Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 111


trước sau

Advertisement

Chương 111

: Làm ơn, sau này hãy bỏ rơi tôi đi! “Con nói xem đứa trẻ này bị sao vậy?” Hôm nay Hoắc Minh Dương sẽ xuất viện, bà không muốn gây xui xẻo cho Hoắc Minh Dương.

Nếu không thật sự muốn đánh nó một trận, đứa con trai này càng lớn càng không nghe lời, tất cả đều do Từ Thanh Lam, bởi vì cô ta luôn làm những chuyện không tốt.

“Mẹ sẽ không nói chuyện khác, chỉ nói về bộ dạng của con như bây giờ, có cô gái nào mà lấy con thì coi như là xui xẻo tám đời.” Hiện tại Bà Hoắc đối với Hoắc Minh Vũ là một vạn không bằng lòng.

Nếu như Đinh Thanh Uyển không có ở đây, chắc chắn tám mươi phần trăm anh ta sẽ bị nhận cái tát.

“Được rồi, nếu không có chuyện gì thì hãy ngoan ngoãn một chút. Đừng có nói những chuyện không đâu, mau đưa Thanh Uyển đi thăm quan xung quanh đi.” bà Hoắc nói xong cũng không có ý định để ý đến anh †a, bà vẫn còn có việc phải làm.

Hoắc Minh Vũ ngoan ngoãn đi ra ngoài, anh cảm thấy ở đây chẳng thoải mái chút nào.

“Đi, đây không phải là những điều mà cô muốn sao? “ Nói xong Hoắc Minh Vũ đi ra ngoài trước, hoàn toàn không để ý Đinh Thanh Uyển ở đằng sau.

Copy của truyên.one  Nhìn thấy ánh mắt cổ vũ của bà Hoắc, Đinh Thanh Uyển kiên trì đi theo Hoäc Minh Vũ, cô ta cảm thấy mình có chút khổ sở. Sau khi nghe thấy những lời của Hoắc Minh Vũ, bây giờ cả người cô ta không tốt chút nào, nhìn thái độ của Hoắc Minh Vũ, hiện tại trong lòng của cô ta có một trăm không hài lòng: “Bộ dáng của anh ở trước mặt của bà Hoắc khiến tôi có chút đau đầu.” Vừa ra ngoài thái độ của Đinh Thanh Uyển liền thay đổi, cô ta không cần phải che dấu thái độ của mình đối với Hoắc Minh Vũ, dù sao người đàn ông này cũng khó chơi.

“Đau đầu cái gì?” Anh ta cười lạnh, khóe miệng cười nhẹ, người phụ nữ này có vẻ thú vị hơn anh ta nghĩ.

“Tôi không muốn thể hiện chúng ta không có cảm tình tốt với nhau, đây không phải là lợi ích chung của hai chúng ta sao?” Trong lòng Đinh Thanh Uyển biết rất rõ, phải làm gì và phải làm thế nào để bà Hoắc hài lòng với cô ta.

“Cô còn muốn gì nữa?” Hoắc Minh Vũ không biết Đinh Thanh Uyển rốt cuộc muốn làm gì, chỉ biết là cả ngày cô luôn thay đổi biện pháp tra tấn anh ta, điều này khiến anh †a có chút không chống đỡ được: “Tôi mặc kệ, tóm lại nếu bà Hoắc cảm thấy anh không thích tôi, đến lúc đó lại đưa anh đi xem mắt.

Anh cũng biết, mỗi lần anh đi tìm Từ Thanh Lam đều lấy tôi làm vỏ bọc, chẳng lẽ anh quên rồi sao?” Một mối quan hệ hợp tác tốt, chính là đôi bên cùng có lợi, cũng nên cho cô ta một chút lợi ích.

“Tôi biết cô đang tính toán cái gì, hiện tại những lời nên nói thì đã nói hết rồi, anh trai tôi đã cho nhà cô một mảnh đất, nhưng anh ấy cũng sẽ không chịu buông tha đâu.” Anh †a rất hiểu anh trai của mình, Hoắc Minh Dương nhất định sẽ không đơn giản chắp tay nhường một địa bàn lớn như vậy cho người khác.

“Tuy tôi không biết chuyện gì, nhưng mảnh đất đó là toàn bộ đánh cược của gia đình họ Đinh, mà bố của tôi cũng sẽ không chịu thỏa hiệp.” Đinh Thanh Uyển tin bố của cô sẽ không lúng túng trước một vấn đề lớn như vậy.

Hoắc Minh Vũ đột nhiên cảm giác người phụ nữ ở trước mắt này quá ngây thơ, thế mà cô ta lại muốn nắm tất cả mọi chuyện làm ăn với anh trai anh ta: “Vậy cho dù cô lấy tôi, thì cũng không đạt được điều mình muốn đâu.” Anh ta không phải đang hù dọa với Đinh Thanh Uyển, anh ta biết giá trị của mảnh đất đó, mà kế hoạch ban đầu của anh trai lại khác những gì anh ta nghĩ. Lúc trước anh ta không ngờ rằng mình sẽ sử dụng mảnh đất đó để làm những việc như vậy, hiện tại anh ta mới biết, chỉ khi Hoắc Minh Vũ thực sự biết mình nên làm như thế nào và mình làm cái gì.

“Anh. Cô ta biết Hoắc Minh Vũ sẽ không giúp đỡ, nhưng không nghĩ lại bỏ đá xuống giếng như thế.

Nhìn thấy gương mặt kiên định của anh ta như vậy, cô ta có chút hoài nghi Hoắc Minh Vũ có phải đã biết chuyện gì không: “Chúng ta bây giờ cũng là quan hệ hợp tác, vì vậy anh đã biết tôi muốn gì, vậy anh hãy nói cho tôi biết, Hoắc Minh Dương định làm gì với mảnh đất đó?” “Có lẽ cô cảm thấy anh ấy bị điên, nhưng anh ấy đã định làm vậy.” Đây chỉ kế hoạch sơ bộ, nếu không có sự cho phép của Hoắc Minh Dương, anh ta sẽ không bao giờ nói ra kế hoạch.

Cho dù anh ta không nghĩ tới, trong lòng có một ngàn vạn không muốn, nhưng Hoắc Minh Dương đã quyết định thì sẽ không có chỗ thay đổi.

“Được rồi, tùy anh, dù sao trước mặt bà Hoắc, xin anh hãy tôn trọng tôi một chút.” Đinh Thanh Uyển cảnh cáo anh ta, và đem tất cả mọi chuyện nói cho anh ta biết.

Lời nói đều nói đến đây, nếu như Hoắc Minh Vũ không phối hợp, thì cô ta cũng sẽ không làm gì cả.

Sớm biết như vậy thì không nghe theo mẹ, hiện tại hại cô ta phải đâm lao theo lao.

“Bây giờ cô đang hỏi tôi, tối nay làm sao để có thể vứt bỏ cô? nếu không tôi thực sự không biết còn ai có thể cứu cô.” Lúc Hoắc Minh Vũ nói lời này có chút châm chọc, việc Đinh Thanh Uyển ở bên anh ta, trước khi tin tức lan rộng thì đừng nói đến Từ Thanh Lam, hay là nói mẹ Đinh đã đem chuyện này nói hết cho tất cả mọi người biết.

Anh ta không nói thêm gì nữa, tóm lại hiện tại ở trong lòng anh ta vô cùng bất mãn với Đinh Thanh Uyển.

“Anh..” Đinh Thanh Uyển tức giận đến nỗi không nói nên lời, xác thực hiện tại cô ta đã không có đường lui, nếu cô bị Hoắc Minh Vũ đá bay, khoản đầu tư lớn vừa đầu tư sẽ thành con số không, rất có khả năng nhà họ Đinh sẽ đứng trước nguy cơ phá sản.

“Vậy cô hãy nghĩ xem nên làm gì và không nên làm gì, đừng có suy nghĩ lung tung, nói không chừng ngày nào đó cô phải nghe theo lời tôi.” Sau khi Hoắc Minh Vũ nói xong, anh ta rời đi, Đinh Thanh Uyển ở phía sau tức giận dậm chân, cũng không dám nói lời gì, cô ta chỉ có thể nuốt một hơi tức giận này.

Bây giờ cô ta không thể ở phía sau gây rối Hoắc Minh Vũ thì liền tự chơi theo cách của cô ta thôi, nhưng mà cô ta hiểu khi cố tình

Advertisement
chọc anh ta tiếp nữa, thì anh ta sẽ uy hiếp cô ta.

Tận hưởng sự yên tĩnh hiếm có ở bên ngoài, và ở trên võng nằm tắm nắng.

Cái này võng được treo ở giữa hai cây, có một cây ô che đầu.

Dự định thoải mái nghỉ ngơi một chút, hoàn toàn không để ý người phụ nữ cách đó không xa.

Copy của truyên.one Người đàn ông này thực sự có tâm tình vào trời tối muộn để phơi nắng sao? Không biết người đàn ông này có tâm tình đến mức nào, thật tình Hoắc Minh Vũ đang suy nghĩ ra †ay ngăn cản bà Hoắc sẽ tiếp tục phá rối anh †a.

“Ăn cơm.” Đến thời gian ăn cơm, chị Tiết đi ra tìm Hoắc Minh Vũ.

Thì thấy anh ta sắp ngủ: “Cậu hai, ăn cơm” Chị ấy nói với Hoäc Minh Vũ một cách cung kính.

“Đi thôi” Đinh Thanh Uyển ở một bên liếc nhìn, cô ta đang ngồi trong gian đình đợi bữa tối.

Trời lạnh như thế, vậy mà vẫn để cô ta ở ngoài lạnh cóng, đây rốt cuộc có phải là người đàn ông hay không? Vừa mới bước vào biệt thự của nhà họ Hoắc, Đinh Thanh Uyển liền thay đổi sắc mặt làm cho chị Tiết sửng sốt một chút, người phụ nữ này thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn ông trời: “Gia đình họ Hoáắc thật lớn và hoành tráng.” Đinh Thanh Uyển rất biết cách nói chuyện, dỗ dành bà Hoắc rất vui vẻ: “Nếu tốt vậy, thì hãy thường xuyên đến chơi.” Bà Hoắc ra hiệu cho Hoäc Minh Vũ nói điều gì đó tốt đẹp.

“Nếu em muốn gặp anh, thì cứ đến đây.” Đây là câu mời đầu tiên mà anh ta nói với Đinh Thanh Uyển, mặc dù giọng điệu có chút không vui, nhưng tốt xấu gì cũng không có nói gì bậy bạ.

Bà Hoắc không nói với Hoắc Minh Vũ nữa, có thay thay đổi có nghĩa là có tiến bộ.

“Ừ, em sẽ thường xuyên đến” Nói xong, cô ta dùng ánh mắt yêu thương, tha thiết nhìn anh ta, ánh mắt này làm do cho Diệp Tĩnh Gia mất tự nhiên, cô liền ho khan mất một tiếng.

“Ăn cơm.” Hoắc Minh Dương gắp đồ ăn đặt vào trong chén của Diệp Tĩnh Gia.

Diệp Tĩnh Gia ngoan ngoãn ăn cơm, cô cảm thấy bầu không khí này có chút kỳ quái, đặc biệt là sắc mặt của Hoắc Minh Vũ, thật sự là quá khó nhìn: “Cậu ăn nhiều một chút đi, cậu mới ăn có mấy miếng.” Lời này là nói với Hoắc Minh Vũ.

Anh ta trừng mắt nhìn Diệp Tĩnh Gia, Đinh Thanh Uyển ở đây, anh ta ăn cơm chẳng thấy ngon chút nào.

“Em nói sai cái gì sao?” Cô quay đầu nhìn Hoắc Minh Dương, vẻ mặt của cô không thay đổi chút nào.

“Không có, đúng là em ấy nên ăn nhiều một chút.” Nói xong anh gắp đồ ăn cho Hoắc Minh Vũ, đúng lúc Đinh Thanh Uyển cũng dùng một đôi đũa mới gắp đùi gà cho Hoắc Minh Dương: “Anh thấy Đinh Thanh Uyển đối xử với em cũng không tệ.” Hoắc Minh Dương nói một câu, làm cho sắc mặt của Hoắc Minh Vũ xanh mét, cũng may Đinh Thanh Uyển gắp bằng đũa mới, bằng không anh ta sẽ tức giận đến mức nào.

“Ăn cơm” Nói xong thì ra sức ăn một miếng cơm.

Đinh Thanh Uyển có chút xấu hổ nhìn thoáng qua bà Hoäc, cô ta thực sự không nên biết làm sao để Hoắc Minh Vũ vui, giống như cô ta làm cái gì cũng đều là sai: “Bác à, nghe nói bác thích ăn cần tây, bác ăn nhiều một chút đi.” Xem ra việc làm cho Hoắc Minh Vũ hài lòng không phải là chuyện dễ dàng, còn không bằng cô ta lấy lòng bà Hoắc.

“Mẹ tôi không ăn rau cần.” Hoắc Minh Vũ như đang cố tình không vui, nói với Đinh Thanh Uyển.

“Nhìn đứa nhỏ này, mẹ khi nào không ăn rau cần” Thái độ của Hoắc Minh Vũ rõ ràng là không tốt: “Thanh Uyển nói đúng, bác rất thích ăn rau cần.” Bà vì muốn giảm béo nên bà đã ăn thanh đạm nhiều năm.

“Mẹ lại ăn rau xanh.” Diệp Tĩnh Gia nhìn bà Hoắc, nhắc nhở bà nên ăn chút thịt, trước đó bác sĩ nói bà Hoắc đã giảm béo quá mức.

“Mẹ không có việc gì, nếu để mẹ sớm bế cháu còn được hơn” Ở trước mặt Hoắc Minh Dương, bà Hoắc không có chút trở ngại nào nói với Diệp Tĩnh Gia: “Gia đình chúng ta hòa thuận như vậy là tốt rồi.” “Đừng tính vào con.” Anh ta cũng không có chút vui vẻ nào, chỉ cần nhìn thấy Đinh Thanh Uyển là khó chịu.

“Trước đó ở trước mặt phương tiện truyền thông chẳng phải còn rất tốt sao, hiện tại nhìn bộ dạng của hai đứa, làm sao có thể khiến tôi yên tâm đây.” Bà Hoắc có chút không hiểu bọn họ đang giở trò gì, dáng vẻ mỗi ngày như đang nợ ai trăm triệu, bà không biết nên nói như thế nào bọn họ mới tốt đây.

“Mỗi ngày mẹ không cần phải lo lắng mọi chuyện.” Không phải nói chứ, cả ngày bà Hoäc quản lý quá nhiều chuyện, làm cho anh †a có chút bực bội: “Mẹ, hiện tại con rất là khó chịu, sao bây giờ mẹ lại gọi cô ta qua đây” Ban ngày phải diễn kịch với truyền thông, bây giờ trở về nhà còn muốn diễn kịch, thời gian qua rất là mệt mỏi.

“Cứ tùy mẹ đi.” Bà Hoắc không biết nên nói gì với anh ta, cả ngày toàn là dáng vẻ cà lơ phất phơ, hiện tại cũng không biết làm thế nào mới tốt.

“Chuyện này không thể dựa vào mẹ, mấu chốt là con thích ai và không thích ai, cái này đều không phải nằm trong kiểm soát của mẹ.” Anh ta không biết làm thế nào, làm cái gì mới có thể để cho bà Hoắc vui vẻ, nhưng lại luôn làm chuyện khiến bà Hoắc không vui.

Bởi vì anh ta thực sự không thích Đinh Thanh Uyển.

“Mẹ không biết con đang nghĩ cái gì, trái tim của con như đã chết, cho dù mẹ làm gì cũng không có vừa ý con, nếu con không hài lòng Thanh Uyển, vậy con liền cút ra khỏi ngôi nhà này đi, tôi cứ coi như đã mất đứa con trai này.” Bà Hoắc cũng tức giận, nói tới nói lui còn chẳng phải Từ Thanh Lam, không biết Từ Thanh Lam kia có gì tốt, làm cho đứa con trai của bà này thần hồn điên đảo.

“Được rồi, hôm nay là ngày con xuất viện, hai người lại cãi nhau như vậy, ở đây còn có người ngoài, cứ để người khác nhìn nhà chúng ta như vậy sao.” Hoắc Minh Dương quăng đũa, ăn không vô nữa.

Chỉ vì chuyện yêu đương của Hoắc Minh Vũ mà mỗi ngày đều cãi nhau, coi như cả đời Hoắc Minh Vũ không kết hôn, thì những ngày đó vẫn không thể sống.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện