Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 148


trước sau

Advertisement

Chương 148: Dùng hết thủ đoạn, vẫn khó mang thai.

“Anh không ăn tương ớt, muốn có tương ớt làm gì.” Hiện tại người bị bệnh là cô, Hoắc Minh Dương còn có thể nhớ tới Diệp Tĩnh Gia Thấy Tô Thanh Anh có vẻ không vui, Hoäc Minh Dương cũng lười nói.

Ngẫm lại kia xác thật là Diệp Tĩnh Gia thích ớt tương, anh cũng không ổn mà nhớ nhầm: “Thôi, không có gì.” Nói xong hai người bắt đầu ăn cơm, trong khi đó Tô Thanh Anh vấn luôn rầu rĩ không vui.

Có loại dự cảm không ổn nổi lên trong lòng, giống như cô ta có làm gì đều không thể làm Hoắc Minh Dương đối xử với cô ta như trước.

Rõ ràng là Tô Thanh Anh, Hoắc Minh Dương cuối cùng vẫn là thở dài, nhỏ giọng an ủi nói: “Em có gì mà không vui, không cần vì việc nhỏ mà cáu kỉnh.” Nói xong liền không hề để ý tới Tô Thanh Anh.

Chỉ là Tô Thanh Anh không đáp lại, giống như trừ bỏ chuyện Diệp Tĩnh Gia, Hoắc Minh Dương đối với chuyện khác đều như không có gì: “Em đừng không vui như vậy, ăn chút cơm, sau đó có chuyện chúng ta hôm nào lại nói.” Anh cố gắng an ủi, thật vất vả cùng Tô Thanh Anh hòa hảo, kết quả hiện tại cô lại bày ra bộ dáng này, không biết có thể tiếp tục bao lâu.

Tựa hồ là cảm giác được Hoắc Minh Dương bỗng nhiên bắt đầu trở nên vui, Tô Thanh Anh vội vàng thay đổi thái độ: “Thật ra anh không cần nghĩ nhiều, em chỉ hơi ghen, thực xin lõi, lúc anh cần em nhất thì người bên cạnh anh không phải em……

“Chuyện này không sao.” Hoắc Minh Dương mỉm cười với Tô Thanh Anh, chính là nụ cười này khiến Tô Thanh Anh không hiểu.

Biết tính tình cô, Hoắc Minh Dương không nói chuyện gì làm mình không cao vui, trực tiếp cùng Tô Thanh Anh nói rõ: “Rất nhiều lúc, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, chúng ta chỉ có thể quý trọng hiện tại, nếu có duyên còn có thể nắm chắc giờ phút này.” Nếu không duyên… Hoặc là thuận theo tự nhiên.

Hoắc Minh Dương không phải hù dọa Tô Thanh Anh, nhất tưởng nhớ lại, cô luôn không ở bên cạnh anh, hiện tại lại ở cạnh anh.

“Được rồi, anh đừng nói những chuyện không vui.” Cô giả thoải mái cùng Hoắc Minh Dương nói chuyện.

Chuyện Diệp Thiến Nhi làm Diệp Tĩnh Gia khổ sở, hiện tại Hoắc Minh Dương cả đêm không trở về, chính là ở bên Tô Thanh Anh.

Trong lúc nhất thời, trong lòng cô cảm xúc ngổn ngang, tựa hồ có thứ gì làm cô dần dần tan rã: “Tôi thật sự không biết nên làm gì” Nói xong lại đau khổ.

Cô ngồi xổm ngồi dưới đất, không dám nghĩ giờ khắc này Hoắc Minh Dương cùng Tô Thanh Anh đang làm gì.

Mẹ Hoắc chờ mãi không thấy Diệp Tĩnh Gia chịu xuống dưới, không biết hiện tại cô rốt cuộc có mang thai không, trong lòng còn mong đứa cháu.

Thật sự là chờ không kịp, hỏi chị Tiết, Diệp Tĩnh Gia ở nhà, vội vàng lên lầu đi tìm Diệp Tĩnh Gia: “Tĩnh Gia, mở cửa, mẹ muốn nói chuyện với con.” Nghe được tiếng đập cửa, Diệp Tĩnh Gi từ trong khuỷu tay ngẩng đầu lên, lại không biết mẹ Hoắc muốn làm cái gì, có chút lo lắng, lại có chút khiếp đảm: “Sao vậy mẹ?” Nói xong mới đi mở cửa.

Sau khi mở cửa thì thấy mẹ Hoắc cười thực vui vẻ, nhìn thấy biểu tình trên mặt Diệp Tĩnh Gia trên, tươi cười liền không còn nữa: “Làm sao vậy, đây là?” Bà có việc nên chuyện trong nhà cũng không biết, cho nên cũng không biết Diệp Tĩnh Gia làm sao.

“Không sao ạ, mẹ tìm con có chuyện gì?” Diệp Tĩnh Gia không tin chuyện Diệp Bách Niên bà không biết, cũng không tin chuyện mẹ cô bà cũng không biết.

“Thật sao? Có việc muốn cùng mẹ nói a, đúng rồi….. Trọng điểm tới, nói tới đây, mẹ Hoäc rất vui: “Tĩnh Gia, một tháng tới rồi, con đã mang thai sao?” Bà nói dứt lời, cả người Diệp Tĩnh Gia đều không tốt: “Con…..” Cô không biết nên trả lời thế nào, nếu cô mang thai, trong nhà còn sẽ xảy ra chuyện như vậy sao? “Thực xin lỗi, mẹ, con không có……” Mang thai không phải chuyện một người, cô cũng nỗ lực rất nhiều, thủ đoạn đều dùng, cũng không có cách nào mang thai……

Hiện tại cô đã từ bỏ ý định này, mang thai hay không cũng đều mặc cho số phận.

“Thực xin lỗi, con thật sự không biết nên làm gì bây giờ.” “Thật vô dụng, cô với gà không đẻ trứng có khác gì nhau có ích lợi gì?” Trong nháy mắt mẹ Hoắc liền thay đổi sắc mặt, không hề săn sóc Diệp Tĩnh Gia, ngược rất là bất mãn với cô: “Gả đến nhà họ Hoäc lâu như vậy, một chút hữu dụng cũng không có.” “Cả ngày ở nhà ăn cơm làm gì, cút, tôi không muốn nhìn thấy cô.” Mẹ Hoắc tức điên, măng Diệp Tĩnh Gia xong thì xoay người đi.

Cô nghĩ tới Diệp Tĩnh Gia cùng Hoắc Minh Dương ở bên nhau rất tốt, lại chưa từng nghĩ tới Diệp Tĩnh Gia sẽ gả lại đây lâu như vậy đều không có biện pháp mang thai. “Mẹ, làm sao vậy?” Hoắc Minh Vũ vừa lúc đi ngang qua, nhìn thấy mẹ Hoắc nổi trận lôi đình, hỏi một câu.

“Còn có chuyện gì, hai anh em con không người nào làm mẹ bớt lo.” Nói xong liền trở về phòng, bà chỉ có nguyện vọng làm bà nội, bao nhiêu lần đều không thể thực hiện.

Sớm biết rằng như vậy còn không bằng để Từ Thanh Lam sinh đứa bé.

Hoắc Minh Vũ gõ cửa phòng Diệp Tĩnh Gia , trực tiếp mở cửa, nhìn đến Diệp Tĩnh Gia chính ngồi xổm ngồi ở một bên trên mặt đất: “Chị sao thế, bộ dáng này, nhà họ Hoắc ngược đãi chị?” Nói xong liền khinh thường đối với Diệp Tĩnh Gia cười cười, bộ dáng này, căn bản không có được một chút đồng Tình.

“Không có.” Do cô không biết cố gắng, hôm nay hết thảy đều do cô gieo gió gặt bão.

“Chị đừng không vui thế, kỳ thật rất nhiều lúc, chị làm tốt đến đâu cũng sẽ không ai thấy chị tốt, người khác chỉ biết thấy chị không tốt.” Anh có chút đồng tình với Diệp Tĩnh Gia , ở nhà họ Hoäc, cho dù Diệp Tĩnh Gia làm như thế nào, làm tốt cỡ nào, đều không dễ dàng

Advertisement
được công nhận, nhưng hiện tại Diệp Tĩnh Gia vô cùng nõ lực, cũng không thể nhận lại được gì.

“Thực sự gả cho anh trai cậu là điều tốt nhất…” Chỉ tiếc có duyên không phận.

Hiện tại nhà họ Diệp xong rồi, Hoắc Minh Dương có Tô Thanh Anh, mẹ cũng không còn nữa, Diệp Thiến Nhi cũng không biết đi đâu.

Cô hai bàn tay trắng, không bao giờ chỉ vì chuyện không vui mà phát giận, sinh khí…

Thậm chí cô không còn cảm xúc.

Nhà họ Hoắc gia không còn chỗ cho cô dung thân, cô dứt khoát rời đi, quyết đoán lại dứt khoát.

“Tốt, chị cũng đừng ngồi xổm trên mặt đất khóc, tôi còn có tin tức không vui nói cho chị, anh trai tôi cùng Tô Thanh Anh làm hòa…” Hoắc Minh Vũ nói chuyện này, trực tiếp không cho Diệp Tĩnh Gia một chút thời gian giảm xóc.

Nghe được lời Hoắc Minh Dương nói, Diệp Tĩnh Gia bất động.

“Phải không, như vậy cũng tốt.” Qua không biết bao lâu, Diệp Tĩnh Gia nói một câu, nói xong chính mình đều không tin bản thân còn ổn, rõ ràng khổ sở muốn chết, lại kiên trì nói không có việc gì, cô hận chết cái này tính tình này: “Thật sự không có việc gì sao?” Anh ta có chút không tin tưởng, nhưng Diệp Tĩnh Gia nói vậy, không thể không tin.

“Chị không cần lừa dối chính mình, không vui chính là không vui.” Ai cũng không lừa được người khác, đặc biệt là Diệp Tĩnh Gia, tự nhận nói dối hoàn mỹ, nói ra liền chính mình đều thuyết phục không được: “Thích thì phải tranh thủ.” Anh hiện tại không muốn bỏ lỡ Từ Thanh Lam, dù bao nhiêu lần, dù Từ Thanh Lam đã làm gì.

Đều không thể làm anh hết yêu cô, hoặc là nói có bao nhiêu yêu thì có bao nhiêu hận.

“Tôi không giống nhau cậu, tôi cùng anh cậu cũng không có đơn giản như vậy.” Diệp Tĩnh Gia. một chua xót, rất nhiều chuyện thật là chỉ có cô chính mình biết, “Tôi không biết ngươi nghĩ như thế nào, nhưng không có chuyện gì mà hai người yêu nhau thể ở bên nhau.” Anh rất tin tưởng chuyện thành hay không là do người, huống chi cô cùng anh trai không phải vợ chồng trên danh nghĩa.

“Chị cứ như vậy nhận thua?” Anh cười nhạo nói Diệp Tĩnh Gia: “Chị làm vậy chính là chắp tay đem anh trai tôi dâng người khác.” Anh biết tình tình Hoắc Minh Dương, nếu thích, sẽ không để Tô Thanh Anh thương tâm lâu như vậy, đều kết hôn, duy nhất có thể giải thích, chính là anh căn bản không thích Tô Thanh Anh nhiều như vậy: “Tôi hiểu anh trai cậu, rất nhiều chuyện cậu cũng không biết.” Chỉ có cô rõ ràng. “Người anh cạy thích là Tô Thanh Anh, tôi vĩnh viên đều không thể trở thành Tô Thanh Anh thứ hai.” Cô nói xong câu đó, trong lòng càng tuyệt vọng, dương như không thể tin được n như thế nào mới có thể thuyết phục chính mình: “Chị đã nói vậy, thì không có gì để nói nữa.

Diệp Tĩnh Gia biết nên làm cái gì, không nên làm cái gì, vĩnh viễn đều không có cách làm Hoắc Minh Dương vui vẻ, cũng làm chính mình vui vẻ: “Tôi muốn đi, nhà họ Hoắc không có chỗ cho tôi.” Vừa rồi thái độ mẹ Hoắc đã làm Diệp Tĩnh Gia tin tưởng rốt cuộc nên làm như thế nào mới là tốt nhất, mọi thứ không hề đơn giản như vậy.

“Tôi thật sự không biết nên nói như thế nào mới tốt.” Diệp Tĩnh Gia trong lòng đau nhói, nói là bỏ được, trực tiếp đi ngay, nhưng rất khó làm được, ở nhà họ Hoäc có quá nhiều hồi ức, có cô, Hoắc Minh Dương, còn có chuyện của bọn họ. Giờ phút này đều trở nên không hề quan trọng: “Nếu cậu đã quyết định, vậy không cần thiết nói với tôi, tôi cũng không muốn nghe.” Nói xong, Diệp Tĩnh Gia không để ý tới Hoắc Minh Vũ, hạ quyết tâm, không nói lời nào, đem chính mình giam vào thế giới chính mình.

“Nếu chị quyết định thế, cứ vậy đi, đến lúc đó chính chị chắp tay đem vị trí bà chủ nhà họ Hoắc nhường cho Tô Thanh Anh, chị cam tâm sao?” Hoắc Minh Vũ nói xong thì đi, còn lại cần Diệp Tĩnh Gia chính mình suy nghĩ.

Khi Hoắc Minh Vũ đi rồi, Diệp Tĩnh Gia một mình mất hồn ngồi tại chỗ. Cô bỏ được sao? Cô cam tâm đem Hoắc Minh Dương nhường cho Tô Thanh Anh sao? Cùng Hoäc Minh Dương ở bên nhau thật lâu, lại không biết chính mình khi nào yêu anh, ban đầu cho rằng kia chỉ là cô nhất thời cao hứng buột miệng thốt ra.

Nhưng không biết khi nào bắt đầu, cô thật sự muốn cùng anh muốn nói yêu anh.

Chỉ là về sau, cô không nói nữa.

Chỉ sợ Hoắc Minh Dương đều đã quên: “Tôi nên làm như thế nào…” Hạ quyết tâm ly hôn, sáng sớm hôm sau, Diệp Tĩnh Gia chuẩn bị t giấy thỏa thuận ly hôn.

Chờ Hoäc Minh Dương trở về, sau đó ký tên, Hoắc Minh Dương cũng không trở về.

Chuyện này làm cho Diệp Tĩnh Gia không khỏi có chút lo lắng, có chút sốt ruột, lo lắng chính là Hoắc Minh Dương nhìn thấy giấy thỏa thuận ly hôn sẽ ra sao, sốt ruột chính là, muốn nhìn thấy biểu tình của Hoắc Minh Dương khi thấy tờ giấy này, cô thừa nhận trong lòng là chờ mong Hoắc Minh Dương thấy thỏa thuận ly hôn sẽ không vui…

Thậm chí trực tiếp đem tờ giấy này xé đi, nghĩ đến đây, cô dứt khoát đem thỏa thuận ly hôn giấy đi, nhưng cuối cùng vẫn do dự.

“Thôi, thuận theo tự nhiên.” Cô lại đặt nó lên bàn, tâm như tro tàn…

Người đàn ông kia chưa từng thuộc về cô, một khi đã như vậy, coi như chưa bao giờ gặp đi.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện