Xuyên Thành Vị Hôn Thê Bỏ Trốn Của Tổng Tài Bá Đạo

????: Dung Túng (1)


trước sau

Edit: Jolie

Máu cùng rượu vang đỏ làm tầm mắt của Cừu Lệ trở nên mơ hồ.

Anh không nói một lời mà nhìn Nặc Nặc, Trần Thiến lại là người đầu tiên hét lên:

"Mày dám..." Sau đó cô ta đã bị Trần Mậu nhanh tay lẹ mắt che kín miệng, Trần Thiến điên cuồng giãy giụa thì anh trai cô ta lại ấn đầu cô ta xuống, bầu không khí đột nhiên an tĩnh đến đáng sợ.

Lồng ngực Nặc Nặc kịch liệt phập phồng, tay cũng run lẩy bẩy.

Cô thừa nhận, đây chính là chuyện lớn gan thứ hai mà cô dám làm trong đời, nhưng lại rất hả giận.

Cô hận anh muốn chết, còn không bằng đồng quy vô tận*.

Đồng quy vu tận: cùng nhau chết (mang nghĩa xấu)

Trương Thanh Đạc cũng không dám đi tới, đm nhìn Nặc Nặc mỏng manh nũng nịu như vậy, ai ngờ lại có gan to bằng trời. Đám người xung quanh cũng chỉ dám làm bộ như chưa nhìn thấy gì cả.

Cừu Lệ đột nhiên lạnh lùng cong cong môi, ôm Nặc Nặc đi về phía xe.

Nặc Nặc đấm liên tiếp vào ngực anh: "Tôi không đi, Cừu Lệ, anh buông ra..."

Nhưng người đàn ông thân cao chân dài, chẳng mấy chốc đã biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Trần Mậu buông Trần Thiến ra, cô ta đã tức đến phát điên: "Anh hai, vậy mà cô ta lại dám đánh Cừu thiếu, sao Cừu thiếu lại nhịn chứ? Sao anh ấy không giết cô ta luôn đi?"

Nhưng cô ta lại nhận được cái liếc mắt đầy lạnh nhạt của anh trai mình: "Em nghĩ là tại sao chứ?"

"Cừu thiếu bị thương rồi, em muốn đi theo anh ấy."

Trần Mậu giữ chặt tay cô ta: "Đừng có mà tự đi tìm mất mặt, còn nữa, chuyện hôm nay em cứ quên hết đi, Cừu thiếu nói cô ta không đánh là không đánh."

Trương Thanh Đạc cũng vội ngăn Trần Thiến lại: "Đừng đi đừng đ."

Nặc Nặc làm như vậy, nhất định là không muốn sống hoặc muốn bị Cừu Lệ lột ra.

Cừu Lệ tuổi trẻ kiêu căng ngạo mạn, ở trước mặt mọi người Nặc Nặc lại dám đập một chai rượu vang đỏ vào đầu anh, chứng tỏ cô đã cực kì hận Cừu Lệ.

Nếu đổi lại là người khác thì không chừng đã phơi thây đương trường, bây giờ đừng ai dại dột mà đi chọc Cừu thiếu.

Tuy Cừu Lệ không nổi điên ngay lúc đó nhưng chắc chắn là đang rất bực bội, ai lại dám đâm đầu vào họng súng chứ?

-

Lúc Nặc Nặc bị ném vào trong xe mới bắt đầu thấy sợ. Từ nhỏ tới lớn cô rất hiếm khi xúc động, nhưng đây đã là lần thứ hai Cừu Lệ động đến điểm mấu chốt của cô.

Người đàn ông này không coi ai ra gì, tự cao tự đại vô liêm sỉ, căn bản là không thèm để ý cảm nhận của người khác.

Lúc cô lơ lửng trên không trung, cô đã nghĩ mình sẽ chết thêm lần nữa.

Vì để được nghe những câu mà anh muốn nên anh không từ thủ đoạn, cố tình nam chính trong bá tổng văn đều buồn cười như vậy, cho rằng mọi thứ phải xoay quanh mình. Mặc
kệ anh làm những chuyện phá huỷ tam quan thì nữ chính cũng sẽ tha thứ cho anh, cuối cùng là HE.

Nặc Nặc sẽ không như vậy, cô chán ghét anh.

Yêu?

Yêu Cừu Lệ? Có mà yêu cái đầu nhà anh!

Cô là bị Cừu Lệ ném vào trong xe, tuy ghế sau mềm mại nên Nặc Nặc cũng không thấy đau, nhưng biểu tình của anh cực kì đáng sợ.

Người đàn ông lạnh mặt, hai tay chống ở bên người cô.

Cô mở trừng trừng hai mắt nhìn anh.

Trên người đàn ông có mùi rượu vang đỏ rất thơm, trộn lẫn thêm cả mùi máu.

Rượu vang đã thấm vào áo anh, còn trên màu đỏ dính trên mặt thì chẳng còn gì khác ngoài máu.

Máu tươi trên trán anh còn chưa ngừng chảy, cứ thế trượt xuống theo gò má. Gương mặt của người đàn ông không có cảm xúc, gắt gao ấn cổ tay cô xuống.

Máu tươi nhỏ xuống má cô, Nặc Nặc run lên.

Anh điên rồi à? Không muốn sống nữa sao?

"Tống Nặc Nặc, em cũng biết sợ?" Anh mở miệng trào phúng: "Là sợ ông đây sẽ chết hay sợ ông đây không chết được?"

Cả người Nặc Nặc run nhè nhẹ.

Cô quay mặt đi, né tránh máu của anh.

Anh vươn tay lau đi giọt máu của mình đã rơi trên má cô, động tác có chút thô lỗ.

Nụ cười của Cừu Lệ có đến ba phần châm chọc: "Tôi sẽ không giết em đâu, tôi không nỡ."

Nặc Nặc ngơ ngẩn nghe anh thủ thỉ bên tai: "Nặc Nặc, tôi không nỡ... Thậm chí lúc ấy tôi còn chẳng có suy nghĩ giết em. Máu của tôi rơi trên má em, tôi còn sợ nó sẽ làm bẩn Nặc Nặc của tôi."

Cô dùng loại ánh mắt như đang nhìn bệnh nhân tâm thần để nhìn anh.

Anh cười: "Có phải em không thấy cảm động một chút nào, mà chỉ thấy tôi đáng sợ đúng không?"

Trong lòng Nặc Nặc một trận rét run, miệng vết thương của Cừu Lệ thật đáng sợ. Anh dựa vào gần như vậy lại làm cô nhớ đến cảm giác khi cô cầm chai rượu đập thẳng vào đầu anh. Cô không có khuynh hướng bạo lực, lần này là bị buộc đến không chịu được nữa.

Nhưng giờ phút này miệng vết thương của anh dữ tợn, đang ép cô đối mặt với nỗi sợ khi làm tổn thương người khác.

"Cừu Lệ, anh đang chảy máu đó, chúng ta đến bệnh viện đi."

"Em sợ tôi chết?"

[1016 words]

05/05/2021

Jolie: trời ơi mình vừa edit hai mắt vừa díu lại vì buồn ngủ ấy, vì thế nên mn đừng quên vote và cmt để ủng hộ chúng mình nha ^^

Truyện convert hay : Thiên Tài Thần Y Hỗn Đô Thị

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!