Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 42


trước sau

Advertisement

Chương 42: Cố ý trêu cô, làm cô hiểu lầm

Hoäc Minh Vũ cúp điện thoại, trong lòng
cảm thấy bất mãn sâu sắc, đối với mẹ anh
mà nói, có phải chỉ có Hoắc Minh Dương mới
là con nhà họ Hoặc.

Bất kể thế nào, chỉ cần có thể gặp Từ
Thanh Lam, những chuyện khác đều không

quan trọng nữa.

Trở lại phòng, đóng chặt cửa lại, gọi điện
cho Từ Thanh Lam.

“Alo, anh yêu”.

Giọng nói lanh lảnh của Từ Thanh Lam
vang lên ở đầu dây bên kia, hôm nay cô
không có cảnh quay, cô đang ở nhà xem tivi.

“Em đang ở đâu vậy?” Anh hân hoan,

nghĩ đến việc lát nữa có thể gặp được Từ
Thanh Lam, liền cảm thấy vui vẻ.

“Em đang ở nhà, sao thế? Anh định đến
chỗ em sao?”

Khi anh hỏi cô đang ở đâu, làm cô cảm
thấy rất khó chịu, nói như thể cô làm điều gì
có lỗi với anh vậy, hỏi em đang ở đâu cũng
có gì đáng ngạc nhiên.

“Đợi anh, anh đến chỗ em”.
“Thật sao?”

Hoắc Minh Vũ ở đầu dây bên kia rất vui
vẻ, nhưng Từ Thanh Lam lại không có phản
ứng gì, đối với cô mà nói, Hoắc Minh Vũ rất
tốt, nhưng bà Hoắc phản đối quá quyết liệt,
mỗi lần Hoắc Minh Vũ đến chỗ cô, bà Hoắc

đều sẽ gọi điện thoại cho cô.

Người phụ nữ đó tuyệt đối sẽ không

chấp nhận cô bước chân vào nhà họ Hoäc.

“Đương nhiên là thật rồi, em đang làm gì
thế?” Anh vẫn đang chìm đắm trong sự hân
hoan, không để ý đến sự kỳ lạ của Từ Thanh Lam.

“Em… Nếu như anh không tiện thì không
cần đến chỗ em đâu”.

“Em sao thế?”

Trong chốc lát, tâm trạng Hoắc Minh Vũ
trùng xuống, anh không biết vì sao, Từ Thanh
Lam giống như biến thành một người khác.

“Dù sao thì anh đến chỗ em, tuyệt đối

đừng để cho mẹ anh biết”.

Từ Thanh Lam còn muốn hoàn thành bộ
phim, kiếm tiền mua sữa, nếu không cô cũng
không phải sợ bà Hoắc.

“Em yên tâm, lần này anh đã tìm người

Phải Tổng Tải Tân Phế Chương 42: Cố ÿ têu

bao che, đảm bảo không bị mẹ anh phát
hiện, em đừng lo lắng chuyện này”.

Biết được Từ Thanh Lam lo lắng chuyện
gì, Hoắc Minh Vũ cũng yên tâm hơn, phải biết
rằng với tính cách của Từ Thanh Lam, nếu đã
không muốn anh đến, thì thực sự là sống

chết cũng sẽ không gặp anh.

“Em đang ăn khoai tây chiên, anh có
muốn ăn một chút không?” Buông xuống
cảnh giác, Từ Thanh Lam vui vẻ trêu anh.

“Em ăn nhiều thực phẩm bổ dưỡng vào,
em chịu được nhưng con không chịu được

đâu”.

Từ Thanh Lam có chút khó chịu, cô dù
mang thai nhưng vẫn phải duy trì cân nặng,
nên ăn rất ít, cũng chỉ ăn có hai, ba miếng
khoai tây chiên mà đã bị nói, tâm trạng cực
kỳ không vui.

“Em biết rồi, khi nào anh đến thì nói
chuyện tiếp, em cúp máy đây, con muốn ngủ
trưa rồi”.

Nói xong liền cúp điện thoại, tay cầm
điện thoại, cô ngây người, nếu như cô có thể
gả vào nhà họ Hoắc, thì sẽ không phải vất vả
nghĩ xem làm thế nào để mang thai mà vẫn

phải kiếm tiền như thế.

Càng gần ngày sinh, cô càng sợ hãi, một
mặt cô sợ không có phim để quay, mặt khác
sợ là dùng đứa bé làm cái cớ, bà Hoắc sẽ
làm ra những thủ đoạn gì.

Cô phải trải qua một cuộc sống tồi tệ
như thế, đổi lại được gì?

Đôi khi Hoắc Minh Vũ làm cô thất vọng
quá nhiều.

Người đàn ông khi bị đối phương cúp
máy, đều không biết lí do vì sao, nhưng mà
nếu Từ Thanh Lam không muốn nói, anh

cũng không hỏi nữa.

Mười hai rưỡi trưa, Hoắc Minh Vũ cực kỳ
đúng giờ.

Diệp Tĩnh Gia đẩy Hoắc Minh Dương
xuống nhà, người nhiệt tình giúp đỡ cô nhất
cũng chỉ có Hoắc Minh Vũ.

Người em trai như thế, khiến cho Hoắc
Minh Dương có chút lo lắng.

Anh biết lí do vì sao, mới có thể làm cho
Hoắc Minh Vũ trở nên hăng hái như thế.

“Cậu nhẹ tay chút, đừng làm anh ấy đau”.

Dường như cảm thấy Diệp Tĩnh Gia đưa
Hoắc Minh Dương từ tầng trên đi xuống quá
chậm chập, anh đích thân kéo Hoắc Minh
Dương xuống từ dốc cầu thang, dọa Diệp
Tĩnh Gia ở đằng sau vội vàng đổi theo, sợ

không cẩn thận làm Hoäc Minh Dương ngã.

“Cậu có thể ra dáng đàn ông một chút
được không?” Chỉ vì gặp một người phụ nữ,
mà anh ta nóng lòng đến mức đó.

Bình thường đều là dáng vẻ không quan
tâm đến bất kỳ điều gì khác.

Hoắc Minh Dương lúc đầu cũng không
tức giận, bị kéo xuống cũng không ngã,
nhưng thấy Diệp Tĩnh Gia bận rộn nhìn theo
anh, lo lắng chạy theo, sợ anh có chỗ nào

không thoải mái, liền cảm thấy không vui vẻ.

Hoắc Minh Dương rất hiếm khi tức giận
như thế với Hoắc Minh Vũ.

Hoắc Minh Vũ cũng không nói gì, trong
mắt anh hiện giờ chỉ có Từ Thanh Lam,

những cái khác đều không quan trọng.
Hỏi thế gian tình ái là chi, mà đôi lứa hẹn

thề sống chết.

Diệp Tĩnh Gia cẩn thận đẩy Hoắc Minh
Vũ, sống chết không để Hoắc Minh Vũ động
†ay vào.

Cuối cùng cũng an toàn đến bệnh viện.

Hoắc Minh Dương không lấy số, trực tiếp
đến gặp Lữ Hoàng Trung.

Để khám cho Hoắc Minh Dương, anh ta
đã lùi lại những công việc khác, ở lại đợi
Hoắc Minh Dương đến.

Diệp Tĩnh Gia nhìn Lữ Hoàng Trung, hồ
sơ bệnh lý anh ta dặn cô cũng đem đến rồi.

“Tôi rất lo anh ấy không chịu hợp tác, gần
đây thường xuyên đưa anh ấy ra ngoài đi
dạo, tắm nắng. Cảm thấy so với trước kia, thể
chất của anh ấy hiện giờ đã tốt hơn rất nhiều.
Anh xem khi nào thích hợp có thể thu xếp

phẫu thuật cho anh ấy”.

Điều Diệp Tĩnh Gia lo lắng nhất ở thời
điểm hiện tại chính là cuộc phẫu thuật của
Hoắc Minh Dương, chỉ cần Hoắc Minh
Dương khỏe lại, những cái khác không phải
vấn đề.

“Cụ thể tôi vẫn cần kiểm tra, nhưng cô
cũng phải biết, bất kể là bệnh gì đều không
phải là sự lựa chọn tốt nhất.” Lữ Hoàng
Trung xem hồ sơ của anh, thực ra so với lúc
bắt đầu, sẽ có một thời gian lành lặn, nhưng
đến một giai đoạn nhất định, tình trạng sẽ
ngày càng xấu đi.

“Vâng, chuyện này tôi biết, thực ra tôi
cũng không biết phải khuyên anh ấy thế nào.”

Mặc dù là vợ của anh, nhưng cô không
có thực quyền gì hết, không biết nên làm thế
nào, mới có thể khiến anh thực sự buông

xuống suy nghĩ, chấp nhận thực tại.

Bất kể anh yêu Tô Thanh Anh đến thế
nào, cũng không nên thờ ơ với sức khỏe của
bản thân được…

“Chuyện này cần anh ấy tự mình vượt

qua”.

Có thể nhìn ra Diệp Tĩnh Gia thật lòng lo
lắng cho Hoắc Minh Dương, cô cũng không
giống với các con dâu nhà giàu khác, mọi
chuyện của Hoắc Minh Dương, cô đều hết
lòng thực hiện.

Người phụ nữ như thế xứng đáng được
đối xử tốt.

Hoắc Minh Dương ở đằng xa, trông thấy
gương mặt si mê nhìn Lữ Hoàng Trung của
Diệp Tĩnh Gia, hai người bọn họ không biết

nói gì với nhau.

Lữ Hoàng Trung dường như cảm nhận
được ánh mắt của Hoắc Minh Dương, quay
người lại, phát hiện Hoắc Minh Dương căn
bản không nhìn về hướng này, thời gian
không còn sớm, anh ta nói với Diệp Tĩnh Gia:
“Kiểm tra của ngày hôm nay làm xong, kết
quả về cơ bản cũng giống như trước, tóm lại
phải phẫu thuật càng sớm càng tốt, bệnh này
không thể chậm trễ”.

“Được, tôi biết rồi, tôi sẽ khuyên bảo anh
ấy”. Còn về kết quả…

Advertisement
cô cũng không biết nữa,
chỉ có thể thử làm như thế, mặc dù cũng
không chắc sẽ thành công hay không.

Ánh mắt Diệp Tĩnh Gia dõi theo thành
động của Lữ Hoàng Trung, cô phát hiện, mọi
hi vọng đều đặt trên người Lữ Hoàng Trung,
nếu cô có thể chữa khỏi cho Hoắc Minh
Dương, cũng xem là báo đáp ân tình của nhà
họ Hoäc….

Hiện tại cô chỉ hi vọng bác sĩ nói với cô,
cô nên làm thế nào, Hoắc Minh Dương còn
có hi vọng đứng dậy được hay không?

“Cô đang nhìn gì thế?” Anh ngồi trên xe
lăn, vẫn như cũ không che giấu được sự

ngang ngược của mình.

Anh giống như một vị hoàng đế lạnh
lùng, tàn nhân, ánh mắt luôn có sự khinh
thường, và bất mãn khi nhìn cô.

Không biết bản thân khi nào lại chọc giận

anh rồi, Diệp Tĩnh Gia có chút bối rối: “Sao

thế? Anh có chỗ nào không thoải mái sao?”

Nói xong liền kiểm tra trên dưới một lượt,
người anh không lạnh cũng không nóng.

“Nếu như anh cảm thấy chỗ nào không
thoải mái thì nói cho tôi biết, đắp kín chăn
một chút, đừng để bị ốm”. Vừa nói vừa giúp
anh chỉnh lại chăn.

Ngay cả khi chân của anh không có cảm
giác gì, cô cũng không muốn chân của anh bị
†ê cứng hay bị lạnh.

“Cô vẫn thực sự hi vọng chân của tôi có
thể khỏi được sao?” Cô cứ nhìn chằm chằm
vào chân anh như vậy, Diệp Tĩnh Gia rất
không nỡ, đôi chân dài như vậy lẽ nào cứ bị
gãy như thế.

“Chân của anh đẹp như thế, dài như thế,
nói không muốn chân của anh khỏi là nói
dối”.

Đôi chân dài sống động ngay trước mắt,
bị gãy rồi, cô có thể vui vẻ sao?

Có lẽ câu nói của Diệp Tĩnh Gia đã làm
vừa lòng anh, Hoäc Minh Dương gật đầu:
“Tôi chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi”.

Thất vọng…

Anh cố ý trêu cô, làm cô hiểu nhầm:
“Hoặc Minh Dương, anh có biết không, dáng
vẻ này của anh, thực sự rất đáng đánh đòn”.

Nói xong Diệp Tĩnh Gia buồn bực quay
đầu đi, hận không thể cắn lưỡi mình một
phát, lời cô nói là cái gì chứ, rõ ràng là chọc
hắn không vui.

“Cô ngoan ngoãn đợi ở bên ngoài đi,
Hoắc Minh Vũ đi rồi, cô đừng đi đâu nữa”.

Trước đây, lúc anh đến kiểm tra đều có
Lý Vân giúp đỡ, sự tin tưởng dành cho Lý Vân
với sự tin tưởng dành cho Diệp Tĩnh Gia hiển

nhiên kém xa.

“Anh yên tâm, mau đi đi, tôi ở đây đợi
anh”. Cô đưa tay ra hiệu cổ vũ anh, nhìn về
phía anh nở nụ cười sáng lạn như ánh mặt
trời.

Đợi anh đi vào trong rồi, Diệp Tĩnh Gia

liền như quả bóng bị xì hơi: “Tôi thật sự hi
vọng anh có thể khỏe lại mà…”

Lời nói của Lữ Hoàng Trung làm cô cảm
thấy hơi bất an, sợ rằng nếu không cẩn thận,
Hoặc Minh Dương thực sự sẽ không thể
đứng lên được nữa, chuyện đó đối với một
người đàn ông mà nói, thực sự vô cùng khó
tiếp nhận.

Vốn là con cưng của trời, hoàn hảo về
mọi mặt, nhưng nếu cả đời không thể đứng
lên được nữa, đổi lại là bất kỳ người nào,
cũng không thể chấp nhận sự thật này.

“Nếu như anh có thể khỏe lại, anh muốn
tôi làm gì tôi cũng vui vẻ chấp nhận”. Cô vô
tình nói ra những suy nghĩ trong lòng, làm chị
y tá ở bên cạnh nhìn sang cô nhiều hơn.

Cô ta đã gặp Hoắc Minh Dương vài lần,
nhưng chưa từng nhìn thấy cô, còn tưởng

rằng cô là người giúp việc trung thành của
nhà họ Hoắc, nhìn cô với ánh mắt đầy thiện
cảm.

Diệp Tĩnh Gia gật đầu với cô ấy, kiềm chế
xuống cảm xúc của bản thân, dù sao cũng
đang ở nơi công cộng, có mất mặt cũng là
mất mặt người nhà họ Hoắc.

Cô lo lắng đợi bên ngoài, không biết đã
bao lâu rồi, bên trong vẫn không có động
Tĩnh.

Ngay lúc Diệp Tĩnh Gia lo lắng, phân vân
không biết có nên đi ra ngoài mua cho Hoắc
Minh Dương chai nước hay không, thì cánh
cửa đột nhiên mở ra.

“Phải đi chụp bản phim khác thôi”.

Lữ Hoàng Trung kéo khẩu trang xuống,
nói với Diệp Tĩnh Gia.

Hai người nhìn thẳng nhau, Hoắc Minh
Dương lại nhìn ra sự tình tứ bên trong ánh
mắt ấy: “Có nghe thấy bác sĩ nói gì không?”

Diệp Tĩnh Gia hoài nghi tai của cô có vấn
đề rồi, bằng không sao lại nghe thấy giọng
nói của Hoắc Minh Dương trở nên dịu dàng

như vậy.
“Anh…”

“Tôi làm sao? Mau đi đi, tôi nhớ phải lên

tầng hai chụp phim”.

Lần này cô chắc chắn mình không nghe
nhầm, chính xác là giọng nói của Hoắc Minh
Dương, chỉ là có chút không giống với bình
thường.

“Vâng… Nếu không còn việc gì, chúng tôi
đi chụp phim trước”.

Lữ Hoàng Trung gật đầu, nhìn Hoắc

Minh Dương, tính chiếm hữu hiện rõ trong
mắt anh như thế, làm anh ta không khỏi tự
hỏi, liệu Hoắc Minh Dương còn yêu người đó
không.

Nếu như Tô Thanh Anh biết được chuyện
này, không biết sế có phản ứng gì.

Đã lâu như vậy, ở bên cạnh Hoäc Minh
Dương chỉ có một người là Tô Thanh Anh, vì
vậy cô ấy mới không lo ngại gì, tùy ý đi bất kỳ
nơi nào mình muốn.

Hiện tại có vẻ đã xuất hiện đối thủ rồi,
không biết liệu Tô Thanh Anh có định thay
đổi ý định hay không, ngoan ngoãn trở về
bên cạnh Hoắc Minh Dương.

Nếu vậy, có lẽ Hoắc Minh Dương sẽ tiếp
nhận phẫu thuật sớm hơn.

Chỉ có điều… nhìn bóng dáng hai người
vừa đi vừa nói chuyện, Lữ Hoàng Trung nghĩ,

có lẽ Diệp Tĩnh Gia mới là sự lựa chọn tốt
nhất dành cho Hoắc Minh Dương.

Người phụ nữ tốt như thế, để chăm sóc
Hoắc Minh Dương, sẵn sàng làm những việc
chỉ có đàn ông mới có thể làm.

Anh ta có thể nhận định, Diệp Tĩnh Gia sẽ
không làm Hoặc Minh Dương phải buồn như vậy.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện