Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 16


trước sau

Advertisement

Chương 16: Đừng nhúc nhích lung tung

“Chính xác, ngay từ đầu anh đã biết.
Nhưng anh cảm thấy cậu cả nhà họ Hoắc
càng mạnh càng lợi hại hơn gấp trăm lần cậu
hai, tập đoàn Hoắc Thiên có thể có được
ngày hôm nay đều là nhờ cậu cả nhà họ
Hoắc lăn lộn, tung hoành trên thương trường
mà tạo dựng nên. Cậu hai nhà họ Hoặc
chẳng qua chỉ là một đứa trẻ phóng túng,
buông thả làm xẵng, làm bậy mà thôi! Tĩnh
Gia được gả cho Hoắc Minh Dương, đó là

may mắn của con bé

Hà Thúy Mai chợt nổi giận đùng đùng,
tay run rẩy chỉ vào Diệp Bách Nhiên: “Anh!”

Thấy Hà Thúy Mai kích động như vậy,
Diệp Bách Nhiên liền hạ thấp giọng xuống,

nhẹ giọng trấn an bà.

“Em đừng kích động nữa, tầm nhìn
không được hạn hẹp, Tĩnh Gia được gả vào
nhà họ Hoắc, thì ít nhất là cả đời này *không
cần phải lo ăn uống”.

*Nguyên văn: Những nhu cầu vật chất
cần cho cuộc sống đều được thỏa mãn,
sống cuộc sống giàu có.

Đã nhiều năm trôi qua, đây vẫn là lần đầu
tiên cô nhìn thấy mẹ tức giận với chú Diệp,
hai người bọn họ ở bên nhau đã được hơn
mười năm rồi, suốt từng đấy năm chưa từng
thấy bọn họ cãi nhau một lần nào.

Có lẽ mẹ và chú Diệp đều đúng, chẳng
qua cái mà mẹ coi trọng là đời sống tinh
thần của cô, còn chú Diệp thì mong muốn cô
có một cuộc sống giàu sang, không phải lo
nghĩ gì về chuyện tiền bạc.

Diệp Tĩnh Gia đã ngây người ở trong
bệnh viện hơn một tuần rồi, Hà Thúy Mai đã
làm phẫu thuật cầu nối động mạch vành
xong, sức khỏe khôi phục cũng được xem là
tạm ổn.

“Mẹ, con muốn trở về nhà họ Hoắc một
chuyến”. Lời này cô đã suy xét rất lâu, lặp đi
lặp lại nhiều lần ở trong đầu mới dám nói ra.
Cô biết mẹ sẽ tức giận.

Hà Thúy Mai bông hất tay của Diệp Tĩnh
Gia ra: “Trở về nhà họ Hoäc để làm gì? Con
không phải là đã đồng ý với mẹ sẽ không trở
về nhà họ Hoắc nữa hay sao?”

“Trên pháp luật, con với Hoắc Minh
Dương vẫn còn là vợ chồng, cho nên con
muốn trở về nhà họ Hoắc để làm thủ tục ly
hôn với Hoắc Minh Dương”.

Hà Thúy Mai nhìn Diệp Tĩnh Gia đang cúi

Phải Tổng Tài Tân Phê Chương 16: Đừng nhức nhích lung tư

đầu, bà *nửa tin nửa ngờ hỏi: “Thật không?”

*Nguyên văn: Vừa tin tưởng, vừa hoài
nghỉ. Miêu tả tâm lý không dám tin tưởng
hoàn toàn, chưa đem vào dạ, chưa ghi vào lòng.

“Vâng”.

Tìm ra lý do là phải về để ly hôn với Hoắc
Minh Dương, cô được trở về nhà họ Hoắc
một chuyến. Thực ra, cô đơn thuần chỉ muốn
về nhà họ Hoắc để liếc nhìn một cái, nhìn
Hoắc Minh Dương một chút mà thôi. Gả vào
nhà họ Hoắc vốn không phải là điều mà cô
tự nguyện, sau khi biết được nhà họ Hoắc
lừa cưới, thì cô càng muốn rời khỏi nhà họ

Hoắc ngay lập tức.

Nhưng khi đã có thể rời khỏi nhà họ
Hoắc thì cô lại giống như cũng không có
cảm giác vui vẻ gì cho lắm, ngược lại còn lo

lắng một mình Hoắc Minh Dương rầu rĩ ở
trong phòng, liệu có ai ở cạnh bên anh, trò
chuyện với anh hay không, anh có ăn nhiều
cơm hơn một chút hay không, có phải lại
trực tiếp ngủ trên xe lăn, không có lên trên
giường mà nằm ngủ hay không.

Cô cũng không hiểu tại sao chỉ chăm
sóc Hoắc

Advertisement
Minh Dương vẻn vẹn có hai ngày
mà thôi, nhưng cô lại sẽ lo lắng không yên
cho anh đến như vậy.

Được sự cho phép của Hà Thúy Mai,
Diệp Tĩnh Gia trở về nhà họ Hoäc.

Cửa của nhà họ Hoắc được khóa bằng
mật mã, trước khi cô được gả vào nhà họ
Hoắc, mẹ Hoắc đã nói cho cô biết mật mã.

Ấn mật mã xong, mở cửa ra, trong nhà
rất im ắng yên tĩnh, mẹ Hoắc không có ở nhà,
cũng không nhìn thấy một người giúp việc
nào ở trong phòng khách cả, Diệp Tĩnh Gia
hoài nghi, ngờ vực đi vào trong. Bước lên cầu
thang, Diệp Tĩnh Gia nhìn thấy Hoắc Minh
Dương đang dùng tay để di chuyển bánh xe
của xe lăn.

Con Husky được nuôi ở trong nhà đột
nhiên từ trong phòng chạy ra, đụng vào xe
lăn của Hoắc Minh Dương ở đối diện đầu cầu
thang.

Đáy lòng Diệp Tĩnh Gia giật mình, hoảng
Sợ, vội vàng chạy lên, nhưng cô vân chậm
một bước, xe lăn đã lăn xuống hai bậc thang
rồi, may mà người vẫn đang còn ngồi trên xe
lăn, không có bị rơi ra, lăn xuống dưới cầu
thang, Diệp Tĩnh Gia vì quá sốt ruột, gấp gáp,
nên lúc đang chạy sắp đến trước xe lăn thì bị
ngã xuống, một nửa sức nặng của xe lăn đè
lên trên tay của cô, may mà xe lăn không
trượt xuống nữa.

“Anh đừng nhúc nhích lung tung, gọi
người trước đãi” Diệp Tĩnh Gia cũng không
dám cử động tay phải đang bị đè lên, vẫn
không quên trấn an Hoắc Minh Dương.

Chị Tiết đang nấu canh ở trong bếp, nghe
thấy tiếng động liền đi ra liếc nhìn một cái,
kết quả là nhìn thấy Diệp Tĩnh Gia đang nằm
bò ở đầu cầu thang, Hoắc Minh Dương ngồi
xe lăn cũng đang ở đó, cô ấy liền đi đến, hỏi.

“Đây là đang bị làm sao vậy?”

“Chị Tiết, chị giúp một chút, trước tiên đỡ
xe lăn của Hoắc Minh Dương để em rút tay ra
đã”.

Nghe cô nói xong, chị Tiết liền làm theo,
mất thời gian rất dài, mắt của Diệp Tĩnh Gia
luôn nhìn chằm chằm vào xe lăn, xe lăn mà
hơi có chút động đậy thì tay cô cũng không
dám nhúc nhích. Đợi đến khi tay cô được rút

ra thì đã có chút tê dại.

Tất cả những hành động này của cô đều
được Hoắc Minh Dương nhìn thấy.

Sau khi Diệp Tĩnh Gia rút được tay ra
xong thì ngẩng đầu lên nhìn Hoắc Minh
Dương, lông mày lưỡi mác mạnh mẽ, phóng
khoáng, ánh mắt tỏa ra khí lạnh giống như là
đang bị đông lạnh ở trong hầm băng, sống
mũi rất cao, *ngũ quan trên khuôn mặt giống
như là được điêu khắc một cách tỉ mỉ, trông
thật đẹp. Lần đầu tiên cô nhìn thấy người
đàn ông đẹp như vậy, khuôn mặt này không
hề thua kém những ngôi sao thần tượng một
chút nào.

*Ngũ quan gồm: Tai, mắt, mũi, miệng và

lông mày.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện