Yêu Hận Triền Miên, Tổng Tài Thua Cuộc Rồi!

Cuộc họp cổ đông


trước sau

Advertisement

Sơ Địch khóc rất lớn. Bao nhiêu uất ức, tủi nhục đè nặng trên đôi vai gầy gò cuối cùng cũng có thể trút ra bên ngoài. Không phải vì cái tát của Ninh Hoắc Đông mà còn là vì một loạt những chuyện lúc trước đã xảy ra, chuyện của Sơ gia, Sơ thị và ba mẹ, em trai...

“Sơ Địch, cô dừng lại cho tôi!”.

Ninh Hoắc Đông quát to. Hắn rời khỏi người Sơ Địch, kéo xốc mái tóc cô lên. Ban nãy, hắn dùng đủ mọi cách sỉ nhục cô, ép cô uống rượu giao bôi với Trần Cẩn Minh cũng không lấy đi một giọt nước mắt của cô. Hiện tại khi lên giường với hắn, cô lại khóc. Trong mắt của Sơ Địch, Ninh Hoắc Đông hắn dơ bẩn, đáng ghét như vậy sao?

“Ninh Hoắc Đông, anh đừng quá đáng!”

Sơ Địch cũng chẳng còn dáng vẻ nhún nhường như trước. Ánh mắt trong vắt của cô lạnh buốt. Mái tóc bị hắn túm chặt, đau không tả xiết. Nhưng nỗi đau thể xác nào đọ lại nỗi đau tâm hồn.

Ninh Hoắc Đông năm lần bảy lượt làm tổn thương cô, hành hạ, chà đạp cô. Sơ Địch cô không phải một bức tường, cô là con người, là một con người có cảm xúc. Cô cũng biết đau, cũng biết rơi lệ…

“Sơ Địch, cô mau chóng thu lại những giọt nước mắt kia, nếu không, đừng trách tôi độc ác!”.

Ninh Hoắc Đông lạnh lùng buông lời cảnh cáo. Lòng hắn không hiểu vì sao lại rất khó chịu khi nhìn thấy nước mắt của Sơ Địch. Từng giọt nước mắt lấp lánh trên gò má của cô như hàng trăm hàng vạn cây kim đâm vào trái tim hắn. Hắn là đau lòng cho cô hay là đang cảm thấy bản thân mình không được tôn trọng? Ninh Hoắc Đông đột nhiên bật cười, hắn chế giễu chính mình, hắn chắc chắn là nghĩ về vế sau rồi…

“Không phải Ninh thiếu muốn dày vò tôi sao? Không phải anh muốn nhìn thấy bộ dạng thảm hại nhất của Sơ Địch tôi ư? Hiện tại anh thành công rồi, Ninh Hoắc Đông, anh còn muốn gì nữa? Nói đi, anh còn muốn gì từ tôi nữa?”.

Sơ Địch quả thực không muốn rơi lệ trước mặt hắn bởi cô cảm thấy người máu lạnh như hắn không xứng đáng. Nhưng Sơ Địch lại chẳng có cách nào kìm chế được những giọt nước mắt kia. Cô càng đưa tay lau đi, nước mắt lại càng rơi xuống nhanh hơn.

Bàn tay Ninh Hoắc Đông trượt xuống vùng cổ trắng ngần của Sơ Địch. Hắn bóp lấy cổ cô, dùng sức siết rất chặt. Rất nhanh ý thức của Sơ Địch đã trở nên mông lung, dường như ở trước mặt cô không phải là Ninh Hoắc Đông mà là vòng tay rộng lớn của ba, nụ cười ấm áp của mẹ…

“Sơ Địch, lên giường với tôi đáng để cô khóc như vậy sao?”.

Ninh Hoắc Đông lúc này đã hoàn toàn chìm trong cơn tức giận. Hắn không hề hay biết với sức lực của hắn hiện tại có thể lấy mạng của Sơ Địch bất cứ lúc nào. Hắn nghiến răng, đanh thép nói.

Sơ Địch ép bản thân mình phải tỉnh táo. Cô cười yếu ớt, khó nhọc phát ra từng tiếng.

“Nếu là anh bị ép phải quan hệ với một đống rác, Ninh Hoắc Đông, anh có khóc không?”.

“Sơ Địch, cái giá phải trả cho việc chọc giận tôi lớn lắm đấy. Sơ Địch, cô có chịu nổi không?”.

Ninh Hoắc Đông tăng thêm lực, Sơ Địch liền ho khan mấy tiếng. Sắc mặt cô vốn đã trắng nay lại càng trắng hơn. Sơ Địch đột nhiên cảm thấy chọc giận hắn cũng không phải là chuyện gì không tốt, nếu như Ninh Hoắc Đông có thể ‘lỡ’ tay giết cô, Sơ Địch sẽ không cần phải sống một cuộc sống khổ sở, chật vật như thế này nữa.

Sơ Địch cố gắng trả lời hắn, chất giọng tuy yếu nhưng lại vô cùng chua ngoa.

“Một lời thật lòng đã chọc Ninh thiếu tức đến như vậy…”.

Ninh Hoắc Đông như nhìn thấu suy nghĩ của Sơ Địch, hắn buông cô ra. Sơ Địch đứng không vững liền ngã thẳng xuống giường bệnh. Lúc này, trông cô vô cùng thảm hại, quần áo trên người không có, làn da trắng ngọc ngà in đầy những dấu vết kinh tởm.

Sơ Địch thấy Ninh Hoắc Đông lấy điện thoại di động, liên tiếp chụp mấy bức hình. Cô muốn nhào đến ngăn hắn lại nhưng không còn đủ sức lực nữa. Có lẽ cảm thấy đã đủ rồi, Ninh Hoắc Đông mới dừng lại. Hắn cho Sơ Địch xem những tấm ảnh vừa rồi, cười cười, ‘ôn nhu’ hỏi cô.

“Sơ Địch, nếu những tấm ảnh này đặt trên mộ của ba mẹ cô, cô thấy thế nào? Có cần tôi giúp cô đưa tận tay em trai cô, để nó biết chị nó bây giờ đang sống một cuộc sống ra sao không?”.

Sơ Địch muốn với lấy chiếc điện thoại rồi ném đi, nhưng Ninh Hoắc Đông đã sớm đoán được hành động cô. Hắn giữ chiếc điện thoại rất chặt, không cho Sơ Địch có cơ hội lấy được nó.

Sơ Địch nghiến răng, hận không thể giết chết hắn!

“Ninh Hoắc Đông, anh là đồ khốn nạn!”.

“Khốn nạn, vậy được, để tôi cho cô biết thế nào là đồ khốn nạn! Sơ Địch, hôm nay không dạy cô một bài học thì cô sẽ không hiểu được, chống đối tôi chỉ có một con đường chết!”.

Ninh Hoắc Đông đặt chiếc điện thoại sang một bên. Hắn cúi người nhặt chiếc thắt lưng rơi bên dưới đất. Rất nhanh, một loạt tiếng vun vút đang vang lên trong không gian chật hẹp. Sơ Địch chật vật nằm trên giường bệnh, đau đớn chịu những đòn roi của hắn.

[ … ]

Trời còn chưa sáng, Ninh Hoắc Đông đã rời khỏi bệnh viện. Hắn lái xe đến thẳng Ninh thị, vùi đầu vào công việc.

Ngụy Sinh đến từ sớm đã nhìn thấy hắn có chút kinh ngạc, không phải hôm qua hắn còn ở lại bệnh viện với Sơ Địch sao, sao hôm nay đã ở văn phòng rồi? Ngụy Sinh định

Advertisement
tìm hắn báo cáo công việc ngày hôm qua thì đột nhiên có điện thoại. Sau khi nghe điện thoại xong, sắc mặt Ngụy Sinh trở nên nặng nề. Hắn nhanh chóng chạy đi tìm Ninh Hoắc Đông.

“Ninh tổng, bên phía bệnh viện vừa gọi điện tới báo, Sơ tiểu thư gặp chuyện, hiện tại cô ấy đang nằm trong phòng cấp cứu, tình trạng nguy kịch, muốn anh đến bệnh viện ngay lập tức”.

Ninh Hoắc Đông dường như không có vẻ bất ngờ, hắn vẫn chú tâm duyệt nốt tập văn kiện trong tay, phải đến khi duyệt xong rồi hắn mới ngẩng đầu nhìn Ngụy Sinh. Bạc môi mỏng của Ninh Hoắc Đông rướn lên, buông ra hai chữ.

“Không đến!”.

Ngụy Sinh không hiểu vì sao thái độ của hắn lại thay đổi nhanh như vậy. Mới hôm qua còn vì Sơ Địch mà gián tiếp đắc tội với Trì Kị, hôm nay Sơ Địch gặp chuyện đã lạnh nhạt không quan tâm đến cô. Ngụy Sinh không biết đã xảy ra chuyện gì vào đêm qua, nhưng dựa vào lời nói của bác sĩ, hắn có thể đoán được tình hình Sơ Địch rất không khả quan. Ninh Hoắc Đông hận Sơ Địch thế nào cũng nên đến bệnh viện một chuyến…

“Ninh tổng, tình trạng của Sơ tiểu thư không mấy lạc quan, bác sĩ nói trường hợp xấu nhất có thể mất mạng…”.

Ngụy Sinh còn chưa nói hết Ninh Hoắc Đông đã ngắt lời, chất giọng trầm trầm của hắn đầy vô cảm.

“Cô ấy không được chết!”.

Ninh Hoắc Đông hắn mới chỉ dày vò cô có bao nhiêu kia cô đã muốn chết rồi… Hắn còn chưa cho phép!

“Nói với đám người trong bệnh viện, nếu như Sơ Địch mất mạng, bọn họ sẽ trở thành vật bồi táng cùng cô ấy!”.

Giọng Ninh Hoắc Đông lạnh buốt. Hôm qua Sơ Địch chọc giận hắn, hắn chỉ đơn thuần muốn dạy cho cô một bài học chứ chưa từng nghĩ sẽ lấy mạng của cô…

Ngụy Sinh gật đầu, tỏ ý đã hiểu. Thực ra có một điều Ngụy Sinh chưa nói với Ninh Hoắc Đông, bác sĩ nói với hắn, dáng vẻ của Sơ Địch trong phòng bệnh rất thảm thương, không một mảnh vải che thân nằm trên giường, trên cơ thể nhỏ bé khắp nơi đầu là dấu vết do vết đánh của thắt lưng lưu lại. Ga giường trắng tinh khôi bị màu đỏ của máu phủ lên, trông vô cùng ghê rợn.

Ngụy Sinh vừa xoay người định rời khỏi văn phòng của Ninh Hoắc Đông thì đột nhiên có một nữ nhân viên vội vã đẩy cửa chạy vào.

“Ninh tổng, các cổ đông đang đợi anh ở phòng họp!”.

[ … ]

Tiền thân của tập đoàn Ninh thị chính là tập đoàn Sơ thị. Trước kia Sơ thị dưới sự quản lý của Sơ Kiến Thành phát triển nhanh như diều gặp gió. Nhưng mấy năm gần đây, nguồn vốn đầu tư của Sơ thị khó lưu động, việc làm ăn ngày một khó hơn, Ninh Hoắc Đông mới nhân cơ hội thu mua lại Sơ thị rồi đổi tên thành Ninh thị. Nhưng kỳ thực, những chuyện này xảy ra đều đã nằm trong kế hoạch trả thù của Ninh Hoắc Đông.

Ninh Hoắc Đông hận nhà họ Sơ, vì thế mà từng bước từng bước dồn nhà họ Sơ vào đường cùng.

Sơ thị thay tên đổi chủ chưa lâu, dĩ nhiên trong thời gian ngắn như vậy Ninh Hoắc Đông cũng không thể nào ngồi chắc chiếc ghế tổng giám đốc tập đoàn. Vào thời điểm này, đám cổ đông lại tìm đến hắn chắc chắn là xảy ra chuyện chẳng lành.

Ninh Hoắc Đông bước vào phòng họp mọi người đã đến đầy đủ, chỉ thừa vị trí chính giữa của hắn mà thôi..

“Mấy người rảnh rỗi không có việc làm, muốn tìm tôi để gây sự, phải không?”.

Ninh Hoắc Đông nói năng không hề nể tình. Đám người ngồi ở đây đa số đều không phải người của hắn, mà là những người dù chết vẫn một lòng trung thành với Sơ gia, Sơ Kiến Thành. Ninh Hoắc Đông thật sự không hiểu nổi, loại người như Sơ Kiến Thành vì sao vẫn có người đối xử thật lòng với ông ta?

Cửa phòng họp vừa khép lại chưa lâu thì lại một lần nữa được mở ra. Người tiến vào là một người đàn ông trẻ tuổi, ngũ quan tinh xảo, từng đường nét góc cạnh trên gương mặt đều vô cùng rõ ràng. Nhưng người này khác Ninh Hoắc Đông ở một chỗ, gương mặt hắn vô cùng ấm áp chứ không hề lạnh như băng.

Người đàn ông kéo một chiếc ghế xuống bên dưới, ngồi đối diện với Ninh Hoắc Đông. Hắn vô cùng tự nhiên chống tay lên mặt bàn, đôi mắt sáng lấp lánh ngập tràn ý cười.

“Ninh Hoắc Đông, đã lâu không gặp!”.

Sự xuất hiện của người đàn ông kia khiến không khí trong phòng họp trở nên căng thẳng. Ninh Hoắc Đông nhíu mày, vỗ mạnh một cái xuống mặt bàn. Hắn hỏi Liễu Mạch Hàn.

“Liễu Mạch Hàn, mày đến đây làm gì?”.

“Đương nhiên là đến để làm tổng giám đốc của Ninh thị. Ninh Hoắc Đông, hiện tại cổ phần của tao và mày ngang nhau, tao muốn bầu lại tổng giám đốc!”.



Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện