Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 346


trước sau

Advertisement

Chương 346: Thật hâm mộ người

 

Cảm giác Hoắc Minh Dương và Hà Vân Phi đã đem kết hôn sắp xếp vào chương trình trong ngày, bà Charles liền yên tâm gật gật đầu: “Vợ chồng trẻ các con xem mà làm, nếu như có gì cần mau chóng nói với ta, ta là người làm mẹ tuyệt đối sẽ không ậm ờ”

Lần này bà quay lại vì một mục đích đó là nhìn Hà Vân Phi, một mục đích khác chính là vì ép hôn hai người mau chóng kết hôn, nhìn hiện tại bọn họ ở chỗ này cũng không có gì tiến triển ở phương xa như bà chỉ có thể chờ đợi theo dõi mà sốt ruột.

Bé ngồi ở đó nghe mấy người lớn đang nói chuyện, Đại Bảo không biết bọn họ đang nói cái gì, nhưng mà cảm giác giống như sắp sửa bản thân rất nhanh sẽ có bố.

“Ông nội, tại sao mẹ muốn cùng chú này kết hôn?” đứa trẻ mang đôi mắt thật sự mơ hồ, bé vẫn chưa hiểu rất nhiều chuyện, nhưng mà sắp phải kết hôn rồi, mấy chữ này bé nghe vô cùng rõ ràng.

“Đương nhiên rồi, Đại Bảo có mẹ có bố đương nhiên phải kết hôn” mặc dù kết hôn rất lâu rồi, nhưng mà nhiều năm như vậy trôi qua, tất cả mọi người đều cho rằng họ Diệp không còn nữa, hiện tại cô lại đổi một thân phận trở về, tự nhiên phải lo liệu lại từ đầu.

“Ta đây cũng trực tiếp nói luôn, lần này quay lại mục đích chính là vì nhìn thấy hai người bọn chúng kết hôn, nếu như hai người bọn chúng không kết hôn, ta có lẽ tạm thời phải làm phiền một đoạn thời gian”, bà Charles là cố ý tới gây sức ép, biết bà Hoắc mấy năm nay đều không thích Hà Vân Phi.

Có thể nói một tiếng như vậy, để anh nhanh chóng đem Hà Vân Phi cưới về, hai người kết hôn rồi, bà sẽ không có chuyện gì phải lo lắng nữa.

“Bà tuổi đã cao cũng không cần hao tâm nữa, hai đứa trẻ nhà tôi kết hôn là chuyện tôi so với ai đều quan tâm hơn, tôi đây cũng sốt ruột vô cùng, vẫn là tính đổi sang ngày tốt gì đó mùng 8 tháng sau cũng không tồi ”.

Bố mẹ mau chóng qua loa cho xong, bà ta lại là muốn để đứa trẻ sớm kết hôn, chủ yếu là hiện tại không muốn giục đứa trẻ, là bà ta rất nhiều chuyện trên công việc cần cùng bà Charles thương lượng ..

“Không được không được, đầu tháng sau đi, có chút quá gấp gáp rồi, chúng ta lại hoãn thêm một đoạn thời gian nữa đi, chí ít cần váy cưới cho hôn lễ, còn nữa đồ trang sức của cô ấy đều phải đặt trước, con không gấp, mẹ cứ từ từ chuẩn bị”.

Lời của anh đã nói rõ cũng không có ai dám đuổi cô, những người này vẫn chỉ mong sao khiến hắn tốt nhất ở lại đây, nhất định không được đi, nếu như đi rồi không biết tổn thất bao nhiêu lợi nhuận.

“Không sao, người có thể ở lại đây, tôi nhất định sẽ dùng cách tốt nhất tiếp đãi người” lời bà nói vô cùng kính cẩn, vô cùng hy vọng vị phu nhân có thể ở lại, nếu như có thể, việc này sẽ là quyết định tốt nhất.

Liếc thấy ánh mắt mong chờ của Hà Vân Phi, bà gật gật đầu: “Ta vốn dĩ tính ở lâu một đoạn thời gian ”.

So với bà Hoắc thì mục đích của Hà Vân phi đơn thuần hơn một chút, cô là đơn thuần thích bà Charles không hy vọng bà ấy nhanh như vậy đã rời đi.

Dù sao một bà cụ một mình bơ vơ không biết nương tựa nơi đâu, thực sự là có chút đáng thương.

Bởi vì công việc và gia đình có quan hệ, cô cũng không thể thường xuyên quay về thăm.

Bà cụ tuổi đã cao, khi gặp mặt sẽ lo lắng giây sau còn có thể nhìn thấy bà ấy.

Cho dù trong lòng vô cùng không nỡ, lời nói tới khóe miệng lại nói không ra: “Người ở lại lâu một thời gian, sau đó con cùng người ra ngoài đi dạo”.

“Được, ta đúng lúc cũng nghĩ như vậy, vợ chồng trẻ hai con nhất định không được đem ta bà già này bỏ mặc đấy ”, bà Charles là một bà lão dí dỏm hài hước, bà ấy tuổi đã cao, nhưng mà tính cách rất cởi mở.

Xuất thân xã hội thượng lưu, lời nói cử chỉ của bà lại có sự điềm tĩnh và ưu nhã.

Năm tháng ở trên người bà lắng ra loại khí chất đặc biệt chỉ mình bà ấy có.

Bất luận là bà Hoắc hay là ai? Khi nhìn thấy bà ấy đều không khỏi trở nên cung kính.

Bà Hoắc cảm thấy bầu không khí có chút ngượng ngùng, việc giục hôn này giục đến không kịp đề phòng, sau khi thúc giục chuyện kết hôn, việc bà muốn bàn công việc lại cảm thấy không đúng lúc.

“Người trước nghỉ ngơi một chút, đợi một lát chúng ta cùng nhau ăn cơm, hiện tại cơm vẫn chưa làm xong nữa! ”.

Bà ta nói xong liền đi xuống tìm nhà bếp, để bọn họn mau chóng làm cơm, nhìn dáng vẻ bà Charles nhất định sẽ đồng ý yêu cầu của bà.

Chỉ cần Hà Vân Phi gả qua đây, tất cả đều rõ ràng như vậy, tất cả mọi việc sau đó, đều không cần bà ta phải lo lắng nữa.

Nghĩ tới đây, trong lòng vẫn rất hạnh phúc. Cho dù có nói thế nào, Hoắc Minh Dương vẫn tính là làm ra một chuyện có ích.

“Tôi không biết nên nói bà thế nào mới tốt, nhưng mà tôi cảm thấy chuyện này bà vẫn không nên tự đưa ra chủ trương ”, ba Hoắc nói về việc này, người đàn bà vừa từ trong phòng bếp đi ra, khi vừa đi ra liền nhìn thấy ông đang ở cửa chờ.

“Tôi tự đưa ra chủ trương? Đây là chuyện tốt, hai người chúng nó không phải sớm đã muốn kết hôn rồi sao? Tôi đương nhiên đây là thành toàn ”, Bà cây ngay không sợ chết đứng, bất kể chủ ý ra sao, hiện tại kết quả đã là như vậy, vậy đây là kết cục tốt nhất.

“Bà có suy nghĩ qua cảm nhận của con trai? Con trai khó khắn lắm mới muốn kết hôn, những việc này nó hy vọng bản thân có thể xử lý, bà không nên can dự vào”, khi ba Hoắc nói ngữ khí có chút thất vọng, ông đối với vợ mình, là thật sự có chút rất không vừa ý.

“Còn suy nghĩ? Con trai ông lại kết hôn chính là lần thứ 3 rồi, còn suy nghĩ thế nào? Tôi đã chịu đựng đủ rồi”, bà sớm đã không quen Hoắc Minh Dương tính khi như thế này, thời gian dài như vậy đến nay, Hoắc Minh Dương trước nay chưa từng để bà hài lòng qua, hiện tại không dễ gì còn tính làm ra một chuyện tốt, đây là việc nên làm.

Ông không muốn đem con làm đồ thế chấp, cùng vợ nói không hợp lòng nhau, sau này dứt khoát không nói nữa.

Quay về trong phòng khách, tâm tình ông vẫn là rất không tốt, muộn phiền không vui.

Không có ai chú ý đến tâm tình hiện tại của ông, chỉ là Hoắc Minh Tương phát hiện ra, dường như có chút không được tự nhiên: “Ba, làm sao vậy? ”.

“Không có gì, đầu ba có chút đau muốn quay về trước nghỉ ngơi ”, vừa nghĩ tới cách xử sự của vợ, đầu ông đều như muốn phình ra, thành thật nói với Hoắc Minh Dương như vậy.

“Ồ, là vậy sao ba, nêu như thật sự có chuyện gì nhất định phải nói với con ”, nói xong liền tiếp tục cùng những người này

Advertisement
nói chuyện.

Đại Bảo nhìn theo ông nội, tâm tình dường như không phải rất tốt, đều là muốn ôm lấy ông nội với mình cùng nhau quay về.

Rõ ràng là ở độ tuổi ham chơi này, mặc dù có thể cảm nhận được tâm tình của người lớn, sau đó vâng lời mà bồi bạn và hiểu chuyện, điều này so với việc gì đều vô cùng đáng quý.

Hà Vân Phi có chút hài lòng nhìn theo con, từ nhỏ con đã hiểu chuyện như vậy, cũng không biết cô là kiếp nào thu được phúc khí.

Có được đứa trẻ bồi bạn, nhìn đứa trẻ dính bản thân như vậy, ba Hoắc tâm tình đột nhiên phấn chấn, ôm lấy đứa trẻ lên tầng đi nghỉ ngơi.

Bà Hoắc cũng là có chút kinh ngạc với sự đáng yêu của đứa trẻ, chỉ là vẫn chưa xác định được, đứa trẻ này rốt cuộc có phải là của Hoắc Minh Dương.

“Đứa trẻ này hiểu chuyện như vậy, mấy năm nay cực khổ con rồi ”, bà mang tính tượng trưng cùng Hà Vân Phi ân cần vài câu.

Những điều này vốn không khiến Hà Vân Phi để vào trong mắt, theo cô thấy, đứa trẻ hiểu chuyện, nghe lời là đủ rồi, những điều khác không cần suy nghĩ cũng không cần khoe khoang.

“Không có Đại Bảo từ nhỏ đã hiểu chuyện, con chăm sóc bé vẫn luôn rất dễ dàng ”, có lúc, Đại Bảo càng giống một người lớn, mỗi ngày sẽ căn giờ gọi cô làm cơm, mỗi ngày sẽ đúng giờ gọi cô thức dậy, đi ngủ.

Sẽ ở bất cứ khi nào trước lúc đi học mặc xong quần áo.

Có đứa con như thế này, cuộc sống của cô đều trở nên nhiều màu sắc hơn.

“ Ừm, nhìn đứa trẻ của con nghe lời như vậy, ta đều không biết nên ngưỡng mộ con thế nào nữa, ta cũng thật lòng vui mừng, ta có một đứa cháu trai ngoan như vậy ”, bà Charles vui mừng từ đáy lòng, không nghĩ tới đứa trẻ của bọn họ đã lớn như vậy, hơn nữa nhìn đáng yêu như vậy.

Nghĩ đến nửa đời sau của mình, con gái cháu trai đều có cả cuộc đời bà đều đã là rất mĩ mãn rồi.

“ Đợi một chút, người còn muốn ăn gì tôi đều chuẩn bị lên cho người ”, tiếp tục theo bà Charles khách sáo nói, nửa ngày cũng không nói ra được lời bà ta muốn nói, chẳng qua là tình cảnh hiện tại vẫn là có chút ngượng ngùng.

Tới khi Hoắc Minh Vũ quay lại phá vỡ sự ngượng ngùng này.

Khi anh ta quay lại, thật sự cảm thấy ngày hôm nay dường như với bầu không khí mỗi ngày có chút không giống. Kết quả vừa quay về phòng chính liền phát hiện nhiều thêm rất nhiều người.

Không nghĩ tới Hà Vân Phi vậy mà cũng ở đây xem ra dường như vốn không hề chịu phải ghét bỏ và lạnh nhạt.

“ Không †ồi, cũng có bản sự, hiện tại đều đã theo đến nhà rồi ”, không biết mẹ là như thế nào tiếp nhận cô ta, nhưng mà điều này có chút vượt ra ngoài dự liệu của anh ta, không nghĩ rằng sẽ đột nhiên như vậy thay đổi chủ ý, người đều đã tới nhà rồi.

“ Cùng với chị dâu con nói chuyện chú ý một chút ”, ở trước mặt anh, cho dù bất cứ người nào đều không được bắt nạt Hà Vân Phi một chút.

Kể cả là Hoắc Minh Vũ cũng không được, Nhìn ánh mắt anh lạnh nhạt đi vài phần.

Đây là đang cảnh cáo anh ta nói chuyện phải chú ý một chút, đừng khiến Hà Vân Phi cảm thấy không thoải mái, người đàn ông này đã triệt để biến thành một thê nô, Hoắc Minh Vũ lắc lắc đầu, dứt khoát không nói gì nữa, cũng không muốn tranh luận với anh, đàn ông bộ dạng kia là tranh luận không có kết quả.

Đinh Thanh Uyển sau cùng đi ra.

Khi nhìn thấy Hà Vân Phi cũng sững một hồi: “ Ồ, chị dâu, chị quay lại rồi? ”, trong mắt cô ta chợt xẹt qua tia hoảng loạn vẫn chưa rút đi.

Nhìn thấy bộ dạng hiện tại, kể cả là bà Charles cũng có lẽ biết được quan hệ và địa vị Hà Vân Phi ở Hoắc gia.

Lập tức đau lòng cho đứa trẻ : “ Các con đây là làm gì? Đến đến đến, mau chóng ngồi, cùng ta nói chuyện, nhìn người trẻ các con, tâm tình ta đều tốt hơn rồi ” Chủ yếu là muốn thăm dò một chút quan hệ của bọn họ và Hà Vân Phi, muốn xem thử rốt cuộc với giá cước vận chuyển có gì không tốt.

“Cái đó, dì cháu vẫn còn việc nữa, cháu hôm nay tạm thời không rảnh ”, nói xong cô ta liền thừa cơ đi về bên phải, mặc dù trước đó vẫn luôn muốn bám chặt lên Hoắc Minh Dương, rảnh nhưng mà hiện tại đã có vợ, nói cái khác đều vô tác dụng.

“ Đây thế nhưng là khách quý mẹ mời đến, mấy người các con chú ý chút không nên lời gì cũng nói bừa ”, bà Hoắc đối với bà Charles thái độ cung kính không chỉ một chút.

Điều này khiên Đinh Thanh Uyển cũng bắt đầu trở nên nghiêm túc, chỉ sợ để vị phu nhân này lưu lại ấn tượng không tốt, cô ta biết vị phu nhân này thân phận vô cùng cao quý.

Quan sát sắc mặt lại rất lương thiện của người phụ nữ, vẫn luôn rất dễ dàng gợi lên hảo cảm của người khác, hoặc là phiền chán, bà Charles đối với cô ta ấn tượng đầu tiên không phải rất tốt tự nhiên đối với cô ta không có nhiều lời muốn nói.

Vẫn luôn cảm thấy Hoắc gia mặc dù lớn, nhưng mà thiếu đi một chút hương vị tình người.

Bà Hoắc quả thật là gia chủ bọn họ, nhưng mà, rất nhiều quyết sách nên là chồng bà ta càng ưu tú hơn một chút.

“ Đây là con dâu tôi, đây là con trai nhỏ của tôi ”, bà cẩn thận trước giới thiệu một chút con dâu, tối nay dùng các phương diện điều kiện vốn không kém, bối cảnh gia đình cũng không có gì không vừa ý.

“ Thật có phúc, liên tiếp sinh hai người đều là con trai ” Không hề keo kiệt lời khen ngợi của bản thân đối với bà ta hâm mộ, bản thân ngay cả một đứa con ruột cũng không có muốn còn không kịp.

“Ây da, cái gì mà vận khí tốt tôi muốn một đứa con gái, kết quả cái thai thứ hai lại là con trai, thất vọng hết sức ”, khi bà ta nói chuyện vô cùng đa cảm, dường như thật sự rất đau lòng, nhưng mà ý cười nơi khóe miệng lại bán đứng suy nghĩ lúc này của bà ta.

“ Sinh con gái có gì tốt về sau bà có con dâu Long gia, bà liền muốn làm con dâu ruột để đối đãi ”, bà Charles lại là một ngữ khí giao phó, dường như là đối với Hà Vân Phi thật sự rất quan tâm, điều này khiến bà Hoắc đột nhiên nghiêm túc hơn một chút.

Nói không đố kị là giả, tối nay người phụ nữ này cũng biết chuyện anh và Hà Vân Phi xảy ra ở Mỹ, cũng đều là người phụ nữ này một tay giúp.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện