Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 1


trước sau

Chương 1: Cởi quần áo mà cũng cần tôi giúp một tay sao

Đêm đã khuya, ở trong nhà họ Hoắc –
dòng họ đứng đầu thành phố Giang Ninh,
còn đang bận bịu tiễn khách mời.

Trong phòng cưới trên tầng, quần áo
cưới trên người Diệp Tĩnh Gia còn chưa cởi
ra, cô ngồi trên giường, bất an nắm chặt bàn

tay lại.

Không biết đã bao lâu trôi qua, ngoài cửa
vọng vào tiếng động, cả người Diệp Tĩnh Gia
vô cùng căng thẳng, tới nỗi hình ảnh người
đàn ông ngồi trên xe lăn chỉ thoáng qua
trong đôi mắt cụp hờ của cô.

Cô không nhìn thấy rõ tướng mạo của
người đàn ông, đèn bên trong phòng đã tắt

ngóm.

Trong bóng tối, thính giác sẽ trở nên vô
cùng mãn cảm, tiếng anh đẩy xe lăn đi vô

cùng rõ ràng.

Diệp Tĩnh Gia nghe tiếng động, cũng mơ
hồ nhìn thấy hướng đi của người đàn ông kia,
cả người cô càng căng thẳng, cô khẽ liếm
đôi môi hồng, mở miệng hỏi: “Có thể bật đèn
được không? Tôi không nhìn thấy gì cả”.

“Khuya lắm rồi, tôi muốn đi tắm”. Giọng
nói của Hoắc Minh Dương vô cùng lạnh lùng,
như thể anh lớn lên trong hầm băng vậy, chỉ
âm thanh thôi cũng đủ để khiến người ta sợ run.

Một người tàn phế hai chân, không bao
giờ ra khỏi cửa gặp gỡ ai, cả ngày sống ở nơi
âm u, nếu nói là người sống trong hầm băng
ra ngoài thì cũng là đã nói đỡ nhiều lần rồi đấy.

Nghe lời nói của Hoắc Minh Dương, Diệp
Tĩnh Gia chần chừ, bên trong phòng chỉ có
hai người họ thôi, chân của anh thì không
được tiện, ý của anh là muốn cô giúp anh tắm đây!

Nhưng mà… cô còn chưa kịp tiếp nhận
rằng anh đã trở thành chồng của cô rồi…

Thấy Diệp Tĩnh Giai bất động, anh lại tiếp
tục nói: “Qua đây giúp tôi”.

Giọng nói mang vẻ ra lệnh không cho từ
chối, cũng lạnh lùng hơn ban nấy vài phần.

Một tiếng trước, người nhà họ Hoắc đã
cảnh cáo cô rồi, chỉ cần Hoắc Minh Dương
có một chút bất mãn thôi, nhà họ Diệp sẽ

không lấy được một đồng nào!

Cô gả cho nhà họ Hoắc chính là vì tiền…

Diệp Tĩnh Gia chần chừ đứng dậy: “Áo
cưới trên người tôi tôi còn chưa cởi, như vậy
rất bất tiện. Trước đây là ai giúp anh tắm vậy,
tôi giúp anh đi gọi người đó”.

Cô muốn trì hoãn, đầu óc càng ngày
càng hỗn loạn hơn, cho nên cô dùng sự tỉnh
táo còn sót lại mà chu toàn với anh.

“Không ai nói cho cô biết, tôi cưới cô là
muốn cô làm gì hay sao?” Một chút nhãn nại
cuối cùng anh cũng không có, đẩy xe lăn tới
gần ép cô.

Không có ai nói cho cô biết là sự thật, cô
bận rộn lễ cưới cả ngày, mãi cho tới khi cô bị
đuổi về căn phòng này, cô còn tưởng rằng
chồng của cô là cậu chủ hai ở nhà họ Hoắc –
Hoắc Minh Vũ.

Mà người nhà họ Hoắc cũng tới nói cho
cô biết, đơn giản chỉ là vài câu uy hiếp để cô

không chọc giận Hoắc Minh Dương mà thôi.

Vốn mẹ cô còn tưởng rằng nhà họ Hoắc
nhận cô làm con dâu là chuyện tốt từ trên
trời rơi xuống, cô làm mợ chủ nhà giàu thì
công ty trong nhà cũng có thể được nhà họ
Hoắc trợ giúp, vượt qua cảnh khó khăn này.

Chỉ là không ngờ tới, người

cô gả cho sẽ
là Hoắc Minh Dương ngồi trên xe lăn kia.

Anh tiến gần tới nỗi khiến cho cô cảm
nhận được hơi lạnh phả quanh người.

Cô có thể không tiếp nhận cuộc hôn
nhân này, dù sao đây cũng là do nhà họ
Hoäc lừa hôn. Hiện tại cô có thể lập tức rời
khỏi nhà họ Hoắc.

Quyết định rồi, Diệp Tĩnh Gia thẳng lại
sống lưng, lấy dũng khí mở miệng: “Tôi
không biết người tôi gả cho chính là anh…”

“Nếu như muốn cút thì cút nhanh đi!”
Trong giọng nói băng lạnh của anh còn chứa
đựng cả sự sốt ruột.

Người vợ này vốn cũng không phải người
anh muốn kết hôn cùng.

Diệp Tĩnh Gia vốn có thể đi mất nhưng
chân cô lại như dính chặt trên mặt đất,
không nhúc nhích. Cô gả vào nhà họ Hoäc
vốn là vì mẹ, vì công ty nhà họ Diệp, bây giờ
cô rời đi thì tất cả sẽ bị huỷ hoại.

Cô phải làm sao đây? Sống tới cuối đời
cùng với một người đàn ông ngồi xe lăn, hay
là để nhà họ Diệp xuống dốc, mẹ lấy nước

mắt rửa mặt?

Nghĩ vậy, cô chậm rãi cất bước về phía
Hoắc Minh Dương, giọng nói rõ ràng, cô
chấp nhận số phận: “Tôi giúp anh tắn”.

Bên trong căn phòng cưới, cô thấy Hoắc

Minh Dương đẩy xe lăn về phía phòng tắm,
không nhìn cô, Diệp Tĩnh Gia cởi áo cưới
trước, thay một cái váy ngủ.

Giúp người khác tắm rửa, đây là lần đầu
tiên của Diệp Tĩnh Gia, thế nhưng bình
thường ở nhà cô cũng từng tắm cho chó, cho
nên giúp Hoắc Minh Dương tắm chắc cũng
giống như vậy thôi, cô xả đầy nước ra bồn
tắm trước.

Trong phòng tắm không bật nhiều đèn,
chỉ có bóng đèn huỳnh quanh yếu ớt ở trên
vách tường.

Đèn này vừa vặn đối với Diệp Tĩnh Giai,
vừa có thể nhìn thấy bóng người nhưng
không nhìn thấy được mặt người, trong nhiều
lúc không nhìn thấy thì có thể tránh được sự
xấu hổ.

Nương theo ánh sáng, Hoắc Minh Dương

nhìn thấy gương mặt trái xoan tinh xảo xinh
xắn của cô, hình như cô rất gầy, khi khom
lưng lộ ra mảng xương quai xanh gợi cảm.
Cô cho tay vào bồn tắm thử nhiệt độ, rất kiên
nhãn pha nước nóng.

Nước nóng được rồi, cô mới quay lại nhìn
anh, đôi mắt quả hạnh, mũi miệng đáng yêu.
Hơi nóng nhuộm cho gương mặt ửng hồng,
như đoá hoa phù dung nổi trên mặt nước vậy.

Diệp Tĩnh Gia căn môi, khó khăn lắm mới
nặn được ra mấy chữ: “Cái kia, cởi quần áo
cũng cần tôi giúp hay sao?”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện