Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 40


trước sau

Chương 40: Làm nhiều việc sẽ ngủ rất ngon

Ngày hôm sau, Diệp Tĩnh Gia tỉnh dậy
trong lồng ngực Hoäc Minh Dương.

Diệp Tĩnh Gia nhìn vẻ mặt mệt mỏi khi
ngủ của Hoắc Minh Dương, bỗng nhiên nhớ
tới hình như mình rất ít khi nhìn thấy anh ngủ,
mỗi lần nhìn được đầu là dáng vẻ khi anh đã

tỉnh ngủ rồi.

“Này”. Nhỏ giọng kêu anh, nhưng anh lại
không có chút dấu hiệu tỉnh ngủ nào, Diệp
Tĩnh Gia đã muốn rời giường rồi, nhưng nhìn
thấy anh còn ngủ như vậy, cô lại không đành
lòng quấy rầy giấc ngủ say của Hoắc Minh
Dương.

“Vậy lại ngủ tiếp một lát”. Cô nhỏ giọng
than thở, có lẽ Hoắc Minh Dương nghe được,

anh khẽ nhíu mày vì bị quấy rầy.
Lại quay trở về dáng vẻ ban đầu.

Không biết ngày thường anh có ngủ sau
như vậy không, dù sao Hoắc Minh Dương
như thế này quả thật khiến Diệp Tĩnh Gia rất
khâm phục, bản thân cô chỉ cần có động tĩnh
nhỏ thôi là đã tỉnh rồi.

Nhắm mắt lại, cảm nhận hô hấp và tiếng

tim đập của anh, cô ngủ lúc nào không biết.

Tỉnh lại lần nữa, cô thấy Hoắc Minh
Dương đã tỉnh rồi.

Mà cô lại hoàn toàn không biết gì.

“Anh dậy sớm vậy.” Diệp Tĩnh Gia cười
cười với Hoắc Minh Dương, cô ngượng
ngùng mở miệng.

“Ừ, thấy cô ngủ say nên tôi không gọi cô

dậy”. Anh không hiểu tại sao khi nhìn thấy

Diệp Tĩnh Gia ngủ say, anh lại muốn nhìn cô
mãi.

Nhìn đến tận khi người ta tỉnh dậy.

“Cô có ổn không vậy?” Hoắc Minh Dương
không biết đang làm gì mà cứ nhìn cô mãi,
nhìn lâu như vậy không khỏi khiến Diệp Tĩnh
Gia ngượng ngùng.

“Sao cô lại có thể ngủ say được như vậy?”

Dường như trong trí nhớ của anh, rất ít
khi Diệp Tĩnh Gia dậy muộn như hôm nay,
mỗi lần anh tỉnh dậy thì cô đều đã làm xong
bữa sáng rồi.

“Hôm nay tôi tỉnh dậy muộn”. Diệp Tĩnh
Gia nói, cô sẽ không nói cho anh biết, rằng
mình không đành lòng đánh thức anh nên dù

đã dậy rồi mà vẫn tiếp tục ngủ.
“Ừ”. Hoắc Minh Dương không nghi ngờ

câu trả lời của Diệp Tĩnh Gia: “Vậy cô đi xem
phòng bếp có cần giúp gì không”.

Anh có hơi đói bụng, nhưng lại không nói
thẳng ra mà uyển chuyển ám chỉ Diệp Tĩnh
Gia.

Bước xuống giường, đi đến phòng bếp,
chị Tiết đã nấu sắp xong bữa sáng rồi: ‘Mẹ
ăn sáng chưa ạ?”

“Bà chủ ăn sáng rồi, bà dặn chị nấu canh
bồi bổ cho em, lát nữa em ăn cơm xong chị
sẽ đưa cho em”.

Hiện tại tất cả mọi người đều đã biết
chuyện tối hôm qua, hôm qua cậu chủ và mợ
chủ ngủ cùng nhau, không cần nghĩ cũng
biết hôm nay bà chủ vui như thế nào.

Mắt thấy ngày được ôm cháu trai không
còn xa, thái độ của chị Tiết với Diệp Tĩnh Gia
cũng không giống ngày thường.

 

“Không phải, em đi rửa mặt trước rồi
quay lại nấu cơm”. Nghĩ đến có giải thích
cũng không rõ được, Diệp Tĩnh Gia bèn
không nói gì cả, để chị Tiết muốn nghĩ thế
nào thì nghĩ, dù sao cô và Hoắc Minh Dương
cũng là vợ chồng.

“Bà chủ nói hôm nay em có thể không
làm, chút cháo và dưa muối, ai làm cũng
giống nhau, ăn mấy miếng đi, có lẽ cậu chủ
cũng đói bụng rồi”.

Chị Tiết tươi cười như thế thật khiến Diệp
Tĩnh Gia không sao đỡ được: “Vâng, em
mang lên phòng hỏi anh ấy xem sao”. Cô vội
mở miệng đáp ứng, không muốn ở cùng một
chỗ với chị Tiết nữa.

Nụ cười này khiến cô có hơi chột dạ, nói
trắng ra chính là cô vẫn là cô gái trong sạch,
không muốn người ta nói như vậy.

“Mợ chủ, em xem em còn muốn ăn gì
nữa, cứ nói ra để đầu bếp nấu cho em”. Cậu
chủ và mợ chủ đều được đối xử như nhau.

“Không cần không cần đâu ạ, chị cứ đi
làm chuyện của chị trước đi”.

Lên phòng xem như tránh được một kiếp,
Diệp Tĩnh Gia thở dài một hơi. Cô gõ cửa,
Hoắc Minh Dương vẫn chưa rời giường, Diệp
Tĩnh Gia bèn đặt cháo lên bàn.

Chủ động giúp anh mặc quần áo, sau đó
đỡ anh ngồi lên xe lăn.

Chỉ chút việc đó thôi mà cô đã ra cả
người mồ hôi, Diệp Tĩnh Gia ngồi thở hổn hển
ở bên giường.

Ngồi nghỉ một lát rồi cô mới có sức đi
gấp chăn.

“Tôi có chút tò mò, tối qua anh mang tôi

đi ngủ như thế nào vậy?” Cô vẫn cảm thấy
giấc ngủ của mình rất nông, có động tĩnh nhẹ
là đã tỉnh rồi, nhưng hiện tại làm sao cũng
không tỉnh được.

“Cô đoán xem.

“Không đoán, dù sao anh ăn nhanh lên,
không anh thì tôi mang xuống cho người
khác”. Diệp Tĩnh Gia không có thời gian để ý
đến anh, đoán cái gì mà đoán, ăn cơm mới là
quan trọng.

Hoắc Minh Dương nhìn đồ ăn: “Cứ như
vậy đi”. Anh tùy tiện ăn một miếng, cũng

không muốn gây khó dễ cho Diệp Tĩnh Gia.

Hai người ăn xong thì tự mình đi rửa mặt,
ra khỏi phòng của Hoắc Minh Dương, Diệp
Tĩnh Gia nhìn thấy Hoắc Minh Vũ đang đứng
ở nơi mà bọn họ thường đứng nói chuyện,
khóe miệng cong lên một độ cong xấu xa.

Diệp Tĩnh Gia chỉ chỉ vào chính mình,
Hoắc Minh Vũ dùng ánh mắt trả lời cô.

Ở nhà họ Hoắc, dường như mỗi lần cô và
Hoắc Minh Vũ đều nói chuyện ở chỗ này,
Diệp Tĩnh Gia ngoan ngoãn đi tới. “Có chuyện
gì vậy?”

Bây giờ bà Hoắc nhìn cô chằm chằm như
thế, kiểu gặp gỡ không cần thiết thế này có
thể hạn chế đi mới đúng chứ.

“Chuyện khác tôi không cần biết, nhưng
chị nhanh nhanh nghĩ cách giúp tôi gặp Từ
Thanh Lam đi”. Hoắc Minh Vũ phải nhịn đến
sắp phát điên rồi.

Bất luận anh ta lấy cớ như thế nào, bà
Hoäc cũng không để anh ta rời khỏi nhà họ
Hoắc nửa bước, đến công ty thì chỗ nào
cũng có tai mắt ngầm, trên cơ bản là anh ta
làm cái gì thì mẹ Hoắc cũng đều nắm rõ.

Anh ta muốn gặp Từ Thanh Lam.

Chỉ cần gặp được mới có thể đảm bảo
ngày sau Từ Thanh Lam sẽ không tức giận
với anh ta nữa.

“Cậu muốn gặp cô ấy thì tìm tôi có ích
gì?” Diệp Tĩnh Gia không muốn nói chuyện về
Từ Thanh Lam với anh ta, hai người họ vui vẻ
ở bên nhau hay là phải chia tay không vui thì
có liên quan gì đến cô.

“Tôi xin chị đó chị dâu, tôi biết chị là
người tốt, mặc kệ là vì tôi, vì anh tôi hay là vì
Thanh Lam, chị giúp tôi đi, có được không?”

Ngữ khí của Hoắc Minh Vũ hoàn toàn
không phù hợp với hình tượng thường ngày
của anh ta, có lẽ dù là người đàn ông như thế
nào, chỉ cần gặp được người mình thích thì
cũng trở nên khác lạ.

Cô thật sự hâm mộ Từ Thanh Lam, cả

đời có thể tìm được người thích mình như
vậy cũng không phải chuyện dễ dàng.

Diệp Tĩnh Gia không có tình yêu, từ khi
gả cho Hoắc Minh Dương, cô liền biết về sau
bọn họ muốn hạnh phúc là rất khó, bởi vì
Hoắc Minh Dương không phải là người đàn
ông có thể để người khác yên tâm.

“Tôi nói thật với cậu, tôi không giúp được
cậu nhiều đâu, ngay cả mọi hoạt động của
tôi cũng đều bị người khác theo dõi mà”.

Cô chỉ chính là chuyện tối hôm qua, hôm
nay mọi người đều biết cả rồi.

“Chị nói chị muốn về nhà mẹ đẻ”. Hiện tại
Hoắc Minh Vũ rất sẵn lòng đi về nhà mẹ đẻ
cùng Diệp Tĩnh Gia.

“Lại muốn tôi lấy chuyện này ra

để nói
dối”. Cô mới kết hôn đến đây hai tháng mà
đã đề nhà mẹ đẻ mấy lần rồi.

“Chị dâu, nếu chị không giúp tôi chuyện
này, Từ Thanh Lam ở một mình sẽ khổ sở,
nói không chừng còn làm ra chuyện dại dột
gì, đứa bé vô tội mà”.

Hoắc Minh Vũ một tiếng chị dâu, hai
tiếng chị dâu, làm cho Diệp Tĩnh Gia không
thể từ chối được.

Người đàn ông này có thể vì Từ Thanh
Lam mà có thể gọi cô là chị dâu, bình thường
không có việc gì cần đến cô thì anh ta tuyệt
đối không gọi như vậy.

“Đừng nói nữa, tôi sẽ nghĩ cách”.

Ở nhà họ Hoắc, người mà cô có thể tin
tưởng có lẽ cũng chỉ có Hoắc Minh Dương.

Không biết vì sao, cho dù người ném cô
đi là Hoắc Minh Dương, thiếu chút nữa là bóp
chết cô cũng là Hoắc Minh Dương, nhưng
bất kể xảy ra chuyện gì ở nhà họ Hoắc, ngoài

Hoắc Minh Dương ra, cô không còn nghĩ đến
ai có thể giúp mình được nữa.

“Ừ, vậy giao cho chị, muộn nhất là đến ba
giờ chiều”.

Đến lúc đó mà anh ta còn chưa trở về thì
mẹ Hoäc sẽ sốt ruột, hỏi anh ta đang ở đâu,
cho nên nhiều nhất anh ta cũng chỉ có thể đi
được buổi trưa thôi.

“Đừng nói nữa, tôi chỉ thử thôi, còn chưa
chắc có được hay không”.

Diệp Tĩnh Gia đồng ý rồi lại bắt đầu phiền
não.

Trở về phòng đánh răng, cô vẫn luôn suy
nghĩ mình nên làm gì mới có thể khiến bà
Hoắc không nghỉ ngờ, mắc bệnh nằm viện
hay xuất viện cũng đều dùng rồi, còn lý do gì

được đây?

Đầu đau như muốn nứt ra, Hoắc Minh Vũ

này luôn luôn có cách làm khó cô.

Đang ăn cơm, Diệp Tĩnh Gia vẫn không
ngừng nghĩ về chuyện này, làm thế nào mới
có thể hợp tình hợp lý đưa chú nhỏ ra ngoài.

Cô thầm nghĩ trong lòng, cho dù là đưa
Hoắc Minh Dương ra ngoài cũng không khó
bằng đưa chú nhỏ ra.

“Cô có chuyện gì à?” Anh nhìn Diệp Tĩnh
Gia, thấy cô cứ chốc lát lại liếc nhìn mình
một cái, ánh mắt không ngừng đảo qua, một
hồi hưng phấn nhìn anh mà ánh mắt như tỏa
sáng, trong chốc lát lại mất mác cùng tức

giận, đảo qua đảo lại như quả bóng cao su.

Không biết trong lòng đang nghĩ gì, anh
liền đoán có khả năng Diệp Tĩnh Gia có việc.

“Sao anh hiểu tôi như vậy?” Bỏ qua việc
Hoắc Minh Dương kiêng ky, vừa động vào là
lập tức phát nổ, những mặt khác Hoắc Minh
Dương lại khá nhạy bén.

Cô dần dần hiểu rõ tính tình Hoắc Minh
Dương, biết nên làm thế nào để tránh không
giẫm phải vùng bom mìn của anh.

“Chuyện gì?” Anh làm buôn bán, đương
nhiên hiểu rõ chuyện quan sát sắc mặt người
khác.

“Cũng không phải chuyện gì quan trọng,
chủ yếu là liên quan đến quan hệ giữa bà
Hoắc và Hoắc Minh Vũ”. Diệp Tĩnh Gia hơi
nhụt chí, cô còn không biết Hoắc Minh
Dương có cái nhìn như thế nào đối với
chuyện của Hoắc Minh Vũ và Từ Thanh Lam.

Bèn thử dò hỏi: “Anh sẽ không phản đối
hai người bọn họ chứ, người trẻ tuổi yêu
nhau cũng rất không dễ dàng”.

Lúc Diệp Tĩnh Gia dò hỏi chuyện, cô sẽ

tận lực khiến mình trông có vẻ đơn thuần,
không để Hoắc Minh Dương nhận ra cô biết
chuyện giữa hai người kia.

“Dễ dàng hay không thì tôi không biết,
nhưng người phụ nữ kia không đơn thuần
như vậy”. Ngay cả tên của Từ Thanh Lam
anh cũng không nhắc đến, tuy nhiên Diệp
Tĩnh Gia có vẻ khá quen thuộc với điều này.

Anh không quá thích Từ Tham Lam, ngay
từ lần gặp mặt đầu tiên đã không thích rồi.

Nhà họ Hoắc có gia nghiệp to lớn, đương
nhiên cũng có yêu cầu nghiêm khắc đối với
con dâu, chân của anh như vậy mới có thể
khiến mẹ Hoắc chọn một người con dâu hiền
lương thục đức, nhưng đây tuyệt đối không
phải tiêu chuẩn chọn con dâu của nhà họ
Hoắc.

“Nào có đâu, cô gái kia rất tốt mà”. Cô

 

không nhịn được tâm lý muốn bênh vực kẻ
yếu, ít nhất theo sự hiểu biết của cô thì Từ
Thanh Lam vẫn khá tốt.

“Tốt hay không cũng không phải chỉ nhìn
vẻ ngoài, hơn nữa muốn vào nhà họ Hoắc thì
nhất định phải môn đăng hộ đối”. Lần đầu
tiên Hoắc Minh Dương nói với cô nhiều như
vậy, nhưng cô cũng không cảm nhận được.

“Vậy muốn vào nhà họ Hoắc thì phải có
dáng vẻ gì? Không phải là người có gia cảnh
tốt, xinh đẹp như tiên? Người còn phải có lồi
có lõm nữa?”

Cho dù là dáng vẻ gì thì ở trong lòng Diệp
Tĩnh Gia, hai người yêu nhau mới là quan
trọng, nếu không lại giống như cô và Hoắc
Minh Dương, mỗi lần nhắc đến tên của đối

phương cũng là coi trọng nhau như khách.
Mặt ngoài thì duy trì quan hệ tốt đẹp,

nhưng bên trong cũng có thể tan rã chỉ trong
nháy mắt.

Rốt cuộc Tô Thanh Anh tốt như thế nào
mà có thể làm cho Hoắc Minh Dương nhớ

mãi không quên như vậy.

Vốn là muốn cầu Hoắc Minh Dương nghĩ
cách, giúp Hoắc Minh Vũ hoàn thành tâm
nguyện, ai ngờ cô lại vô tình nói quá nhiều,
kết quả là lỡ làm đổ bình dấm chua.

“Cô thất thần cái gì?” Hoắc Minh Dương
thấy Diệp Tĩnh Gia bĩu môi, vừa ăn vừa chọc

mạnh vào bát, hành động khó hiểu.

“Không phải tôi thất thần, rốt cuộc anh
nghĩ như thế nào hả?” Diệp Tĩnh Gia trừng
mắt nhìn Hoắc Minh Dương: “Anh cho rằng
tôi không tốt sao?”

Đáp án rõ ràng…

“Cô rất tốt, tuy nhiên chuyện này có liên
quan gì đến tôi đâu?” Trong lòng Hoắc Minh
Dương, Diệp Tĩnh Gia có tốt hay không cũng
hoàn toàn không liên quan gì đến anh.

Cũng may sau khi Hoắc Minh Dương nói
như vậy, Diệp Tĩnh Gia lập tức vứt việc này ra
sau đầu.

Sau khi gạt chuyện của Hoắc Minh Vũ
sang một bên, cô tiếp tục ăn cơm trong
không vui.

“Lát nữa chúng ta đi shopping đi”. Diệp
Tĩnh Gia vừa thu dọn bát đũa vừa đề nghị.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện