Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn

Chương 43


trước sau

Advertisement


Lâm Hoa Khôn lau mồ hôi một phen, khuôn mặt nhỏ nhắn ngăm đen được mồ hôi làm nổi bật lên, giống như đang phát sáng.

Hiểu Hiểu lấy mũ trên đầu xuống, ông ngoại quạt gió vừa vặn thổi tan hơi nóng.

“Bà ngoại đâu, đang ngủ sao ạ?”Vệ Tam Toàn ừ một tiếng: “Đúng, còn chưa thức dậy, con có muốn đi ngủ trưa luôn hay không?”Dương Bình mấy năm này bền lòng vững dạ, mỗi ngày đều phải ngủ trưa, nếu không ngủ một chút, nửa ngày kế tiếp cũng không có tinh thần.

Lâm Hoa Khôn hạ thấp giọng: “Con không đi.

”Cậu không có thói quen ngủ trưa.

Hiểu Hiểu cũng lắc đầu, cô không buồn ngủ.

“Ông ngoại, tối nay có phim để xem không?”Vệ Tam Toàn vui tươi hớn hở: “Có, ở ngay chỗ đất bằng phẳng phía trước đại đội.

”Lúc trước ở đó là đền thờ, sau đó tháo dỡ các loại bảng hiệu linh tinh, biến thành nơi tập hợp nhân viên đại đội.

Lâm Hoa Khôn nhìn trái nhìn phải: “Ông ngoại, con muốn mang hai cái ghế qua đó, ba mẹ làm xong việc cũng sẽ tới đây, đến lúc đó chúng ta cùng nhau đi xem phim, ông ngoại, ông có biết là sẽ chiếu phim gì không?”Hiểu Hiểu cũng có chút chờ mong, thứ cô chờ mong không phải là xem phim, mà là không khí khi xem phim.


Vừa ồn ào vừa chuyên chú, còn náo nhiệt hơn cả ngày Tết.

Rất nhiều người chen chúc với nhau, nhưng khi xem phim, lại có thể đồng loạt giữ im lặng, khóc theo tình tiết của bộ phim, cũng cười theo tình tiết của bộ phim.

“Con đi đi, chắc là bên đó có người đó.

”Mấy thằng nhóc choai choai như Hoa Khôn, khẳng định có đứa không thể chờ nổi đã tới chỗ đó.

Lâm Hoa Khôn lập tức tới dưới mái hiên cầm hai cái ghế, nhìn em gái: “Em có đi không?”Hiểu Hiểu lắc đầu, ánh nắng lớn như vậy, tất nhiên cô không muốn đi làm một con cá muối.

Em gái

Advertisement
không đi, Lâm Hoa Khôn một mình chạy như bay.

Hiểu Hiểu đảo mắt, hỏi ông ngoại: “Ông ngoại, con cũng đi chơi.

” Cô muốn đi tìm chị gái nhỏ đáng yêu hôm nọ.


Không biết “chị ấy” có ở nhà không.

Vệ Tam Toàn nhìn cháu gái: “Con đi đâu vậy? Chờ một chút đi xem bò với ông ngoại được không? Cưỡi bò rất thú vị.

”“Được ạ, lát nữa cùng ông ngoại đi ra ngoài, hiện tại con đi ra phía sau xem một chút, rất nhanh sẽ trở về.

”Mời chị gái nhỏ cùng đi chăn bò, “chị ấy” chắc chắn sẽ rất vui vẻ.

Dù sao không phải đứa nhỏ nào cũng có thể trải nghiệm việc cưỡi bò.

Cô phấn khích nhấc bước chân nhỏ bé ngăn ngắn, chạy đến bãi đất trống phía sau.

Nhà họ Ôn ở bên này, có mấy người đang chống chọi với ánh nắng chói chang để xây nhà.

Ôn Phương Chính cũng ở trong đó, tuy rằng thể lực của hắn không tốt, nhưng vẫn có thể đảm nhiệm được những công việc bình thường.

Ôn Kim Nghiêu tuổi tác còn nhỏ, không nhúng tay vào được, nên đứng ở một bên dưới bóng râm nhìn bọn họ bận rộn.

Hiểu Hiểu vừa chạy tới là cậu đã thấy được, ánh mắt của cậu sáng ngời, rốt cục cô cũng tới tìm mình chơi!Ôn Kim Nghiêu lại tìm thấy ba hòn đá đẹp mắt, đem tất cả đều cho cô!Lúc trước còn nghĩ không thể lập tức tha thứ cho cô linh tinh, bây giờ thì đã sớm bị ném ra sau đầu, hai con mắt sáng lấp lánh, triệt để bại lộ chờ mong của cậu.

.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện