Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 411


trước sau

Advertisement

Chương 411: Hãy bày tỏ nỗi lòng đi

 

Diệp Thiến Nhi đi xuống cầu thang, thấy Tư Tuấn đang đứng đợi ở đó cô vội chạy tới Tư Tuấn nhìn cô nói: “Đừng vội, chân của em vẫn chưa hồi phục” Diệp Thiến Nhi lè lưỡi nói: “Được rồi, chúng ta đi thôi!”

Tư Tuấn vừa đi vừa dặn dò Diệp Thiến Nhị, sau khi về nhà nhớ đi khám bác sĩ để kiếm tra vết thương ở chân, sau đó phải nhờ người ta xoa bóp chân cho. Như vậy vết thương ở chân của cô ấy mới mau chóng hồi phục.

Nghe Tư Tuấn nói, trong lòng Diệp Thiến Nhi bỗng rung động Tư Tuấn chỉ tiễn Diệp Thiến Nhi về nhà nên anh ta phải rời đi ngay bây giờ. Ban đầu Tư Tuấn muốn cùng Diệp Thiến Nhi đi khám bệnh, nhưng lần này Diệp Thiến Nhi kiên quyết từ chối.

Tư Tuấn nghĩ thầm nếu như vậy thì lần sau anh có thế đến nhà Diệp Thiến Nhi để hỏi thăm vết thương ở chân của cô ấy đã tốt hơn chưa. Nghĩ đến lý do hoàn hảo này, Tư Tuấn sẵn sàng đồng ý.

Diệp Thiến Nhi vốn đã nghĩ đến việc Tư Tuấn sẽ thuyết phục cô thêm một chút nữa.

Nếu Tư Tuấn nhất quyết đòi đi cùng cô, cô cũng sẽ đồng ý đến bệnh viện cùng anh Tuy nhiên, Diệp Thiến Nhi không phải là Tư Tuấn, cô không biết được ý định trong lòng của Tư Tuấn. Mặc dù hơi thất vọng nhưng Diệp Thiến Nhi đã rất cởi mở nói lời tạm biệt với Tư Tuấn.

Tư Tuấn ngồi trên xe, nhìn Diệp Thiến Nhi đang từ từ đi về hướng ngược lại với mình, trong lòng anh ta luôn cảm thấy bất an rằng sau này họ sẽ không gặp nhau nữa. Tư Tuấn lắc đầu dữ dội, như muốn rũ bỏ đi cảm giác này. Nhưng miệng anh bất giác hét lên cái tên Diệp Thiến Nhi.

Diệp Thiến Nhi nghe thấy liền quay đầu lại.

Cô thấy Tư Tuấn đang nhìn chằm chăm vào mình, sau đó cô hỏi: “Sao vậy, anh còn chuyện.

gì sao?” Ban đầu, Diệp Thiến Nhi muốn về nhà và suy nghĩ về mối quan hệ của mình với Tư Tuấn. Khi vừa quay bước đi, trong lòng cô có cảm giác hơi lơ mơ. Chợt nghe thấy giọng nói của Tư Tuấn vang lên cô mới nhận ra rằng Tư Tuấn vẫn chưa rời đi Tư Tuấn nhìn vào ánh mắt khó hiểu của Cô không ngờ răng Domoto bồng nhiên lại đến tìm mình. Diệp Thiến Nhi liên mời Domoto vào nhà.

Domoto là một trong số ít bạn của Diệp Thiến Nhi. Nhớ lại trước đó lúc cô đến tìm Diệp Thiến Nhi, cô đã tình cờ biết được rằng cả ngày nay Diệp Thiến Nhi đã đi chơi cùng người bạn trong thành phố. Nghĩ đến đây cô rất muốn trêu chọc Diệp Thiến Nhi.

Vì vậy, cô quay sang Diệp Thiến Nhi đang lơ đãng ngồi trên giường và nói: “Cậu đang nghĩ về người đàn ông đã đi chơi với cậu cả ngày nay sao?”

Khi nghe thấy Domoto nói vậy, vẻ mặt lơ đãng ban đầu của Diệp Thiến Nhi liền thay đổi, cô kinh ngạc hỏi lại: “Sao cậu biết mình đi chơi với Tư Tuấn”

Nghe xong những lời này của Thiến Nhi, Domoto bắt   đầu phì cười, cười một cách dữ dội Sau đó cô ta nói  ” có phải cậu đang suy nghĩ gì về anh ta không? Tại sao cậu lại bối rối như vậy khi anh ta rời đi” Diệp Thiến Nhi biết rằng Domoto đã nhìn thấy mình và Tư Tuấn.

Cô thở dài và nói: “Thực ra tớ có cảm giác mình hơi thích Tư Tuấn. Tuy nhiên, tớ không chắc lảm về điều đó. Nhưng thực sự thì Tư Tuấn đã cho tớ một cảm giác rất tốt”

Suy nghĩ ban đầu của Domoto về việc trêu chọc Diệp Thiến Nhi đã bị những lời này của Diệp Thiến Nhi xua tan. Bởi vì Diệp Thiến Nhi thực sự cảm thấy Domoto không giống với chuyện này. Nghĩ đến mối quan hệ giữa Domoto và Lữ Hoàng Trung, anh ấy cũng nói chuyện giống như Domoto về vấn đề tình cảm giữa nam và nữ.

Domoto nói: “Thực ra không phải là cậu không biết cảm xúc của mình với Tư Tuấn là gì. Chỉ là cậu không muốn thừa nhận rnó, hoặc cậu không thể thừa nhận vì một lý do nào đó, đúng không? Vì Diệp Thiến Nhi mà tớ biết sẽ không do dự vì những chuyện như vậy” Nghe những lời này của Domoto, Diệp Thiến Nhi lặng lẽ gật đầu.

“Nhưng mà, cậu cũng biết hoàn cảnh của tớ” Mặc dù nghe Domoto nói vậy trong lòng Diệp Thiến Nhi ít nhiều cũng có chút thay đối Tuy nhiên, cô bây giờ không có sự nghiệp trong tay, và ngoại hình cũng không mấy nổi bật.

Domoto khẽ võ vai an ủi Diệp Thiến Nhi.

“Là cậu tự nghĩ như vậy đó chứ. Cậu chưa nói với Tư Tuấn về chuyện này thì làm sao biết được trong lòng anh ta nghĩ gì?” Domoto hỏi lại Diệp Thiến Nhi với ánh mắt xem nhẹ: “Cả hai đều không bày tỏ thật lòng với nhau, làm sao mà hiểu nhau được.” Domoto nói như vậy không có gì sai.

Nhưng Diệp Thiến Nhi nghe xong lại cảm thấy có chút xấu hổ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng đỏ ửng lên, Tư Tuấn đối xử rất tốt với cô.

“Tớ cảm thấy hay là cứ đợi xem thế nào trước đất” Dù sao cũng nên chờ đợi xem mọi việc thế nào rồi nghĩ cách sau.

€ô vẫn còn trẻ, còn rất nhiều thời gian, dù sao cũng không cần quan tâm nhiều như vậy, cứ kiên trì xem xét từ từ.

“Haiz, xem ra tớ phải khai sáng đầu óc cho cậu mới được!” Domoto nói khẽ, thở dài một hơi, chuyện này sao mà phiền phức hơn cả chuyện của cô với Lữ Hoàng Trung như vậy!

Diệp Thiến Nhì: “…”

“Nhìn là biết cậu là loại người chưa yêu đương bao giờ. Trong tình yêu quan trọng nhất chính là năm bắt cơ hội. Đừng ảo tưởng răng bây giờ người ta đang thích cậu. Người ta là công tử nhà giàu, lại đẹp trai như vậy, xung quanh có biết bao nhiêu cô gái đang theo đuổi. Cậu cứ chần chừ như vậy rồi đến lúc người ta đi theo cô gái khác, lúc đó cậu chỉ còn biết tiếc nuối, hối hận vì sao ngay từ đầu mình lại ngốc nghếch như vậy! Vì vậy, hãy nghe lời tớ đi, thời gian không chờ đợi ai, hãy trân trọng người trước mặt. ”

Bản thân Domoto vốn là người không hiểu biết nhiều về khía cạnh này, nhưng khi nghĩ đến việc ít ra mình vẫn hơn Diệp Thiến Nhị, cô cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.

Diệp Thiến Nhi lắng nghe với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Vậy tớ có nên nói với anh ấy không?” Sau một hồi do dự, Diệp Thiến Nhi bày tỏ sự lo lắng của mình. Rốt cuộc thì cô ấy rất thích Tư Tuấn. Nhưng cô ấy thực sự lo lắng rằng Tư Tuấn sẽ bỏ đi sau khi biết điều đó.

Vậy thì sau

Advertisement
đó cô ấy nên làm gì? “Vậy cậu cảm thấy thế nào?” Cô hỏi ngược lại, đứng dậy đi đến chỗ tủ lạnh nhà Diệp Thiến Nhi lấy ra một chai nước khoáng, từ từ mở näp chai, uống ừng ực vài ngụm.

“Tớ vẫn đang do dự! Nếu nghĩ được rồi thì tớ còn hỏi cậu làm gì chứ?” Diệp Thiến Nhi lườm Domoto. Đây là lần đầu tiên cô ấy thích một ai đó, và cô ấy đã phản ứng hơi gắt một chút.

Giọng điệu của Diệp Thiến Nhi không dễ nghe cho lắm, nhưng Domoto cũng không quan tâm đến điều đó, cô bất lực nhún vai: “Tớ đoán, trong lòng cậu không thực sự muốn nói cho Tư Tuấn biết phải không!

Nhưng, cậu đã bao giờ nghĩ đến việc một ngày nào đó Tư Tuấn sẽ biết được chuyện này chưa? Cậu sẽ nói với anh ấy thế nào đây? Nếu khi đó anh ta trách cậu không nói với anh ta, thì lúc đó người đau khổ chỉ có cậu mà thôi. “Domoto vừa đi vừa phân tích tình hình giữa hai người họ.

Diệp Thiến Nhi: “…” “Nếu cậu coi tớ là bạn thì nghe lời tớ đi” Nói xong, Domoto nhìn chãm chãm vào mắt Diệp Thiến Nhi, chờ đợi xem tiếp theo cô ta sẽ làm gì.

Domoto tin rằng cứ coi như Diệp Thiến Nhi sẽ nói hết tâm tư của mình với Tư Tuấn, anh ta sẽ không những không ghét cô mà còn lo lắng chết đi được! “Có lẽ những gì anh nói là đúng” Nghĩ đi nghĩ lại, Diệp Thiến Nhi mới trả lời Domoto một cách chắc chắn.

Không nên tỏ ra yếu đuối và bất lực khi đối mặt với tình yêu, rõ ràng hai người đang yêu nhau lại không thể thành thật nói với nhau sao? Diệp Thiến Nhi cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Không cần biết kết quả như thế nào, cô ấy nhất định phải nói với anh ấy. Coi như là cô tỏ tình với anh ấy cũng được, còn kết quả thì tùy thuộc vào cách mà Tư Tuấn lựa chọn “Chính xác!” Domoto nhìn Diệp Thiến Nhi tán thưởng.

Sau đó Domoto nói chuyện với Diệp Thiến Nhi thêm một lúc rồi đi tìm Lữ Hoàng Trung.

Nói cho cùng mối tình này gần như đã tàn rồi nhưng cô vẫn phải nỗ lực cứu vấn.

Sau khi tiên Domoto đi, Diệp Thiến Nhi nán lại trên ghế sô pha một lúc, cô lấy điện thoại di động ra và bấm số của Tư Tuấn.

“Tút… tút… út…” Nghe âm thanh trong điện thoại, trong lòng Diệp Thiến Nhi rất hồi hộp, cô vô cùng căng thẳng, trước đây cô chưa bao giờ lo lắng như vậy.

Tư Tuấn dường như đang bận việc gì đó, thật lâu mới trả lời điện thoại: “Sao vậy?” Giọng điệu của Tư Tuấn thờ ơ, anh tò mò không biết giờ này Diệp Thiến Nhi còn gọi cho anh làm gì, bình thường cô không gọi cho anh như vậy.

“Em muốn gặp anh có được không?” Diệp.

Thiến Nhi ngập ngừng hỏi, rồi nói thêm: “Em có chuyện quan trọng muốn nói với anh” Tư Tuấn vừa nghe điện thoại vừa nhướng mày, khóe miệng hơi nhếch lên.

*Ngoài việc ở bên em thì tất cả những việc khác đều không quan trọng.” Tư Tuấn ẩn ý muốn cho Diệp Thiến Nhỉ biết rằng, anh ấy sẽ không đi trừ khi cô chấp nhận để hai người ở bên nhau.

Thực tế là ngay cả khi Diệp Thiến Nhi gọi anh ấy đi có việc khác, anh ấy vẫn sẽ đi, anh nói như vậy chỉ là để trêu chọc Diệp Thiến Nhi cho cô xốn xang trong lòng một chút thôi.

Ai nói cô sẽ từ chối lời tỏ tình của anh chứ “Điều em muốn nói là điều quan trọng   nhất đối với anh” Diệp Thiến Nhi nói rất chậm, giống như cô đang sợ mình sẽ phải hối hận: “Em đợi anh!” Nói xong cô cúp điện thoại.

*Phù phù phù..” Cô thở hổn hển, tay vẫn cầm điện thoại vừa mới cúp máy, tâm trạng của cô lúc này rất khó có thể bình tĩnh lại.

Vừa vui mừng, vừa lo lắng, vừa buồn.

Tư Tuấn không phản ứng mạnh mế như Diệp Thiến Nhi, nhưng trong lòng anh cũng vui lên một chút.

Điều quan trọng nhất đối với anh lúc này là họ sẽ ở bên nhau như thế nào.

Cô ấy đã nói như vậy, coi như thay lời đồng ý được không ? Nghĩ đến đây, khóe miệng Tư Tuấn giật giật.

“Anh Tuấn, anh có chuyện gì vậy?” Lâm Hân Hân thấy vẻ mặt của anh ta vốn dĩ không vui, nhưng vì cuộc điện thoại vừa rồi mà tâm trạng trở nên rất tốt, điều này khiến Lâm Hân Hân rất nghỉ ngờ.

Hôm nay là ngày cô và Tư Tuấn chuẩn bị đính hôn, cô đã chuẩn bị mấy ngày rồi, nhưng mấy ngày trước đột nhiên Tư Tuấn gọi điện cho cô nói anh không muốn đính hôn với cô nữa, điều này khiến cô sao có thể chấp nhận được? Từ nhỏ Lâm Hân Hân đã được gia đình sắp xếp đính hôn với Tư Tuấn, nhưng khi đó không có nghi thức bán đính hôn. Nghĩ rằng cuối cùng mình cũng sẽ đính hôn với Tư Tuấn thôi nên Lâm Hân Hân vô cùng hạnh phúc.

Nhưng sau khi nghe bố mẹ mình nói rằng Tư Tuấn muốn hủy hôn với cô, cô ta gần như phát điên.

Sau này khó có thể nhờ bà Tư giúp đỡ rồi, bà Tư là tất cả những gì cô ta có thể dựa vào.

“Gô Lâm đây nên gọi tôi bằng tên. Tôi không thích tỏ ra âu yếm với những người không thân thiết” Tư Tuấn ngây người cất điện thoại di động, nhấc chân bước đi không thèm dừng lại, thậm chí từ đầu đến cuối anh còn không nhìn Lâm Hân Hân đến một cái.

Nhìn Tư Tuấn đi qua, Lâm Hân Hân siết chặt bàn tay lại Cô ta đã nỗ lực hết mình từ khi còn là một đứa trẻ, để một ngày nào đó có thể xứng đáng với anh, có thể đủ tư cách đứng cạnh Tư Tuấn, cho dù anh ấy chưa từng nhìn cô ta lấy một lần, cô ấy cũng cam lòng.

“Hân Hân!” Nghe thấy giọng nói của bà Tư, Lâm Hân Hân nhanh chóng xua đi vẻ bực bội và khó chịu trong lòng, khóe miệng khẽ mỉm cười, đon đả đi về phía bà Tư.

May mắn thay, cô vẫn còn mẹ của Tư Tuấn, chỉ cần mẹ của Tư Tuấn đồng ý cho cuộc hôn nhân này, cô sẽ không bao giờ phải lo rằng Tư Tuấn sẽ không đồng ý lấy cô ta.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện