Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 350


trước sau

Advertisement

Chương 350: Âm mưu của Đinh Thanh Uyển

“Cô ấy không kén ăn đâu, mẹ chỉ cần chuẩn bị một ít, nếu còn có gì khác con sẽ báo sau. ” Thái độ của anh đối với mẹ Hoắc hiển nhiên có chút kỳ lạ, anh chưa bao giờ nghĩ rằng mẹ Hoắc sẽ có lúc lại trở thành người như vậy.

Khi biết Hà Vân Phi mang thai, bà ấy đối xử với cô ấy hoàn toàn khác, như thể bà ấy là một người khác vậy.

Hà Vân Phi không quan tâm lắm, lúc này toàn bộ tâm trí của cô ấy không đặt vào chuyện này, mà đang lo lắng về một chuyện khác.

Phải biết rằng mối quan hệ giữa mẹ Hoắc và Hà Vân Phi không hề đơn giản như vậy, lúc trước chính mẹ của Hoắc gia đã từng ngăn cản con trai mình yêu Hà Vân Phi, lúc này đây thái độ lại có thể xoay chuyển lớn như vậy.

Khi mọi người đã về hết, bà Charlie bắt đầu lo lắng.

Đối với sức khỏe hiện tại của Hà Vân Phi tốt nhất nên đưa cô về nhà, đừng ở chỗ này, nhìn thấy phu nhân Hoắc gia, sắc mặt Hà Vân Phi không tốt cho lắm.

Bà nghĩ đi nghĩ lại, muốn đưa người trở về, nhưng lại không biết phải mở lời như thế nào.

Tô Thanh Anh biết tin Hà Vân Phi mang thai, trong lòng đột nhiên nổi cơn thịnh nộ, mọi thứ đều bất lợi với cô ta, những người cô ta muốn lấy lòng đều thiên vị người phụ nữ đó.

“Làm sao vậy? Nhìn cô tức giận còn gọi tôi đi uống rượu. Thật sự là nhàn nhã nha” Đinh Thanh Uyển đi đến không khách khí nói.

Cô nhìn ra sự khó chịu của Tô Thanh Anh đã lâu, ngay cả Hà Vân Phỉ cũng đấu không lại.

“ Cô có biết Hắc Vân Phi mang thai không, tôi phải làm sao bây giờ?” Cô từ lâu đã mất đi vẻ bình tĩnh như ban đầu, lúc này có chút cứng nhắc, điều mà cô ta lo lắng nhất chính là chuyện này, nếu Hà Vân Phi mang thai một chút phần trăm thắng cô ta cũng không có.

“Cô hoảng sợ cái gì? Không phải chỉ là mang thai sao?” Cô ta bình tĩnh nhìn Tô Thanh Anh.

Người phụ nữ này sao lại ngốc như vậy, chẳng trách không giữ được đàn ông, một chút thủ đoạn cũng không có.

Cô ta tự hỏi trước đây Hoắc Minh Dương thích Tô Thanh Anh ở chỗ nào thế, với cái đức hạnh này, cô ta có vẻ không phải là người xuất sắc như vậy.

“Lời của cô nói ra thật dễ dàng, chuyện tôi bây giờ làm gì còn có cơ hội thắng được cơ chứ, người phụ nữ đó bây giờ còn có con của anh, tôi còn có thể làm gì nữa?” Lo lắng của cô ta không phải không có lý, nhưng trong Đỉnh Thanh Uyển là chuyện bé xé ra to .

Ở nước ngoài thời gian khá nhiều khiến đầu óc cô mụ mẫm chăng.

“Cho dù đã kết hôn thì vẫn có thể ly hôn. Ai nói khi mang thai là có thể sinh đứa nhỏ?” Tô Thanh Anh bối rối hỏi vài câu, cô biết có cách giải quyết, nhưng đáng tiếc là hiện tại cô ta không nghĩ ra.

“Cô không cần phải suy nghĩ nhiều thứ như vậy, tôi đã bảo cô phải làm gì rồi, nhưng dường như cô không hiểu ý tôi đi” Trông cô đầy dáng vẻ tự đắc, như thể mọi thứ đều nằm trong dự đoán của cô ta, miễn là Tô Thanh Anh làm theo, mọi chuyện dù có khó đến đâu cũng có thể giải quyết được.

“Thật sự có thể nói cho tôi biết phải làm sao hay không?” Cô ta nửa tin nửa ngờ, nhưng bây giờ không còn cách nào khác, cho dù là ai cũng không có biện pháp tốt hơn.

Chỉ cần có thể ở bên Hoắc Minh Dương, cô ta không quan tâm tất cả mọi thứ, dù có phải trả giá cô ta chũng chấp nhận.

Cô đã bất chấp nhiều thứ như vậy, chỉ cần Hà Vân Phi biến mất, mọi thứ không quan trọng nữa, thứ cô ta đã muốn đừng ai mong có thể cướp đi.

Nếu không có người phụ nữ đó, bây giờ cô đã không phải trở thành trò cười của mọi người.

Giờ thì ai mà không biết quá khứ cô ta đã từng làm nhiều chuyện kinh khủng thế nào.

Hơn nữa, Hoắc Minh Dương đột nhiên trở thành một người đàn ông mị lực khiến tất cả phụ nữ trên thế giới có thể đổ gục, và sự thay đổi thân phận này khiến cô ta không kịp thích ứng.

Không thể nghĩ ra được bất kỳ lý do gì để có thể tha thứ cho sự phản bội mà cô ta từng làm đối với Hoắc Minh Dương.

“Đầu óc của cô thật là đần, các người đều mang thai, nếu đứa nhỏ của cô thuận lợi sinh, còn của cô ta không thể thì sao!” Đinh Thanh Uyển vừa nói, ánh mắt vừa chăm chú nhìn Tô Thanh Anh, không muốn bỏ sót từng biểu cảm của cô ta. Điều đó giống như xác nhận xem cô ta đã quyết định làm điều này hay chưa.

Mọi thứ đều có cái giá của nó, Tô Thanh Anh không làm điều này, thì cũng không còn đường nào lui nữa.

“Tôi không biết cô đang nghĩ gì. Dù sao nếu tôi là cô, tuyệt đối sẽ không cho cô ta hạnh phúc dễ dàng như vậy được” “Được rồi, tôi biết phải làm sao” Cô †a đã không có đường lui, nhưng cô ta lại không nghĩ người trước mặt lại tàn nhẫn như vậy, cô ta nhất định không phải là người tốt lành gì, cũng không biết tại sao lại muốn giúp đỡ mình. “Mục đích của cô là gì?” “Cô không nên hỏi tôi điều này.

Chúng ta là châu chấu trên cùng một sợi dây. Tất nhiên, chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau” Cô nói thế, nhưng cô ta cũng có một bí mật khác trong lòng.

Hãy cân nhắc, cô không thể đặt tất cả kỳ vọng vào cô ta.

Thoạt nhìn, cô ta là một phụ nữ không ra hồn, bất kể làm như thế nào cũng được.

Một chút kế hoạch cô cũng đều không có.

“Nói đi, cô muốn thế nào” Tô Thanh Anh hiểu rõ Đinh Thanh Uyển, nhưng cô ta so với những người khác còn thua khá nhiều.

Cô nói thẳng khiến Đinh Thanh Uyển có phần bất ngờ, nhưng chưa phải là lúc đưa ra yêu cầu với cô ta.

Càng ngày càng có nhiều việc quan trọng chờ cô ta làm, Tô Thanh Anh vẫn còn có chút tác dụng.

Cô đặt cốc nước trong tay xuống và nói: “Chúng ta đều là chị em tốt của nhau, đừng nói như vậy. Có một số chuyện còn quá sớm để nói” Cô ta nghi ngờ nhìn một người phụ nữ thân thiện trước mặt này, cứ như thể vừa rồi cô ta không đưa ra những thủ đoạn xấu xa.

“Nếu, nếu cô có thể giết chết đứa con

Advertisement
của cô ta trước đó, thì cô sẽ không có nguy cơ ẩn nào cả” Đinh Thanh Uyển nghĩ lại, nếu đứa trẻ này cuối cùng được sinh ra, nó chắc chắn sẽ là một mối nguy hiểm tiềm ẩn lớn đối với cô.

Nếu đứa trẻ không xuất hiện, đó là điều tốt nhất cho cô ta.

“Sao, không phải cô vừa nói, tôi có thể có đứa con này sao?” Tô Thanh Anh có chút khó hiểu, không biết tại sao lại đột nhiên cô ta lại nói như vậy, do dự một lúc, thái độ của Đinh Thanh Uyển đã giải thích rõ ràng một số vấn đề.

Có một số điều cô không để ý.

“Thử nghĩ xem, đứa nhỏ rốt cuộc sẽ lưu giữ giọt máu của Hà Vân Phi.

Nếu chuyện này bại lộ thì có ích lợi gì cho cô? Sau đó gia đình ba người đoàn tụ, cô sẽ làm gì?” Những gì cô ấy nói không phải không có lý, cô ta thiếu suy xét một số chuyện, hiện tại não của cô không tốt bằng người phụ nữ này, chẳng trách bọn họ không thể đánh bại được Hà Vân Phi.

“Những gì cô nói đều có lý, nhưng †ôi nên làm gì bây giờ?” Mỗi một bước đều cần người chỉ dẫn, cô ta không có biện pháp đối phó, cũng không chờ đợi kịp, càng kéo dài càng nhiều chuyện càng khó giải quyết.

Người phụ nữ ngồi đó, uống một tách trà và không hề để tâm đến những lo lắng của cô, tưởng chừng cô ta xem đó là những vấn đề nhỏ nhặt và không có tác động lớn.

“Chờ đã, cô không biết rõ tính khí của mẹ tôi. Sớm muộn gì, bà ấy sẽ yêu cầu cô nói rõ với nhà họ Tô” Cô thậm chí có thể cảm nhận được rất rõ tính tình của mẹ tôi, hiện tại cô chỉ lo lắng cho Hoắc Minh Dương, nếu Hoắc Minh Dương đồng ý, cô sẽ không cần lo lắng bất cứ điều gì.

“Những gì cô nói có phải là sự thật không, vậy thì tôi phải làm gì đây” Mọi hy vọng của cô bây giờ đều đặt vào Đinh Thanh Uyển, chỉ cần Đinh Thanh Uyển quyết định, cô sẽ ngoan ngoãn làm theo.

Không cần phải lo lắng về bất cứ điều gì khác.

“Cô chỉ cần tỏ vẻ mềm lòng chúc phúc giả bộ đáng thương một chút, tự nhiên sẽ có người giúp cô. Cô không hiểu sự việc đơn giản như vậy sao?” Cô không biết người phụ nữ này ở với Hoắc Minh Dương lâu như vậy, có lẽ là cô ta, cô ta quá đơn giản đi.

Tất cả mọi thứ đều được viết trên khuôn mặt, lúc trước còn từng làm ra việc kinh khủng? Cư nhiên còn muốn lừa dối, cô thật sự quá tự tin.

Vẻ khinh bỉ của Đinh Thanh Uyển thể hiện rõ nét trên khuôn mặt, nhưng điều này không làm cho Tô Thanh Anh chán ghét, ngược lại còn cô ta còn gật đầu nghe theo.

“Được, vậy thì tôi sẽ ra tay trước, để phu nhân Hoắc gia thông cảm cho tôi, còn những chuyện khác, tôi vẫn cần thời gian” Tin tức tiêu cực vừa xuất hiện đã khiến cô ta buồn rồi, tốt hơn hết nên giữ thái độ trầm mặc trong thời gian này.

“Ừm, nếu đã hiểu rõ thì tôi đi trước đây” Cô cũng hẹn Hoắc Minh Dương đi ăn cơm, dù sao vừa rồi anh không đòi ly hôn đó là chuyện tốt.

“Cái gì? Hoắc Minh Dương vẫn đang nghĩ đến chuyện ly hôn?” Tô Thanh Anh hỏi.

Cô không hiểu nỗi tính khí của Hoắc Minh Dương nữa, ăn cứng cứng không mà mềm cũng không xong, cô không biết Đinh Thanh Uyển có đủ khả năng để hạ gục người đàn ông đó hay không.

“Tất nhiên, nhưng anh ấy sẽ không ly hôn với tôi. Anh ấy có thể ly hôn với người khác nhưng sẽ không rời bỏ tôi.” Tô Thanh Anh không thể nói gì ngoài vẻ mặt tự tin này.

Hình như họ định ly hôn từ rất lâu nhưng không vẫn không ly hôn, tôi không biết lý do là của ai, hãy nghĩ đến vấn đề của người đàn ông này, nếu không thì việc ly hôn sẽ sớm muộn thôi.

“Chúc cô may mắn” Chẳng mấy chốc, cô cũng đã thanh toán hóa đơn, dù sao ở lại đây cũng không còn ý nghĩa gì.

Trở lại nhà Tô, mẹ kế của Tô Thanh Anh ngồi ở đó, kiên định không biết đang suy nghĩ gì, nhưng có một số chuyện không cần nói, người khác nhìn vào cũng có thể hiểu được.

“Dì nghe người ta nói trong bệnh viện hình như có chuyện vui của nhà họ Hoắc!” Bà ta vội vàng chia sẻ tin tức mới nhất, ngồi trên sô pha, vuốt ve móng tay, cố ý nói với cô.

Tô Thanh Anh vừa mới ngụy tạo ra chính mình không quan tâm đến chuyện này nữa, bây giờ lại bị nhắc đi nhắc lại tâm trạng cũng không thể nào tốt lên được.

“Muốn mang thai cũng đâu phải có thể ngay lập tức, tôi cũng không biết làm thế nào để thụ thai. Bà có cần nói dùng giọng điệu này nói với tôi hay không?” Cô có chút khinh thường, nhưng càng thêm bất mãn, người phụ nữ này dường như biết cách làm cô ta khó chịu.

Nhưng điều này vẫn không cản trở sự quan tâm hiện tại của cô, chỉ cần là chuyện cô muốn làm, dù sao biện pháp đối phó cũng đã nghĩ tới, hiện tại chỉ còn chờ thời cơ nữa thôi.

“Đừng quá lo lắng. Bố cô nóng lòng cũng đang nóng lòng cho cô đó.

Ông định sẵn cả thời gian gian rồi. Cô vẫn nên đi xem trước đi” Bà ta thấy Tô Thanh Anh phớt lờ mình, tiếp tục, ép cô đi cho bằng được Người phụ nữ này hiện tại vẫn còn khinh thường cô như vậy, khiến cô có chút bất mãn.

Trong nhà họ Tô, cô không có địa vị gì cả, khi nghĩ đến điều đó trái tim cô lại càng lạnh hơn.

“Nhân tiện, lúc trước bà tìm ai để cứu tôi ra?” Tô Thanh Anh vừa mở miệng đã hỏi một câu sắc bén.

Gia đình Tô đã tốn rất nhiều tiền mới có thể cứu được cô ta ra khỏi sự cố vừa rồi.

Nhìn sợi dây chuyền và bông tai mới mua của người phụ nữ, cô chợt nhớ ra điều gì đó và hỏi lại.

Thật sai lầm khi nói rằng đó không phải là sự tò mò, và cô ta chỉ có thể đưa mọi thứ lãng quên.

Ngay cả cha cô cũng không mảy may nghi ngờ, người phụ nữ này có phần không bình thường.

Chỉ là có chút kỳ lạ, người phụ nữ này ngày thường không ra khỏi cửa cũng kinh doanh, tại sao lại có thể có nhiều tiền được.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện