Yêu Hận Triền Miên, Tổng Tài Thua Cuộc Rồi!

Thoả thuận buông tay


trước sau

Advertisement

Sơ Địch được đưa vào phòng phẫu thuật, Ninh Hoắc Đông thì ngồi đợi ở bên ngoài. Hắn chống hai tay lên cằm, tựa lên đầu gối. Cả người hắn ướt sũng, chiếc sơ mi trắng tinh loang lổ vết máu.

Ninh Hoắc Đông không nghĩ đến Sơ Địch sẽ tự tử. Sơ Địch ở trong lòng hắn là một người phụ nữ thông minh, tuy ở bên ngoài cô khuất phục hắn nhưng trong lòng chắc chắn không can tâm.

Ninh Hoắc Đông luôn mong chờ sẽ có một ngày Sơ Địch chống đối, phản kháng hắn. Thế nên hắn làm sao dám nghĩ cô sẽ tự tử...

Cửa phòng phẫu thuật đột nhiên mở ra, Ninh Hoắc Đông liền nhanh như chớp lao đến. Nhưng không phải là ca phẫu thuật đã kết thúc, mà là y tá chạy ra ngoài lấy thêm máu cho Sơ Địch.

Nữ y tá đẩy Ninh Hoắc Đông ra, nói.

“Nhường đường một chút!”.

Ninh Hoắc Đông nhíu mày, cơ thể hắn lạnh buốt. Hắn túm chặt lấy nữ y tá, gằn từng tiếng.

“Người phụ nữ ở trong kia có sao không?”.

“Tình hình rất nghiêm trọng, cô ấy mất rất nhiều máu”.

Nữ y tá đại khái nói về tình hình của Sơ Địch cho Ninh Hoắc Đông nghe. Nói xong liền chạy đi ngay. Nhưng cũng rất nhanh đã quay về, lúc trở về, trên tay nữ y tá cầm theo hai bịch máu lớn.

Cảnh tượng trước mắt khiến Ninh Hoắc Đông nhất thời run rẩy. Hắn đứng không vững, cơ thể to lớn lảo đảo ngã về sau, nếu không phải Nguỵ Sinh chạy đến kịp thời, hắn sẽ ngã xuống đất.

“Ninh tổng, anh cứ yên tâm, tôi đã mời bác sĩ giỏi nhất đến chữa trị cho Sơ tiểu thư”.

Ninh Hoắc Đông bấu chặt lấy cánh tay trái của Nguỵ Sinh, móng tay của hắn in trên làn da màu đồng của Nguỵ Sinh.

“Nguỵ Sinh, bác sĩ nói Sơ Địch mất rất nhiều máu”.

Nguỵ Sinh chưa từng thấy dáng vẻ hiện tại của Ninh Hoắc Đông, hắn giật mình. Ninh Hoắc Đông bây giờ là đang sợ hãi sao? Hắn lại có thể sợ Sơ Địch chết trước mặt hắn?

Nguỵ Sinh nói.

“Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi”.

[ … ]

Trải qua phẫu thuật, tính mạng của Sơ Địch coi như được bảo toàn, nhưng vẫn phải quan sát thêm. Bác sĩ nói trong hai mươi tư giờ đồng hồ này, nếu cô có thể tỉnh lại thì mới tính là qua khỏi nguy hiểm, còn nếu như không thì gia đình phải chuẩn bị sẵn tâm lý.

Ninh Hoắc Đông có hỏi bác sĩ liệu khả năng Sơ Địch tỉnh lại có trên 80% hay không. Bác sĩ trả lời hắn, tỉnh hay không tỉnh còn phụ thuộc về bản thân cô, nếu như Sơ Địch không muốn tỉnh thì không ai có thể ép cô được. Ninh Hoắc Đông nghe xong câu trả lời liền chết lặng, hắn im lặng đứng ở một góc, giống như một kẻ mất hồn.

Thời khắc quan trọng của cuộc đời Sơ Địch, Ninh Hoắc Đông đều túc trực bên cạnh cô. Mặc cho Ngụy Sinh có khuyên ngăn hắn thế nào, Ninh Hoắc Đông đều không nghe lọt tai.

Thời gian từng giây từng phút trôi đi đều rất chậm, giống như là đang dẫm lên trái tim hắn mà bước. Ninh Hoắc Đông lần đầu tiên trong đời biết đau, biết sợ hãi.

Cuối cùng, Sơ Địch cũng chịu tỉnh lại. Cô nằm trên giường bệnh, đôi mắt nhìn Ninh Hoắc Đông có phần mông lung. Khác hẳn với trước kia, lần này nhìn thấy hắn Sơ Địch không còn trốn tránh nữa mà ngang nhiên đối diện. Cô dường như đang muốn nói cho Ninh Hoắc Đông biết, đến cái chết cô còn không sợ, sao cô có thể sợ hắn chứ.

“Ninh thiếu hiện tại muốn trừng phạt tôi như thế nào đây?”.

Sơ Địch cong khóe môi, chế giễu hắn. Cô tự tử không thành công, dựa vào tính cách của Ninh Hoắc Đông chắc chắn hắn sẽ không để cho cô yên. Ninh Hoắc Đông đã từng nói, hắn sẽ không để cô chết nhưng Sơ Địch đã làm trái lời hắn.

Ninh Hoắc Đông có lẽ vĩnh viễn không bao giờ biết được cái giây phút cô cầm con dao trong tay và cái giây phút cô cứa nó lên cổ tay, trong người Sơ Địch nhẹ nhõm ra sao. Sơ Địch chưa từng nghĩ rằng thì ra chết cũng là một sự giải thoát.

Ninh Hoắc Đông bật cười, hắn đáp.

“Xem ra cô thật sự muốn chết, năm lần bảy lượt chọc giận tôi như vậy!”.

Ninh Hoắc Đông vốn còn lo lắng cho Sơ Địch, nhưng cô có thể nói ra được những lời này chắc chắn là sức khỏe không còn đáng ngại nữa.

“Tôi một lòng muốn chết, chỉ đáng tiếc Ninh thiếu không thành toàn mà thôi”.

Sống một cuộc sống không khác gì một con thú bị nuôi nhốt, Sơ Địch thật sự không chịu nổi nữa. Trước kia, cô coi Sơ gia là mục tiêu để nỗ lực. Nhưng hiện tại sức lực Sơ Địch đã cạn kiệt, mục tiêu dù có rõ ràng đến đâu cũng lực bất tòng tâm.

“Sơ Kỳ Nhiên về nước rồi”.

Ninh Hoắc Đông đứng dậy. Hắn rót cho Sơ Địch một cốc nước ấm để làm mềm giọng. Cô hôn mê đã hai ngày, đôi môi vừa nhợt nhạt vừa khô khốc, trông rất khó nhìn.

Lời nói của Ninh Hoắc Đông khiến cảm xúc trong lòng Sơ Địch thay đổi. Đôi mắt trong vắt như nước chợt lăn tăn vài gợn sóng nhỏ. Ninh Hoắc Đông có thể đưa Sơ Kỳ Nhiên từ nước ngoài trở về, xem ra là hắn thật sự muốn dùng em trai cô để uy hiếp cô. Cổ phần và em trai, trong lòng Sơ Địch rõ nặng rõ nhẹ.

“Kỳ Nhiên về nước rồi cũng tốt. Chị nó chết, nó cũng thuận tiện an táng hơn”.

Sơ Địch cười, thử dùng câu nói này để thăm dò Ninh Hoắc Đông.

“Sơ Địch, cô lại quên mất, cô là đồ vật trong tay tôi, chừng nào tôi cho cô chết cô mới được chết. Còn

Advertisement
bây giờ thì ngoan ngoãn sống cho tốt cho tôi”.

Ninh Hoắc Đông đưa tay vuốt ve gương mặt Sơ Địch. Sơ Địch theo bản năng né tránh bàn tay to lớn của hắn. Nhưng Ninh Hoắc Đông đã nhìn ra được hành động của cô, hắn rất nhanh đã có thể cố định gương mặt của Sơ Địch.

Sơ Địch cười nhẹ.

“Tôi sống hay chết hiện tại cũng không còn quan trọng nữa. Thứ quan trọng bây giờ không phải là cổ phần mà Ninh thiếu cần hay sao? Ninh Hoắc Đông, tôi sẽ không đưa cổ phần cho anh đâu. Nếu như anh muốn thì buộc phải đồng ý thỏa thuận của tôi”.

Sơ Địch không yếu thế, cứng rắn nói. Ninh Hoắc Đông định nói gì đó với cô, nhưng điện thoại hắn đột nhiên đổ chuông. Ninh Hoắc Đông nhìn dãy số hiển thị trên màn hình điện thoại, hắn nhíu mày, đi ra một bên nhận máy.

“Có chuyện gì?”.

Người gọi đến là Ngụy Sinh.

“Ninh tổng, Liễu Mạch Hàn đã đến bệnh viện, người của chúng ta đang chặn hắn ở bãi đậu xe”.

“Tôi biết rồi”.

[ … ]

Nhận được điện thoại của Ngụy Sinh, Ninh Hoắc Đông liền vội vã rời đi. Quả nhiên hắn vừa xuống đến hầm để xe đã nhìn thấy Liễu Mạch Hàn, phía sau hắn còn có năm người đàn ông.

“Ninh Hoắc Đông, giam giữ người làm phạm pháp!”.

Liễu Mạch Hàn đùa nghịch điếu thuốc trong tay, nhìn thấy Ninh Hoắc Đông từ xa đi đến liền lên tiếng trêu đùa. Liễu Mạch Hàn mấy hôm nay đều cho người đi tìm Sơ Địch, nhưng không ngờ cô đã sớm nằm trong tay Ninh Hoắc Đông, bảo sao trong cuộc họp cổ đông lần trước Ninh Hoắc Đông lại tự tin như thế.

“Liễu Mạch Hàn, đừng phí lời, cổ phần trong tay Sơ Địch sẽ không thuộc về mày đâu”.

Ninh Hoắc Đông không nhiều lời, trực tiếp nói thẳng với Liễu Mạch Hàn. Dù hôm nay hắn ta có đến đây tìm Sơ Địch, thì số cổ phần kia cũng vĩnh viễn không thuộc về hắn.

“Thuộc hay không thuộc không phải chuyện của mày, tránh đường, tao lên tìm Sơ Địch nói chuyện”.

Liễu Mạch Hàn vứt điếu thuốc trong tay xuống, hắn dùng mũi giày nghiền nát.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!...

Năm tiếng súng đột ngột vang lên. Liễu Mạch Hàn vừa dứt lời cũng đồng nghĩa với việc năm người đàn ông sau lưng hắn ngã xuống.

Ninh Hoắc Đông thổi thổi họng súng trong tay, cười khẽ.

“Còn không mau cút!”.

Liễu Mạch Hàn sững người, sắc mặt hắn trắng bệch hẳn ra. Hắn đương nhiên không ngờ Ninh Hoắc Đông lại mang súng bên mình. Liễu Mạch Hàn trong lòng không can tâm, nhưng nếu như hiện tại mà đối đầu gay gắt với Ninh Hoắc Đông, hắn sẽ vô cùng bất lợi. Trong tay Ninh Hoắc Đông có vũ khí còn Liễu Mạch Hàn thì không.

Liễu Mạch Hàn không mấy can tâm tình nguyện rời đi. Ninh Hoắc Đông nhìn thấy hắn ta đi rồi mới nói với Ngụy Sinh.

“Chuẩn bị một bản hợp đồng. Còn nữa, sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, tôi muốn Sơ Địch và Sơ Kỳ Nhiên được an toàn ra nước ngoài”.

Ngụy Sinh không hiểu ý của Ninh Hoắc Đông nhưng lại không dám nhiều lời. Hắn ta xoay người nhanh chóng đi làm chuyện Ninh Hoắc Đông vừa giao.

Ninh Hoắc Đông là người hiểu tính cách Liễu Mạch Hàn nhất. Nỗi nhục của ngày hôm nay hắn ta sớm muộn sẽ phải quy trả. Ninh Hoắc Đông có thể tiếp nhận bất cứ trò chơi nào mà Liễu Mạch Hàn đặt ra, chỉ là hắn không hi vọng Sơ Địch sẽ dính vào những trò chơi ấy.

[ … ]

Sơ Địch không hiểu Ninh Hoắc Đông gấp gáp rời đi là vì chuyện gì, trong lúc cô đang tò mò thì hắn cũng đã trở về, phía sau còn có cả Ngụy Sinh.

Ninh Hoắc Đông đưa cho cô một bản hợp đồng và một cây bút, nói.

“Ký đi, đây là thỏa thuận giữa hai chúng ta. Tôi buông tha cho cô và Sơ Kỳ Nhiên, cô giao cổ phần cho tôi”.

Sơ Địch không ngờ Ninh Hoắc Đông lại đồng ý như vậy, nhất thời trở nên cảnh giác. Cô cẩn thận đọc ký bản hợp đồng, mọi điều khoản đều giống như hắn nói. Cánh cửa giải thoát đã mở ra trước mắt, Sơ Địch không chần chừ mà đặt bút ký ngay.

“Còn cái này là hợp đồng chuyển nhượng cổ phần”.

Ninh Hoắc Đông đưa tiếp hợp đồng cho cô. Không biết có phải do không khí trong phòng bệnh quá ngột ngạt hay không mà Ninh Hoắc Đông lại cảm thấy khó thở vô cùng. Hắn tận mắt nhìn thấy Sơ Địch dứt khoát ký tên mình trên bản thỏa thuận của cô với hắn. Rõ ràng là hắn đã đồng ý để cô rời đi, nhưng vì sao lại có một chút không đành lòng…

Ký xong hai bản hợp đồng, lòng Sơ Địch nhẹ nhõm hẳn. Trong ván cược đầy hiểm nguy kia, cô đã thắng cược. Tuy trong tay không còn cổ phần của Sơ thị nhưng Sơ Địch tin, một ngày nào đó cô sẽ trở về và đoạt lấy tất cả từ tay Ninh Hoắc Đông.

“Sơ Địch, nếu có duyên chúng ta sẽ gặp lại”.

Ninh Hoắc Đông mỉm cười.

Sơ Địch lạnh nhạt đáp.

“Chúng ta sẽ không có duyên đâu!”.



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện