặt ở vị trí nào rồi?”

“Mẹ à, con xin lỗi, cái gì con cũng có thể
đồng ý với mẹ nhưng duy nhất chuyện này,
con không thể rời khỏi Từ Thanh Lam được.
Cho dù mẹ có thế nào với con thì chỉ hy vọng
mẹ có thể chấp nhận Từ Thanh Lam. Cô ấy
tốt lắm, giống như cô gái dưới ánh mặt trời
vậy.” Hoắc Minh Vũ hiểu biết về Từ Thanh
Lam cũng không ít, ở trong lòng anh ta, Từ
Thanh Lam chính là nữ thần.

“Tại sao con có thể ngu ngốc như vậy,
truyền thông vẫn luôn theo dõi mới có thể
chụp được ảnh. Hơn nữa mẹ cũng biết bạn

trai của Từ Thanh Lam còn già hơn so với bố
của con. Người ta cũng đã thừa nhận rồi mà
tại sao con vẫn không ngoan ngoãn nghe lời
vậy hả?”

Lời này của mẹ Hoắc giống như tia chớp
giữa trời xanh. Ngay lập tức, Hoắc Minh Vũ
không thể nói gì, trong lòng anh ta sợ nhất
chuyện này bị vạch trần, công khai hết cho
mọi người biết.

Anh ta tuyệt đối không tin, Từ Thanh
Lam là người như thế.

“Mẹ đừng nói vậy. Con tin tưởng cách
làm người của cô ấy”. Anh ta chắc chắn, cho
dù tất cả mọi người trong nhà đều phản đối
thì anh vẫn rất kiên định.

Nhìn đứa con này vẫn là bộ dáng không
đụng khó khắn cũng không chịu quay đầu lại,
bố Hoắc sợ mẹ Hoäc lại kích thích anh ta
nói: “Được rồi, con nó cũng lớn rồi, nó biết
nó phải làm gì, bà ít quan tâm tới đi”.

“Còn không phải là tại ông”. Mẹ Hoắc dời
sự chú ý đi, hai đứa con không ai chịu nghe
lười bà ta, có con dâu để bắt nạt thì đã được
con trai che chở. Bây giờ còn ai để bà ta có
thể bắt nạt đây.

“Đúng, đúng, đều là do tôi sai, là do tôi.”
Bố Hoắc gật đầu với mẹ Hoắc, cái gì cũng

nhận.

“Ông còn dám nói, nếu không phải do
ông thì hiện tại, cũng không chỉ có mình tôi
lo lắng mấy đứa nhỏ”. Mẹ Hoắc biết rõ bố
Hoắc. Hoắc Minh Vũ đã rời đi nên bà ta cũng
không quan tâm gì nữa bắt đầu trách mắng

ông.
“Đúng, bà đã vất vả rồi, giờ chúng ta nên
đi ngủ thôi”. Nói xong, bố Hoắc ôm lấy mẹ

Hoäc đi lên trên tầng.

“Ông mau thả tôi xuống đi, để bọn nhỏ
nhìn thấy còn ra thể thống gì nữa. Đà bao
nhiêu tuổi rồi còn không có đứng đắn”. Mẹ
Hoắc cố gắng hạ thấp âm thanh, sợ bị người
khác nghe thấy. Sự không vui vừa nấy đều
mau chóng biến mất thay vào đó là hạnh
phúc dạt dào.

Gần đây, biểu hiện của Diệp Tĩnh Gia rất
tốt, nhưng cô chưa kịp thể hiện thì đã bị
Hoắc Minh Dương đưa đi.

“Không sao đâu, bọn nó đều đi nghỉ ngơi
hết rồi”.

“Thật chán ghét, ông đừng có làm loạn…”

Giọng nói của hai người vang trong
phòng ngủ.

Diệp Tĩnh Gia hỗ trợ Hoäc Minh Dương

về phòng, sau đó vội vàng giúp anh chuẩn bị
nước ấm để tắm rửa.

“Chuyện vừa nấy, cảm ơn anh đã giúp tôi
giải vây”. Cô càng nghĩ càng muốn nói lời
cảm ơn với Hoắc Minh Dương.

“Tôi chỉ thấy mệt mỏi thôi, cô không cần
phải cảm ơn đâu”. Người đàn ông nói ngoài
miệng như vậy nhưng bên trong lòng lại
thầm cười mỉm. Người duy nhất bảo vệ Diệp
Tĩnh Gia ở nhà họ Hoäc này chính là anh.

Diệp Tĩnh Gia cũng không nói thêm gì,
lấy sữa cho Hoắc Minh Dương. Cô phát hiện
ra Hoắc Minh Dương luôn thấy buồn ngủ nên
theo thói quen chuẩn bị cho anh ly sữa.

“Chuyện này cứ để chị Tiết làm cũng
được”. Hoắc Minh Dương đang làm việc, anh
nhìn đến Diệp Tĩnh Gia khẽ nói.

“Không sao, dù sao thì tôi cũng nhàn rỗi
không có việc gì làm”. Cô nở nụ cười với
Hoắc Minh Dương. Dường như là cô rất vui
vẻ với việc Hoắc Minh Dương ngẫu nhiên
quan tâm tới mình.

Đa số những chuyện của Hoắc Minh
Dương đều do đích thân cô làm.

“Vậy cứ tùy cô”. Nói xong anh lại nhìn
xuống tập tài liệu. Diệp Tĩnh Gia ở bên cạnh
không dám động sợ sẽ làm rối loạn tài liệu
của anh nên cô đi tới giá sách giúp anh sắp
xếp lại.

“Anh có thể cho tôi mượn sách hay
không?” Cô đọc một cuốn sách kinh tế học,
bỗng nhiên cảm thấy rất hứng thú. Cô vẫn
luôn ở trong nhà làm một mợ chủ, không hề
biết tới thế giới của Hoắc Minh Dương rốt
cuộc trông như thế nào nên cảm thấy rất tò mò.

Hoặc Minh Dương ngẩng đầu lên, nhìn

Diệp Tĩnh Gia, vừa hay quyển sách cô xem là
một cuốn sách chuyên ngành.

“Cô đọc không hiểu đâu, tới bên kia có
mấy tác phẩm nổi tiếng đó.” Hoắc Minh
Dương đề nghị bởi vì Diệp Tĩnh Gia không thể
hiểu được.

“Anh cứ để tôi đọc mấy cuốn sách
chuyên ngành đi, tôi muốn học một chút”.
Những cuốn sách này đều rất quý, Diệp Tĩnh
Gia không dám tự tiện động vào của Hoäc
Minh Dương.

“Vậy thì cô cứ xem đi, đây là nhà cô nên
không cần cái gì cũng hỏi tôi” Công việc vẫn
còn đang nhiều mà loại chuyện nhỏ nhặt này
Diệp Tĩnh Gia cũng tìm anh khiến anh bị gián
đoạn mạch suy nghĩ.

Diệp Tĩnh Gia ở trong này, anh vẫn luôn

không thể tập trung vào công việc, nên đành
dẹp hết sang một bên.

“Cô lại đây đi, tôi cho cô xem một chút”.
Hoắc Minh Dương nói xong thì để Diệp Tĩnh
Gia xem kỹ một lần văn kiện, viết ra mấy cái
mà Diệp Tĩnh Gia không biết: “Cô mang theo
cái tôi đánh dấu này đi dò văn kiện, đọc được
sách này mới có thể hiểu được”.

Diệp Tĩnh Gia đọc chữ trên mặt sách có
chút luyến tiếc. Sớm biết vậy thì cô sẽ không
nhìn, hiện tại chỉ có thể đọc cho tốt mới

không khiến anh thất vọng: “Ừ, tôi sẽ cố gắng”.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện