Xuyên Thư Tự Nhiên Thành Phản Diện Alpha

20: Con Xấu Hổ Cái Gì


trước sau

Advertisement


"Con đã ngủ cả ngày rồi đó, dậy được không con gái?"
"Ưm...dạ."
Y Nhiên chậm chạp ngồi dậy, cô xoa xoa hai bên thái dương.

Ngủ nhiều cũng mệt quá đi mất!
"Có còn khó chịu chỗ nào không con?"
"Đỡ nhiều rồi mẹ.

Chắc là sắp hết rồi."
"Uống viên thuốc ức chế đi rồi xuống nhà nhé."
Y Nhiên đỡ lấy ly nước và thuốc viên, cô không do dự mà uống ực liền một phát.

Đã khát quá đi!
Mùi hạnh nhân...thơm quá.

Y Nhiên tỉnh táo lại, phát hiện trên tay cô là một chiếc áo thun trắng trơn, thoang thoảng mùi thơm hạnh nhân.

Cô ngây ra, cố gắng không nghĩ đến cái khả năng kia.

Không biết là nghĩ đến cái gì, Y Nhiên đứng phắt dậy, chạy một mạch xuống nhà.

Cô đưa áo lên và hỏi với chất giọng cao chót vót, khác hẳn giọng khàn đặc khi vừa thức dậy:
"Cái áo này là của ai vậy mẹ?"
"Ơ...!của Vân Hà."
"HẢ???"
"Con hả hả cái gì? Mẹ thấy con ôm nó, rúc vô cái áo có khác gì con sâu đâu mà giờ hả hả với mẹ."
Không biết là nhớ tới cảnh tượng gì mà mặt Y Nhiên đỏ hồng như một quả cherry ngọt ngào, cô lí nhí bảo mẹ đừng nói nữa, quá xấu hổ rồi.

Trong mơ cô đã thấy Vân Hà hôn cô, vừa hôn vừa dùng pheromone an ủi cho cô.

Cô thoải mái đến ngất đi luôn.

Trời ơi! Càng muốn quên thì càng nhớ rõ.

Môi của Vân Hà, mềm lắm! Tay thì ôm lấy eo của cô, nhiệt độ từ bàn tay to đấy làm cả người cô nóng hừng hực.

Chỉ còn thiếu, thiếu mỗi lúc Vân Hà cắn vào tuyến thể của cô nữa thôi.

Aaaaaaaa....!
Xấu hổ quá.


Mình mơ thấy gì vậy.

Còn lâu lắm mới tới tuổi để làm chuyện đó.

Mẹ Y Nhiên chỉ nhìn thấy tự nhiên con gái mặt đỏ bừng bừng, tay thì ôm lấy đầu rồi lại ngồi thụp xuống.

Bà tưởng là con gái bị tụt đường huyết, lập tức kiếm đồ nào ngọt ngọt đưa qua cho con gái.

Chỉ là không ngờ nói ra xong con gái còn mệt mỏi hơn.

"Đây, ăn đỡ đi con."
"Gì vậy mẹ?"
"Kẹo Vân Hà đưa đấy."
Y Nhiên: tình trạng chết máy.

"Ngon hen.

Hôm qua con bé sang đưa đấy, mà con thì ngủ li bì, kêu còn chả nghe.

Con thấy người ta có tội nghiệp không? Vì đưa áo cho con nên chỉ mặc mỗi áo khoác đi về nhà.

Lần sau nhớ mời con bé về nhà để mẹ đãi cơm nghe chưa?"
Y Nhiên vẫn đang chết máy.

Mẹ cô phiền nhiễu mà nói lại, kèm theo chút giọng cảnh cáo:
"Mẹ không ngăn cản các con làm cái gì, nhưng phải có chừng có mực cho mẹ.

Con nhìn cái biểu hiện bây giờ của con đi.

Có khác gì trúng bùa mê thuốc lú của con bé không? Lúc nào đó có chịu nổi tí pheromone thân cận của con bé không? Mẹ cũng là omega, thừa biết con đang nghĩ gì.

Mới tí tuổi mà bày đặt."
"Không...không có, chỉ là, chỉ là con, con xấu hổ."
"Xấu hổ với mẹ để làm gì.

Mẹ thấy Vân Hà con bé có tâm sự đấy.

Con nếu hết phát tình rồi thì đi an ủi, động viên nó đi.

Lúc nào cũng không để ý tâm trạng ai.

Con có phải là omega không đấy?
"Ơ, tâm sự?...!Dạ, lát con đi liền.

Đi liền."
"Con bé còn nhắc con là nhanh chóng thu xếp để ôn tập cho nhau, mẹ thấy nó có trách nhiệm đó.

Mẹ chịu nghen."
"Chịu, chịu cái gì chứ mẹ? Con mới bao nhiêu tuổi đâu?" – Đường Y Nhiên nhịn không được mà đỏ mặt, đã đỏ sang cả vành tai luôn rồi.

"Chứ không phải con nghĩ cái ý nghĩ đó à? Mẹ biết thừa.

Ngồi ngay ngắn ăn cơm đi còn đi hẹn, à đi học nhóm chứ.

Đúng không con gái?"
Mẹ Y Nhiên cười khinh khỉnh, tỏ vẻ trêu chọc một đứa nhóc vừa mới phát tình, vừa mới 17 tuổi, và vừa là con gái ruột rất thú vị.

Bà cũng không có sợ Vân Hà làm gì Y Nhiên, dáng vẻ đường hoàng, đạo mạo kia của con bé đã đủ để bà biết tính cách của con bé.

Chỉ sợ Vân Hà, con bé là một diễn viên thực thụ, diễn ra một vai quá mức hoàn hảo.

Nhưng dù sao, con gái bà cũng không phải là đứa cháu được yêu thương của đại tướng quân.

Cũng không có gì lợi dụng được.

Bà thì thầm với bản thân, hôm nào phải sang nhà con bé chơi mới được, để xem ba mẹ con bé là người như

Advertisement
thế nào.

Đứa con chính là phản ánh chân thực của ba mẹ.

Nếu có ba mẹ là người xấu, kẻ bợm rượu, vũ phu hay bài bạc, thì đứa con chắc chắn bị ảnh hưởng, thậm chí còn hành động như ba mẹ của chúng.


Đứa trẻ kia, thứ nhất ánh mắt sáng, khuôn mặt sáng sủa, thứ hai lễ phép, thứ ba lịch sự.

Sợ pheromone của mình ảnh hưởng đến Y Nhiên nên chỉ muốn đặt đồ ở ngoài cổng rồi về, không ngờ là bị bắt gặp.

Lại còn vì một lời hứa nhỏ với con gái bà lúc nói chuyện mà cất công đi đi về về.

Nhìn kiểu gì cũng vừa ý.

Mà con bé lại là định mệnh của con gái mình.

Tương lai thế nào cũng là thông gia.

Thông gia thì gặp mặt nhau cũng là chuyện bình thường mà.

Nên gặp mặt nhau sớm một tí, để con bé nhập ngũ rồi thì phiền phức lắm.

"Con đi nha mẹ.

Chiều con về."
"Ừ.

Đi cẩn thận nha con."
- --------------
Lúc nãy khi đang ăn thì Y Nhiên đã gửi cho Vân Hà một tin nhắn:
"Đến thư viện ôn tập nhé.

2 giờ gặp nha!" – còn gửi thêm một hình trái tim nữa.

"Ừa, 2 giờ gặp."
Chỉ là vài ba con chữ mà không hiểu sao tim Y Nhiên lại đập mạnh mẽ thế này.

Chắc là do yêu rồi? Thôi, không nghĩ ngợi nữa.

Y Nhiên đến thư viện lúc 1 giờ 50 phút.

2 giờ...!Vân Hà chưa tới.

2 giờ 10 phút...!Vân Hà chưa tới.

2 giờ 20 phút...!Vân Hà đâu rồi?
2 giờ 30 phút...!Vân Hà đi đâu mất rồi.

Vân Hà không cần Y Nhiên nữa rồi.

2 giờ 40 phút...!Vân Hà không cần Y Nhiên nữa rồi hức hức.

Không biết có phải là do dư âm của kì phát tình hay không mà Đường Y Nhiên rất dễ xúc động, cảm nhận của cô phóng đại nhiều lần, chỉ nghĩ tới việc Vân Hà trễ giờ hẹn cũng đã khiến cô khóc đến nhức nhối.

Cô đã gửi hơn hai mươi tin nhắn mà vẫn chưa thấy hồi âm.


Cảm giác như kim đâm từng lỗ trên trái tim.

Vân Hà không thương cô nữa rồi...!
"Sao lại khóc rồi?"
"Hơ, hức Vân Hà, hức, không cần Y Nhiên nữa hức, hức."
"Ai nói không cần?"
Đường Y Nhiên khóc không ra tiếng, chỉ nghe vài tiếng nức nở cùng nước mắt chảy ra.

Vân Hà xót không thôi.

Vân Hà lau lau nước mắt hai bên má của Y Nhiên, kéo đầu cô hướng lên để cô nhìn coi là ai tới đây.

"Hơ, hức Vân Hà?"
"Ừ, Vân Hà đây.

Nín khóc nhé?"
Giọng Vân Hà lúc nào cũng nhè nhẹ, dịu dàng như cảm giác sờ một tấm lụa thượng hạng.

Rất dễ chịu.

Lại còn dễ chịu hơn khi Vân Hà dỗ dành một ai đó.

Đường Y Nhiên thôi không khóc nữa.

Nghĩ cũng thật xấu hổ, tự dưng đâu đâu lại khóc thành cái dạng này.

Nhất định là khuôn mặt xấu quá rồi có đúng không?
Vân Hà lau nốt những vệt nước mắt còn xót lại, lại thổi phù phù vào đôi mắt của cô nàng khóc nhè này.

Dù sao khóc cũng đáng yêu quá chừng.

"Hai người thôi cái điệu bộ ân ân ái ái này đi.

Có còn thấy ai đang đứng ở đây nữa không?"
Ninh Huyền Thanh Trúc không thể chịu được cái màn này nữa, bảo đi học nhóm mà ra đây lại ăn một bụng.

Tức không chịu được.

Cô với Trung cũng không có ngọt ngào như cái cặp đôi chưa có danh phận này đấy..

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện