Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 35


trước sau

Chương 35: Nhắc nhở cô sau này cách xa bà ấy một chút

Bác sĩ gia đình đến khám cho Hà Thúy
Mai, thấy không có vấn đề gì lớn thì cho bà
uống một thang thuốc rồi rời đi.

Buổi tối, Hà Thúy Mai tỉnh lại, nhưng đầu
óc bà vẫn còn chưa được tỉnh táo lắm, Diệp
Bách Nhiên vội vàng tiến đến hỏi thăm bà
cảm thấy thế nào, có muốn gì không, kết quả
câu đầu tiên mà Hà Thúy Mai nói ra chính là.

“Tĩnh Gia sống dễ dàng lắm à?”

“Anh biết, anh hiểu.” Diệp Bách Nhiên,
cũng không rảnh mà để ý đến những cái
khác, vội vàng trấn an Hà Thúy Mai, ông ta
rất sợ bà tức giận, sẽ ảnh hưởng không tốt
cho sức khỏe.

“Anh thì biết cái gì chứ, bây giờ em cũng
không nói thêm cái gì khác với anh nữa, em
không quan tâm, dù sao thì chuyện cũng đã
gần xong rồi, em sẽ làm cho Tĩnh Gia rời khỏi
cái nơi hại người đó.”

Đây không phải là dốc lòng dốc dạ mà đi

lừa con gái của bà sao.

“Được, được, được. Em chỉ cần ăn uống,
nghỉ ngơi cho thật tốt để nhanh chóng khôi
phục sức khỏe là được rồi, mọi việc rồi đều
sẽ ổn cả thôi.”

Bây giờ ông chỉ lo lắng cho sức khỏe của
Hà Thúy Mai, ngộ nhỡ sức khỏe trở nên xấu
đi, bác sĩ nói nếu lại tiếp tục như vậy nữa thì
sẽ rất nguy hiểm.

Hà Thúy Mai có vẻ như vẫn chưa hết
giận, nghĩ đi nghĩ lại, không nhịn được bèn
ngồi dậy.

Từ mai truy cập vào truyen.one để đọc truyện này nhé

“Em nói cho anh biết, Diệp Bách Nhiên,
em chỉ có một đứa con gái này thôi, nếu như
con bé mà có chuyện gì thì em cũng sẽ
không thể sống nổi nữa.” Kể từ khi Hà Thúy
Mai biết được chuyện của Diệp Tĩnh Gia thì
cứ luôn ăn không ngon, ngủ không yên.

Thực ra nhà họ Hoắc cái khác thì không
nói, Hoắc Minh Dương đối xử với Diệp Tĩnh
Gia cũng còn được xem như là tốt.

Bất kể Diệp Tĩnh Gia muốn cái gì, chỉ cần
là Hoắc Minh Dương có thì đều sẵn sang
cho, cho một cách vô điều kiện, hơn nữa lại

còn giúp đỡ thêm, cho thêm rất nhiều.
Bà Hoắc suýt chút nữa thì bùng nổ rồi.
Người quản gia thấp thỏm bất an, nơm
nớp lo sợ mà đứng ở trước mặt bà Hoäc: “Bà
chủ, việc này, chúng tôi đã cố gắng hết sức
rồi. Nhưng mà cậu chủ…”

Ông ấy có chút khó xử, tiền của cậu chủ,
cũng không thể cứ hoang phí một cách vô
ích như vậy được, cứ tiếp tục như vậy, thì sẽ
giống như đang đổ tiền vào một cái động
không đáy, ai lại cầm tiền của mình đi làm
loại chuyện mua bán lỗ vốn này chứ.

“Thôi, quên đi, dạy cho con bé một bài
học là được rồi.” Bà ta có chút mệt mỏi, cũng
không thể nói toạc ra là con bé đã động tay
động chân được, ai bảo đó chính là con trai
của mình cơ chứ, chỉ đành phải ngậm đắng

nuốt cay.
“Gọi mợ chủ ra đây.”

Bà Hoắc nghĩ một chút, vẫn chưa từ bỏ ý
định, gọi Diệp Tĩnh Gia lại đây. Bây giờ, dù bất
kể Diệp Tĩnh Gia làm cái gì thì bà ta cũng đều
không nhịn được mà lo lắng, sợ hãi là con bé
đang xúi bẩy, làm hư hỏng Hoắc Minh Dương.

“Bà chủ gọi mợ qua đó một chuyến.” Chị
Tiết gõ cửa phòng của Diệp Tĩnh Gia, đem lời
dặn của bà Hoäc nói cho Diệp Tĩnh Gia.

Ở trong nhà này, không ai dám đụng đến
bà Hoắc là có đạo lý của nó.

Ông chủ không dám, cậu cả và cậu hai
cũng không ai dám. Đây chính là sự lợi hại
của bà Hoäc, có thể chỉnh đốn những người
trong nhà từ trên xuống dưới, từ lớn đến bé
đều ngoan ngoãn, nghe lời.

“Chị đi xuống trước đi, tôi muốn sửa

sang lại một chút.”

Diệp Tĩnh Gia không biết có phải bản
thân lại làm sai cái gì nữa hay không, nhưng
mà chỉ cần bà Hoắc nói cô sai, vậy thì chính
là cô đã sai rồi.

“Không biết nữa, nhưng mà tính khí của
bà chủ, mợ cũng biết rồi đấy.” Ý tứ không cần
nói cũng biết, những người tôi tớ bọn họ
cũng là không dám nói bà chủ có chỗ nào
không đúng.

Tính khí của bà Hoắc cô hiểu rất rõ ràng,

nên đương nhiên là không dám chọc.

Sửa sang một chút, cũng không có hơi
đâu mà để ý cái gì nữa, trực tiếp đi xuống
tầng tìm bà Hoắc.

Hoắc Minh Dương mở cửa, liền nhìn thấy
dáng vẻ Diệp Tĩnh Gia đang hấp tấp, vội vàng
đi xuống tầng. Nhìn thấy cô đã xuống đến
tầng dưới mới biết đã xảy ra chuyện gì.

Lúc trước nếu như không phải là nhìn
thấy Diệp Tĩnh Gia thật thà, ngoan ngoãn,
hiền lành thì bà ta cũng sẽ không để cho
Diệp Tĩnh Gia gả vào đây, kết quả thì sao,
người con dâu này đã làm cho bà ta quá
không hài lòng rồi.

“Quỳ xuống.” Bà Hoắc nói với Diệp Tĩnh
Gia.

Diệp Tĩnh Gia sững sốt, cô còn chưa có
làm cái gì cả mà: “Con, con đã làm sai cái gì”

Cô ở nhà họ Hoäc lâu như vậy rồi, cho dù
cô còn chưa có làm cái gì thì vẫn cứ động
một tí là bắt cô quỳ xuống.

“Cô vẫn còn chưa từ bỏ ý định, ai cho cô
bảo Minh Dương đi giúp nhà họ Diệp, lần
trước tôi đã cảnh cáo cô rồi, sao cô vẫn
không chịu nghe lời cơ chứ.” Bà ta không hài
lòng với Diệp Tĩnh Gia cũng là bởi vì chuyện
này.

“Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần, nếu như
chỉ cần một người chăm sóc cho Minh
Dương thì tôi đã không cần người con dâu là có.

Diệp Tĩnh Gia đã biết rõ tính khí của bà
Hoắc nên chỉ khẽ cắn răng, không có nói gì.

“Nếu đã gả đến nhà họ Hoắc, thì chính là
con dâu của nhà họ Hoắc, đừng có lúc nào
cũng chỉ nghĩ đến nhà mẹ đẻ của cô.”

“Con xin lỗi mẹ ạ.”

“Việc gì tôi cũng đều không có bảo cô
làm có đúng không, cô đến xin tôi giúp,
chẳng lẽ tôi sẽ không giúp cô sao? Còn cứ
phải khăng khăng đi nhờ Minh Dương?”

Ở trong mắt bà Hoắc, việc làm của Diệp
Tĩnh Gia chính là cố ý phá hỏng mối quan hệ
của bà ta với Hoắc Minh Dương.

“Sao tôi lại tìm một người con dâu như
cô chứ?” Sự hài lòng, vừa ý của lúc trước đến
bây giờ đều đã trở thành không vừa lòng.

“Cô đừng nghĩ là sẽ chiếm được lợi ích gì

của nhà họ Hoắc, nhà họ Hoắc không cần
một người con dâu như cô.”

Không sinh được con, chỉ có thể chăm
sóc cho Hoắc Minh Dương, bà ta không cần
thiết phải bỏ ra một cái giá cao như thế để
tìm về một người con dâu như thế này.

“Cô đi đi, lúc nào rời khỏi nhà họ Hoắc,
tự cô nghĩ đi.”

Diệp Tĩnh Gia đứng ở nơi đó, mặc cho bà
Hoắc chỉ trích, trách mắng mà không chịu

nói một câu nào.

“Mẹ, mẹ sao vậy, tức giận vì chuyện gì
vậy?” Hoắc Minh Vũ đúng lúc đi ngang qua,
nhìn thấy Diệp Tĩnh Gia đang đứng ở nơi đó,
giống như một học sinh tiểu học đang nghe
người khác dạy dõ, trong lòng cảm thấy
không dễ chịu, không biết Diệp Tĩnh Gia làm
thế nào mà chịu đựng được.

Tính tình của mẹ anh ta từ trước đến nay
là như thế nào, anh ta còn không biết hay Sao.

Coi như là vì Hoắc Minh Dương, anh liền
đi đến, có thể giúp Diệp Tĩnh Gia được bao
nhiêu thì liền giúp bấy nhiêu.

“Mẹ để cho chị ấy đi về phòng trước đi,
con có chuyện muốn nói với mẹ.” Hoäc Minh
Vũ nhìn Diệp Tĩnh Gia một chút rồi đưa mắt
ra hiệu mới mẹ.

Cho rằng Hoắc Minh Vũ có chuyện gì,
mẹ Hoắc để cho Diệp Tĩnh Gia đi về phòng
trước.

“Cô đi về phòng trước đi.”

Liếc mắt nhìn Hoắc Minh Vũ một cái,
Diệp Tĩnh Gia cũng không có nói gì cả, chỉ
gật đầu rồi rời đi. Cô thậm chí không biết
phải làm thế nào mới có thể tiếp tục sinh
sống ở trong nhà họ Hoắc.

Lúc đi đến tầng trên thì liền nhìn thấy
Hoắc Minh Dương đang nhìn cô với vẻ mặt
nghiêm túc, giống như là có chuyện gì.

“Sau này cô cách xa bà ấy một chút.”

Diệp Tĩnh Gia đương nhiên biết bà ấy ở
trong miệng anh là ai, chỉ là mẹ Hoắc lại
không phải là người mà cô có thể chọc nổi.

“Bà ấy gọi tôi, tôi không có cách nào cả.”

Cô có sự bất đắc dĩ của cô, giống như

Hoắc Minh Dương có nỗi đau xót, bi thương

của anh vậy.

“Tôi đi nấu cơm cho anh, anh trở vè
phòng nghỉ ngơi trước đi.”

Lúc Hoắc

Minh Dương không có gai
nhọn thì đúng là một lựa chọn tốt, bất kể
nhìn từ phương diện nào, anh đều thực sự là

một người chồng tốt.

“Cảm ơn anh đã luôn giúp đỡ tôi.” Trong
lòng cô luôn biết rõ, nhớ kỹ sự tốt bụng của
Hoắc Minh Dương, cô sẽ ghi lòng, tạc dạ,
không bao giờ quên.

“Đã nói rồi, chúng ta đều là người một
nhà cả, không cần phải khách khí.”

Lúc ban đầu Diệp Tĩnh Gia có oán hận
Hoắc Minh Dương, nhưng sau khi ở cùng
nhau một thời gian dài, thì đột nhiên không
còn oán hận anh nữa.

Cô chuẩn bị các thứ để đi nấu ăn, bây giờ
chăm sóc Hoắc Minh Dương cho thật tốt
mới là việc cô nên làm.

Hoắc Minh Dương ngồi đọc sách ở trong
thư phòng, cứ luôn hồi tưởng lại sự việc của
Diệp Tĩnh Gia, trong lòng liền cảm thấy bực
bội, không biết người phụ nữ đó rốt cuộc đã

dùng cách gì mà lại có thể khiến cho Hoắc
Minh Vũ đối xử tốt với cô như vậy.

Lúc mà Từ Thanh Lam gọi điện thoại
Diệp Tĩnh Gia thì cũng là lúc cô vừa nấu cơm xong.

“Alo, là chị Diệp Tĩnh Gia sao ạ?” Cô gái
trong điện thoại nói xong thì im lặng, không
biết tại sao lại gọi cho mình, Diệp Tĩnh Gia có
chút tò mò hỏi.

“Cô là ai vậy?”

Cô không nghe ra giọng của Từ Thanh Lam.

Từ Thanh Lam ở đầu bên kia đang làm
móng tay, tùy ý gọi điện thoại buôn chuyện,
từ sau chuyện lần trước, cô đã không còn
ghét Diệp Tĩnh Gia nữa.

“Chị, bây giờ chị đang làm gì?” Cô ta tùy

tiện hỏi, bây giờ đang mang thai nên cơ thể
có chút không không thoải mái, nghĩ rằng có
thể Diệp Tĩnh Gia có cách gì đó nên liền vội
vàng gọi điện thoại hỏi xem Diệp Tĩnh Gia
đang làm gì.

“Tôi đang nấu cơm, cô có chuyện gì sao?”

Cô không tin loại chuyện đang yên đang
lành lại đến tỏ vẻ xun xoe, lấy lòng, đặc biệt
là người như Từ Thanh Lam, dù thế nào cũng
đều không giống một người không có
chuyện gì sẽ gọi điện đến để nói chuyện.

“Tôi thì có thể có chuyện gì.” Thật ra, cô
ta cũng không có chuyện gì cả, nhưng mà có
chút chuyện của nhà họ Hoắc cô ta cần phải
hỏi.

“Vậy thì tôi cúp máy trước đây.” Nếu đã
không có chuyện gì, thì Diệp Tĩnh Gia liền
muốn cúp máy để đi làm việc của cô.

Từ Thanh Lam vừa nghe nói như vậy thì
ội gọi cô lại, sợ cô cúp máy thật: “Đừng tắt

máy.

“Có chuyện gì vậy? Cô nói nhanh lên, tôi
phải đi làm việc.” Thời gian của cô eo hẹp, rất
nhiều việc cần phải làm, làm gì có thời gian
để quan tâm đến cô ta.

Diệp Tĩnh Gia đang lau tay thì điện thoại
đang được kẹp ở bên tai suýt chút nữa thì rơi

xuống, cô phải dùng tay chỉnh lại một chút.

“Dù có làm thế nào thì bà Hoäc cũng đều
không chịu nhả ra, ở trong lòng của bà ấy, tôi
không phải là người được chọn cho vị trí con
dâu của bà ấy.”

Lời nói này của Từ Thanh Lam khiến cho
Diệp Tĩnh Gia không nhịn được mà muốn
bắn tim cho cô ta. Người quý ở chỗ tự mình
biết mình, cô vẫn là có chút không nỡ chia rẽ
cặp đôi đang yêu nhau.

“Là việc này thì cô không cần phải gọi
điện thoại cho tôi, bất kể tôi nói cái gì cũng
đều không có tác dụng, tương tự, bà Hoắc có
nói cái gì thì cũng đều không có tác dụng,
mấu chốt là phải xem ở Hoắc Minh Vũ, nếu
cô có thể túm chặt được trái tim của cậu ta
vậy thì mọi chuyện đều dễ xử lý rồi.”

Không phải là EQ của Diệp Tĩnh Gia cao,
mà là nhìn chú nhỏ bị Từ Thanh Lam mê
hoặc đến thất điên bát đảo, thì cô đã biết

chuyện này chắc chắn sẽ được.

“Cho dù Hoắc Minh Vũ có thích tôi thế
nào đi nữa thì tôi vẫn không thể tiến vào cửa
của nhà họ Hoắc được.” Từ Thanh Lam đang
làm móng tay, vẫn không nhịn được mà tiếp
tục hỏi Diệp Tĩnh Gia xem cô ta nên làm như
thế nào.

Nhà họ Hoäc, cô cũng đang ở trong nhà
họ Hoắc, bước vào cánh cửa này cũng đâu
có hạnh phúc gì.

“Nhưng mà chỉ cần Hoắc Minh Vũ thích
cô thì anh ta sẽ không bao giờ cưới người
khác vào cửa, khi đó dù cô có ngồi ở vị trí bà
Hoắc hay không thì cũng đâu có gì khác biệt
đâu?” Thực ra cô thà không làm bà Hoắc, chỉ
là không có lựa chọn nào khác, bây giờ, bất
kể cô có làm bà Hoắc hay không thì cũng là
đã rất hạnh phúc rồi.

“Thật không?”

“Người sống ở trong nhà giàu sang,
quyền thế thì có rất nhiều việc là bắt đắc dĩ
phải làm, giống như bất kể tôi có bao nhiêu
không thích ở nơi đây đi chăng nữa, nhưng
đến cuối cùng vẫn là phải giả vờ là mình rất
Vui Vẻ.”

“Diệp Tĩnh Gia, bây giờ cô có hạnh phúc
không?”

Ở đầu bên kia, đột nhiên im ắng, không
có âm thanh, Diệp Tĩnh Gia đứng yên tại chỗ,
suy nghĩ thật kỹ, cô rốt cuộc có hạnh phúc
không?

“Hạnh phúc.”

Diệp Tĩnh Gia nghĩ nửa ngày, thì đưa ra
một câu trả lời chắc chắn, thực ra Hoắc Minh
Dương đối xử với cô vần là rất tốt, ít nhất là

cô cảm thấy như vậy.

Bất kể có bao nhiêu điều không vừa lòng,
thì vẫn phải thừa nhận rằng những thứ mà
Hoắc Minh Dương cho cô vẫn là rất nhiều.

“Nếu như có thể được tự do lựa chọn, thì

tôi cảm thấy tôi sẽ còn hạnh phúc hơn.”
Cô thật sự là nghĩ như vậy, Hoäc Minh

Dương dù có tốt đến thế nào thì cũng vẫn
không có cách nào thay đổi được sự thật là
cô không có tình yêu.

“Thực ra tôi cũng rất hạnh phúc, thật
lòng mà nói Hoắc Minh Vũ vẫn rất thích tôi.”

Về điều này, Từ Thanh Lam rất tin tưởng,
không hề nghỉ ngờ một chút nào, Hoặc Minh
Vũ yêu cô ta, hơn nữa còn là rất yêu.

“Cô nói với tôi điều này để làm gì, tôi vẫn
còn phải bận làm việc nữa đấy, chồng tôi
muốn ăn cơm tôi nấu.” Nói xong cô liên
muốn tắt điện thoại, cô thừa nhận là cô có

chút ghen tị với Từ Thanh Lam.

Dấu sao thì người có thể có được hạnh
phúc như vậy cũng không nhiều lắm, đối mặt
với tình yêu cuồng nhiệt, nóng bỏng của
Hoắc Minh Vũ, cô hoàn toàn không nghĩ ra
được còn có người phụ nữ sẽ từ chối.

“Tối nay có thể cùng đi ăn một bữa cơm
không? Tôi đợi…”

Từ Thanh Lam còn muốn nói gì đó, giống
như là show ân ái hoàn toàn không thể
ngừng lại được.

“Thật ngại quá, chồng tôi sẽ không ăn
cơm khi tôi không ngồi ăn cùng anh ấy.” Diệp
Tĩnh Gia trực tiếp từ chối lời mời của Từ
Thanh Lam, ở trong lòng cô, Hoắc Minh
Dương vẫn rất quan trọng, cho dù có so sánh
với ai thì không hề nghi ngờ một chút nào,
Hoắc Minh Dương mới là người đứng thứ nhất.

“Thế thôi vậy, tôi biết rồi.” Nói xong, Từ
Thanh Lam liền tắt máy luôn.

 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện