Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 318


trước sau

Advertisement

Chương 318: Âm thầm ủng hộ anh

 

Cô từ bỏ một số việc, để cho Hoắc Minh Dương tùy ý lựa chọn. Muốn làm gì thì làm.

Rõ ràng có thể có những quyết định tốt hơn trước đây, nhưng cuối cùng họ đã không làm được.

Lúc đầu, không phải lo lắng về việc gì, nhưng bây giờ lại phải sợ hãi mọi thứ.

Sau một ngày làm việc mệt mỏi, mọi người lần lượt rời đi, Hoắc Minh Dương có chuyện muốn nói với bà Charlie nên đã ở lại , trong lúc chờ đợi có chút sốt ruột.

Anh đang ngồi uống trà, Hà Vân Phi nghĩ muốn rời đi, “Em có chuyện gì, có vẻ lơ đễnh” thoạt nhìn không nghĩ có chuyện gì, nhưng Hoắc Minh Dương vẫn cảm thấy được tình trạng của cô thật sự không được tốt lắm nên hỏi.

“Không có gì đâu, chỉ là đau đầu thôi” Cô vò đầu bứt tóc, mấy ngày nay tâm trạng rất tệ, không thể nói rõ nguyên nhân, nhưng cảm thấy hơi thất vọng.

“Bà Charlie ở một mình nhiều năm như vậy sao bà ấy lại không nghĩ đến việc tìm cho mình một hạnh phúc mới nhỉ? ” Sau khi Hà Vân Phi nói xong, Hoắc Minh Dương nghĩ kỹ, thật ra bà ấy và anh cùng cảnh ngộ , nhưng anh thoải mái hơn, khác với bà Charlie.

“Một ngày nào đó, bà Charlie sẽ buông bỏ, bà ấy sẽ gặp được người bà muốn gặp, sau đó sẽ trở nên giống như em nói ?” Nghe Những lời này của Hoắc Minh Dương, cô nghĩ tới rồi, cô không cần lo lắng gì cả, bởi vì không có gì đáng để cô lo lắng.

“Những gì anh nói có lẽ đúng.” Cô ấy là luật sư chỉ có lý trí, lý trí hơn là cảm tính, nếu phải lựa chọn, cô ấy nhất định phải tìm một người phù hợp để kết hôn càng sớm càng tốt, thanh xuân cả đời của phụ nữ không phải lúc nào cũng có.

“Đi thôi, chúng ta đến gặp bà Charlie hỏi chuyện kết hôn” Hoắc Minh Dương nắm tay Hà Vân Phi nói .

Lúc đó cô mới biết mục đích của anh là gì, cũng không biết phải nói gì, chỉ có thể đi theo phía sau.

Bà Charlie không ngạc nhiên khi thấy hai người trở lại.

“Đôi bạn trẻ có chuyện gì vậy?”Bà ấy tỏ vẻ vui vẻ hỏi .

Người hầu bưng trà lên.

Cô lấy trà nếm thử.

“Bà Charlie, hai chúng tôi muốn kết hôn, nhưng nó không đơn giản, bà biết đấy” Anh không cần nói rõ ràng ra sao, bà Charlie cũng hiểu ý định: “ÐĐược.Anh cho tôi xin thông tin của hai người . Tôi sẽ cho người chuẩn bị ” Nghe bà ấy nói, Hoắc Minh Dương đã đưa tập hồ sơ chuẩn bị sẵn cho bà Charlie. Hà Vân Phi giật nảy mình, không ngờ anh ấy có thể lấy sẵn ra như vậy như thể là đã được chuẩn bị sẵn từ trước đó.

“Anh…’Rút lại lời bằng một miệng, không muốn khơi dậy sự bất mãn của bà Charlie.

Thành thật mà nói, không biết làm cách nào để Hoắc Minh Dương lại tin tưởng bà Charlie một cách như vậy..

Nhưng có một điều chắc là dù anh làm gì thì anh cũng có chủ kiến của mình, và phải tin tưởng bà Charlie mới làm được việc này.

“Sao anh không nghỉ ngơi, tôi đã chuẩn bị phòng rồi. Xong tôi sẽ gọi hai người.” Sự nhiệt tình của bà khiến Hà Vân Phi kinh ngạc, cô không biết Hoắc Minh Dương và bà ấy. Mối quan hệ là gì, nhưng điều chắc là giữa bà Charlie và Hoắc Minh Dương phải có điều gì đó mà cô không biết.

Nhưng Hà Vân Phi nhìn thế nào cũng không thấy được mối liên hệ giữa hai người, sau khi dọn phòng xong, bà Charlie mời hai người lát vào phòng làm việc của bà ấy nói chuyện riêng một lúc.

Cảm thấy hơi ngạc nhiên, bà ấy nói với Hoắc Minh Dương gì đó. Sau đó rời đi Có một số chuyện trong mắt cô không nhìn rõ, nhưng có thể biết được là Hoắc Minh Dương nhất định phải biết tất cả, chỉ là không nói cho cô biết.

“Anh biết chuyện gì không, tại sao lại không nói cho em biết ?” Hà Vân Phi lớn tiếng hỏi.

“Không có gì to tát, đến nơi sẽ biết” Anh không biết là đang tìm kiếm tin tức hay là đang làm gì, cũng không ngẩng đầu lên, trả lời một cách chiếu lệ.

Tới nơi, hai người gõ cửa, có người ra mở, chỉ có bà Charlie đang ngồi bên trong, còn những người hầu đang đứng.

“Cô cảm thấy thế nào về môi trường ở đây?” Ngay khi bà Charlie nhìn thấy cô bước vào, bà đặt thứ trên tay xuống rất nhiệt tình với Hà Vân Phi.

Cô biết nếu không có việc gì,bà Charlie sẽ không gọi cô qua đây. Trả lời một cách lịch sự, “Vâng, tôi chưa bao giờ sống ở một nơi tốt như này trước đây. Tôi thực sự cảm thấy rất vinh dự” “Cô khiêm tốn rồi, đi theo anh Hoắc, điều kiện nhất định sẽ không tệ.

“Bà cười nói, rất hài lòng với câu trả lời của Hà Vân Phi, hai người nói đủ chuyện, còn tán gẫu mấy chuyện ở nhà.

“Cô với mẹ của anh Hoắc có hòa hợp không?” Trong lòng cô biết khi người khác hỏi, cô không có tự tin trả lời, bởi vì thật sự rất khó để mọi người đồng ý cô kết hôn với nhà họ Hoắc, điều này đơn giản là không thể.

“Thực ra, tôi cũng biết tính khí của bà Hoắc. Bà rất hài lòng với cô con dâu trước của mình. Thật tiếc, tìm một người khác đối xử tốt như vậy

Advertisement
khó quá.

Diệp Tĩnh Gia đã xuất hiện nhiều lần trước công chúng, cũng đã xuất hiện trên một số số báo đặc biệt. Tôi đã xem ảnh của Diệp Tĩnh Gia trên trang web” Đôi mắt của Hà Vân Phi gần giống hệt như Diệp Tĩnh Gia.

“Tôi nghĩ cô thu hút anh Hoắc vì ánh mắt của cô” Bà nhìn thẳng vào Hoắc Minh Dương, cố gắng nhìn rõ anh đang nghĩ gì.

Thực lòng mà nói, nếu người khác nói ra lời này, cô nhất định sẽ không vui, nhưng người này nói ra cô cũng không cảm thấy không vui, có lẽ là bởi vì cô cho rằng bà không có ác ý. “Tôi sẽ rất buồn nếu bà nói

như vậy: “Xin lỗi, nó quá giống nhau. Bạn luôn có sự độc đáo của mình. Chắc không phải ngẫu nhiên mà bạn có thể thu hút được Hoắc Minh Dương. Tôi thật lòng mong bạn có thể hạnh phúc”.

“Bà Charlie hôm nay bà hơi say rồi thì phải”. Hoắc Minh Dương không thích lắm, nhưng sắc mặt cũng không khá hơn.

Anh không muốn người khác nói về mối quan hệ của cô và anh, vốn dĩ những chuyện giữa hai người bọn họ không thể nói rõ trong một hai câu.

Sau khi bà Charlie có điều gì để nói về anh, con bài mặc cả của bà để trao đổi các điều khoản rất đơn giản.

“Tôi không biết điều gì khác, nhưng có một điều rõ ràng. Bất kể chuyện gì đang xảy ra giữa cô và Hoắc Minh Dương, tôi sẽ ủng hộ hai người để hai người kết hôn càng sớm càng tốt.” “Cảm ơn bà”.

“Cô ,, tôi có chuyện muốn nhờ cô giúp đỡ” Bà trực tiếp nói rõ mục đích của mình, hiện tại bà ấy chỉ có thể dựa vào Hà Vân Phi, không ai khác có thể giúp bà, chỉ có Hà Vân Phi mới có thể thắng được vụ kiện này. .

Nghe bà Charlie nói, cô nhấp một ngụm trà rồi gật đầu.

Một số việc cũng dần rõ ràng.

“Tôi muốn ở đây đến hết đời, nhưng tôi cần sự giúp đỡ của cô. Nếu cô có thể giúp tôi có được mọi thứ ở đây, tôi có thể đáp ứng cho cô mọi thứ, kể cả một danh tính mới” Bà ấy bây giờ ở nơi này là điều hiển nhiên, nhưng mọi người đều để mắt đến chờ đợi một ngày bà ấy sẽ chuyển ra khỏi đây, đây là điều mà bà ấy tuyệt đối không cho phép, dù ai có nói đi chăng nữa thì bà cũng không thể thay đổi được điều bà muốn ban đầu “Căn nhà này không phải của bà sao?” Cô hơi khó hiểu, không hiểu sao người này lại đột nhiên đến nhờ cô giúp đỡ.

“Nó là của tôi, nhưng nó cũng không phải của tôi” Nói nó là của bà ấy thì không đúng lắm, dù sao nó cũng chỉ liên quan một phần đến bà ấy. “Cái này thuộc về gia đình chồng tôi. Tôi muốn ở đây, nhưng chồng tôi đã chết. Họ có thể đuổi tôi đi bất cứ lúc nào. Bây giờ họ sẵn sàng đuổi tôi ra ngoài. Họ quyền lực đến mức luật sư ở đây không dám nhận vụ này.” “Như vậy, vẫn là có chút nguy hiểm?” Hiểu ý cô, chuyện này rất nguy hiểm nên không ai làm, nên đến tìm cô giúp đỡ.

“Luật ở đây không tốt cho tôi.” Bà cũng không muốn gặp rắc rối với gia đình chồng .

“Đừng lo lắng, tôi sẽ thu xếp những thứ khác cho cô. Đây là một vụ thành công 100%. Điều duy nhất tôi lo lắng là sự an toàn của cô. Tôi sẽ tìm người bảo vệ cô.” Cô biết rằng không có ai tốt bụng và giúp đỡ mình nhiều như vậy mà không có lý do. Hoắc Minh Dương biết chuyện này, nhưng không nhắc nhở cô để cô chú ý khi đến đây.

“Xin lỗi bà, hiện tại tôi không thể cho bà một câu trả lời. Tôi thực sự không thể trả lời câu hỏi này, tôi sẽ quay lại thảo luận kỹ càng” Thực sự, cô không có lòng tin khi đến tòa để theo vụ này, cô không biết phải

làm gì và cô cũng không thể quyết định được. Mọi người đều biết điều quan trọng nhất lúc này là gì, nhưng lại thấy vướng víu và không biết phải làm sao.

“Tôi không biết phải làm thế nào nữa. Nếu cô nghĩ ra cách nào thì hãy nhanh chóng nói cho tôi biết” Vừa trở về phòng, Hà Vân Phi đã nói với Hoắc Minh Dương, cô biết rằng Hoắc Minh Dương đã biết tất cả,chỉ có mình cô là không biết.

Loại cảm giác này rất tệ, nhưng Hoắc Minh Dương có chủ kiến của chính mình, vẫn rất hăng hái làm chuyện, kết hôn cái gì cũng không quan tâm.

Đây đã là lãnh thổ của người khác rồi, bọn họ không thể ngu ngốc như vậy nữa mà để người ta dẫn dắt…

Đã đến lúc phải nghĩ cách để tìm ra lối thoát.

Nếu ở lại đây, nhà họ Hoắc dù có thế lực đến đâu cũng không thể tiếp cận được người, vậy làm sao có thể không bảo vệ chính mình. “Anh có biết bây giờ rất nguy hiểm không?” Quá nguy hiểm, cô sợ hãi vô cùng, Hoắc Minh Dương dường như không sao cả, hoàn toàn không quan tâm đến những chuyện này

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện