Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 138


trước sau

Advertisement

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 138: Cô ta là nhân viên, cũng là bà chủ!

 

Cô hiểu rõ nên làm gì và không nên làm gì, nên trong lòng dễ chịu hơn rất nhiều, có đôi khi, một số việc cô không thể khống chế được: “Các anh muốn đem tôi đi đâu?” Dù sao vẫn phải sống tiếp, cô về nước, khó tránh sẽ bị bắt vì tội tham ô công quỹ, không bằng bỏ mặc chuyện kia.

Coi như chưa có gì xảy ra, nếu trở về bị bắt, vậy cứ ở đây tự tại.

Cô hận thế giới này, hận mọi người, cô muốn trả thù.

“Đi, chúng ta cùng nhau đi chơi.” Nói xong thì cô thay đổi sắc mặt quyến rũ, nhìn hai gã đàn ông trước mặt…

Diệp Tĩnh Gia cùng Hoắc Minh Dương đến công ty, cô có chút bị áp lực vì công ty quá lớn: “Tôi chưa từng tới Hoắc thị.” Khi cô còn đi học có từng nghe quá, rất khó được tuyển vào, có cố gắng cũng khó vào được, không nghĩ tới hôm nay lại có thể đi vào bằng cách này.

“Gả đến nhà họ Hoắc lâu vậy mà không tới công ty đưa cơm cho chồng thật là thất trách.” Anh nói Diệp Tĩnh Gia làm bà chủ nhà họ Hoắc thất trách, Diệp Tĩnh Gia chỉ cười, rõ ràng do anh ta một hai không chịu cho cô cơ hội, cái gì cũng không thương lượng, cô còn có thể đưa cơm tới sao? “Do tôi, đều do tôi không tới công ty đưa cơm cho anh.” Diệp Tĩnh Gia không tin bản thân có thể nói ra lời này, thè lưỡi, không tính toán cãi lý cùng Hoắc Minh Dương.

Chỉ là lời này đều phải sau khi Diệp Tĩnh Gia và Hoắc Minh Dương đi qua mới dám nói, nói chuyện này trước mặt Hoắc Minh Dương, ai không biết anh ta bao che khuyết điểm, hậu quả không tưởng được, nên ai   cũng không muốn ở Hoắc thị nói bậy bạ.

“Được rồi, mọi người không có gì cũng chuyện gì thi lo đi làm việc.” Hoắc Minh Dương đi qua, lưu lại một câu.

Anh biết hôm nay Diệp Tĩnh Gia sẽ là tâm điểm, anh không thích người khác nhìn Diệp Tĩnh Gia, nhất là đàn ông.

Đồ của anh, chớ nhìn chớ động đến.

Hoắc Minh Dương tới rồi, nhìn cũng không được nhìn.

“Mau mau, mau làm việc.” Các giám đốc bộ phân nhanh phân phó công việc, không dám quấy rầy hứng thú của Hoắc Minh Dương, nếu không bọn họ đừng nghĩ đến chuyện tốt.

Hoắc Minh Dương vẫn rất hài lòng với các trưởng bộ phận: “Ông Từ đã lâu không gặp.

“Tổng giám đốc Hoắc còn nhớ rõ tôi.” Ông ta nhìn Hoắc Minh Dương cảm thấy khiếp sợ, không ngờ Hoắc Minh Dương còn nhớ rõ: “Đương nhiên, gần đây ông làm việc rất tốt, nhân viên có thành tích rất xuất sắc, đáng được thưởng, tháng này tiền thưởng gấp đôi.” Anh luôn khen thưởng hào phóng, không hề keo kiệt.

Người nọ bị nhắc tên thì hơi hoảng sợ, kết quả đây lại là chuyện tốt: “Cảm ơn Tổng giám đốc Hoäc, đều do Tổng giám đốc Hoắc chỉ bảo, tôi sẽ nỗ lực hơn.” Hoắc Minh Dương không tiếp tục nói chuyện, anh đến văn phòng Hoắc Minh Vũ, muốn tìm em trai.

Lâm Đạt nhìn vợ chồng tổng giám đốc Hoäc tới, vội vàng đứng dậy chào: “Chào Tổng giám đốc Hoắc.” “Minh Vũ đâu?” Hiện tại Hoắc Minh Dương chỉ quan tâm để Minh Vũ, không biết anh ấy ở đâu: “Chuyện này…” Vài người liếc mắt nhìn nhau, hôm nay anh ấy không tới công ty, bọn họ cũng không biết.

“Người đâu, chỉ cần trả lời…” Biết suy nghĩ của họ nên Hoắc Minh Dương nói, nhìn dáng vẻ kia có lẽ cũng không biết Minh Vũ ở đây, nên anh chuẩn bị về văn phòng mình.

“Giám đốc Hoắc hôm nay không đến, đây là lần đầu tiên Giám đốc Hoắc nghỉ trong tháng này.” Nhanh chóng nói, sợ Hoắc Minh Dương sẽ khó dễ Hoắc Minh Vũ.

Diệp Tĩnh Gia đẩy Hoắc Minh Dương, anh không tính để người khác biết anh có thể đi lại được, cho nên cô hoàn toàn giúp Hoắc Minh Dương, cả việc trên dưới.

“Vất vả không?” Hoắc Minh Dương nhìn cô, bất mãn hỏi, đẩy anh vất vả vậy sao? “Không, vẫn tốt, anh cũng nhẹ thôi mà” Diệp Tĩnh Gia cũng không tin vào lời mình nói, Hoắc Minh Dương mà nhẹ sao, cô không cảm giác được điều đó.

Hoắc Minh dương nghe xong không đồng tình: “Tối qua cô cũng không nói vậy.” Ngay sau đó, Diệp Tĩnh Gia đỏ mặt tía tai, hiện tại là ban ngày, còn ở công ty đó.

Người này không biết rụt rè là gì sao? Hoắc Minh Dương không nói chuyện nữa, một khi tới làm việc anh ta sẽ nghiêm túc 200%: “Tổng giám đốc Hoắc, đây là bản đồ quy hoạch mới nhất ngài cần.” Vào phòng họp, Diệp Tĩnh Gia cứ như trợ lý, ngồi ngay ngắn sau ghế Hoắc Minh Dương, thấy người kia mang tài liệu giấy tờ đến, cô cũng đến vươn tay nhận, giúp anh sắp xếp, để phòng ngừa có gì bại lộ.

Khi đang đứa qua, trong nháy mắt lơ đãng nhìn thoáng qua, cô sửng sốt, đây là…

Hoắc Minh Dương nhìn một chút, lật vài tờ, nhìn có vẻ không thể: “Có thể, nếu dựa theo quy chuẩn này, bao gồm tài liệu và các văn bản khác, trừ những mảnh đất kia ra, làm cho tôi bảng biểu, giá cả cùng cách thức đều phải rõ ràng, những

Advertisement
gì tôi cần là phải tốt nhất” Anh muốn nắm chắc mọi chuyện.

“Chuyện này… Tổng giám đốc Hoắc, chúng ta tạm thời chưa tính được, ngài nói đây là bước đầu quy hoạch… Cho nên…” Người nọ nơm nớp lo sợ, còn nghĩ Hoắc Minh Dương sẽ không đến đây sớm vậy, kết quả lại ngoài dự đoán, anh ta chưa kịp thời tính toán ra.

“Ồ, chuyện này làm không ổn, vậy anh nghĩ nên ở lại vị trí này hưởng nhàn hạ” Hoắc Minh Dương nói chuyện, làm cho người khác thêm run sợ, công việc đều làm không tốt, chỉ ứng phó, hiện tại bị Hoắc Minh Dương truy xét.

Tổng giám đốc Hoäc cho tôi ít thời gian, tôi sẽ làm tốt” Người nọ hiển nhiên sợ hãi, khom người tỏ vẻ xin lỗi, Diệp Tĩnh Gia nhìn đến hoảng sợ không nghĩ sẽ tạo thành phản ứng lớn như vậy.

“Cơ hội luôn dành cho người có chuẩn bị, dáng vẻ của anh làm tôi khó tin tưởng được.” Hoắc Minh Dương nói xong còn gật đầu giống như đang xác nhận cách nói của mình: “Tôi sẽ suy xét một chút, nên có hình phạt nào không.” Dứt lời, người đàn ông kia thở ra nhẹ nhàng, Hoắc Minh Dương chưa đến mức tàn nhãn.

Thật ra, Hoäc Minh Dương thầm nghĩ có nhiều người như vậy, nếu anh làm lớn thì sẽ làm cho những người khác lo lắng, vấn đề không lớn, nhưng nếu có người ăn máng khác tìm đường lui thì đó chính là vấn đề.

Huống hồ, ngày thường thái độ làm việc của anh ta rất tốt, nên cho anh ta một cơ hội.

Người nọ cũng sẽ mang ơn nghĩa này, Hoắc Minh Dương tha cho anh chính là lựa chọn tốt nhất.

Nhiều người cũng nhìn thoáng qua, may mà không phải bọn họ trực tiếp làm, đều là người khác, nếu có sai sót cũng xem như không phát tới họ.

“Ông chủ, ngài xem, đây là tài liệu lúc trước ngài cần, tôi đã xử lý hết.” Thấy Hoắc Minh Dương cao hứng, anh ta nói vài câu dễ nghe, muốn làm sếp vui vẻ hơn.

“Được, cái này không tồi.” Hoắc Minh Dương hài lòng: “Số liệu ở đây có sai sót, anh trở về xem xét lại.” Nói xong liền đổi vẻ mặt nghiêm túc, Diệp Tĩnh Gia ngồi một bên choáng váng, Hoắc Minh Dương thường ngày và bây giờ quá khác xa nhau.

Trừ những ngày làm việc nghiêm túc, chỉ luôn ậm ừ, thế mà vấn đề gì chỉ cần liếc mắt đều nhận ra.

Cô không khỏi bội phục Hoắc Minh Dương rất lợi hại, người bình thường sẽ không lợi hại như vậy: “Quá sức tưởng tượng” Diệp Tĩnh Gia cảm thán, thâm chí đem Hoäc Minh Dương thành thần tượng.

Cô cùng Hoäc Minh Dương cùng nhau phân tài liệu thành ba phần, tóm lại cô không hiểu gì, nhưng khi nhìn trật từ sắp xếp cô hiểu ra, nhìn thôi cũng có thể hiểu đó là gì.

Diệp Tĩnh Gia ở bên cạnh muốn nhìn một chút, Hoắc Minh Dương đem ít giấy tờ bỏ qua bên cô, Diệp Tĩnh Gia tỉ mỉ xem qua, đang nghĩ có nên nhắc Hoäc Minh Dương chỗ sai không, vừa ngẩng đầu thì thấy Hoắc Minh Dương chằm chằm nhìn cô, rồi nói: “Cô nhìn thấy vấn đề?” Diệp Tĩnh Gia nhìn mọi người xung quanh, mọi người đang nhìn cô: “Tôi?” Ánh mắt xác định, Diệp Tĩnh Gia gãi đầu: “Tôi cảm thấy khá ổn, không có vấn đề lớn, nhưng có một phần trong hợp đồng. Không viết song ngữ, có thể tính là sai không?” “Một người ngoài nghề nhìn ra được vấn đề, sai lầm nhỏ cũng phạm phải.” Nói xong ném trở về.

Vài người đẩy đẩy mắt kính, cô gái này làm gì, bọn họ chưa từng gặp: “Này cô gái thật cẩn thận, cô đang làm gì, không bằng đến bộ phận chúng tôi xét duyệt văn kiện.” Hoắc Minh Dương khóe miệng gợi lên ý cười, anh rất vui vì có người tán thưởng Diệp Tĩnh Gia: “Khoan đã, cô ấy là phu nhân Tổng giám đốc.” Mọi người gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Lần này ông chủ quay lại, là một đôi nha.

“Tôi rất thích Hoắc thị, lúc trước phỏng vấn có gặp qua vài người.” Diệp Tĩnh Gia lễ phép chào hỏi bọn họ.

Hoắc Minh Dương không biết chuyện này: “Hiện tại, cô là một thành viên của Hoặc thị” Hơn nữa là bà chủ “Tôi không nhớ rõ, thật sự không nhớ.” Vài người nhìn nhau lau mồ hôi.

Không hề có ấn tượng, lúc trước phê duyệt thực tập sinh chỉ có ba loại, một là có quan hệ, hai là xinh đẹp.

Còn Diệp Tĩnh Gia chỉ là bình thường, tất nhiên không ai để vào mắt, chì là hiện tại cô không quá đẹp, cũng không có sở trường gì đặc biệt, lại thành bà chủ.

Không khí lập tức xấu hổ, Diệp Tĩnh Gia không biết làm như thế nào.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện