Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang Của Hoàng Đế

Chương 91


trước sau

Advertisement

Suốt mấy ngày đều nắng rực, rốt cuộc tới ngày hôm nay Lăng Chiêu tiến cung, mây đen mênh mông cả ngày, những tảng mây lớn dày như đọng lại ở trên trời, tựa như đang có gánh nặng khó chứa, bất cứ lúc nào cũng có thể giáng xuống một trận mưa to tầm tã, đem hơi nóng oi bức mấy ngày qua cọ rửa sạch sẽ. 
Ngọn cỏ nhành cây trong thâm cung, cũng bởi vì âm trầm sắc trời, thêm sơn vũ dục lai phong mãn lâu (gió thổi mưa giông báo cơn bão sắp đến) túc mục.
Quả nhiên, chờ xong việc trên triều, thời điểm Lăng Chiêu đi tới hậu cung, một trận mưa to đổ xuống,  bọn thái giám theo hầu vội mở dù cho hắn , phủ thêm áo choàng chắn mưa.
Tần Diễn Chi đi theo phía sau, xách theo lồng sắt,  tiểu thái giám bên người cũng che dù cho hắn , chỉ là quá hấp tấp, rốt cuộc không thể chú ý đến chó con nhốt ở bên trong lồng sắt.
Bởi vì chó con là hiến cho Hoàng Thượng, nếu là bị ướt, Nhiếp Chính Vương tất nhiên không vui, bởi vậy tiểu thái giám vừa kinh vừa sợ, ánh mắt hoảng loạn, Tần Diễn Chi thấy, hơi hơi mỉm cười, cởi áo choàng trên người, phủ ở trên lồng sắt.
Tiểu thái giám cảm kích mà nhìn hắn, nói nhỏ ' đa tạ Tần đại nhân '.
Tới gần Trường Hoa Cung, tay Tần Diễn Chi rũ tại bên người giật giật, thấp thấp ho khan.
Con chó nhỏ tựa như có thể nghe hiểu, đột nhiên từ lồng sắt nhảy xuống, mở rộng chân ngắn nhỏ, nhanh như chớp từ cửa nách chui đi vào.
Lúc này thị vệ cùng các cung nhân hoảng thành một đoàn, thị vệ cầm đầu chạy nhanh chỉ huy người, mở cửa đuổi theo chó con.


Trong đó có một người thị vệ họ Trương, trước đó vài ngày bởi vì không bắt được mèo, cực kỳ mất mặt, lần này vất vả lắm mới đợi được một cơ hội, liền xoa tay hầm hè, muốn lấy công chuộc tội, cố gắng ở trước mặt Nhiếp Chính Vương thể hiện bản thân, là người đầu tiên xông vào sân.
Tần Diễn Chi thấy, nhân lúc hắn bước chân qua, bất động thanh sắc vươn chân, ngáng một chút. Trương thị vệ trong lòng chỉ có lập công, không phòng bị chút nào, đột nhiên mất trọng tâm, ngã thẳng về phía trước,  hắn cất bước khoảnh khắc, bất động thanh sắc mà vươn chân, vướng một chút.
Trương thị vệ lòng tràn đầy chỉ có lập công, cũng không phòng bị, đột nhiên mất đi trọng tâm, nhắm thẳng trước ngã xuống, ngũ thể đầu địa. ( *2 đầu gối, 2 tay, đầu chạm đất, tựa như này này: ORZ)
Thái giám chung quanh cười vang lên.
Lăng Chiêu nói: "Diễn Chi."
Nhiếp Chính Vương lên tiếng, thị vệ cùng thái giám đều ngừng lại, không ai dám can đảm lên tiếng nữa.
Tần Diễn Chi ngầm hiểu, cười cười, phân phó: "Cơn mưa này cũng không ngừng luôn được, các ngươi lui hết đi, tìm một chỗ trú mưa, Trường Hoa Cung là nơi quan trọng trong hậu cung, không phải là nơi các ngươi có thể vào, chó con nếu chạy vào chính điện, ta đi theo Vương gia vào là được."
Mọi người sôi nổi lĩnh mệnh, mới vừa ngẩng đầu, lại thấy Nhiếp Chính Vương đi trước một bước, đã bước vào trong viện.
Người cao chân dài, đi đường long hành hổ bộ (*Long hành là bước đi lướt nhẹ như mây, đầu không xiên lệch, cổ không cúi xuống. Hổ bộ là đi oai vệ, vững vàng), giày lụa màu đen đạp lên vũng nước, bọt nước văng khắp nơi, vạt áo choàng theo hắn bước chân, phập phập phồng phồng.


"Tần đại nhân, chiếc dù này......"
Tần Diễn Chi nhìn bóng dáng chủ tử, thấy hắn đi gấp như vậy, ngay cả dù đều không để ý, âm thầm thở dài, tiếp

Advertisement
nhận dù trong tay thái giám, nói: "Đều đi xuống đi."


*
Khó có được hôm nay mưa, sau khi ăn đồ ăn sáng xong, Giang Vãn Tình liền ở thiên điện đọc sách.
Ở phía tây Lý quý nhân an phận được hai ba ngày, sáng hôm nay lại khóc tiếp, tiếng khóc tựa như khóc lại tựa như tố khổ, lúc sau trời mưa, Lý quý nhân có lẽ là khóc mệt rồi, cũng không nghe thấy tiếng nữa.
Bảo Nhi cùng Dung Định hầu hạ ở bên cạnh, trời xám xịt, tiếng mưa rơi gió mát, Bảo Nhi có chút buồn ngủ, liên tục ngáp.
Giang Vãn Tình lật từng trang sách, một quyển sách hơi mỏng, có vài tờ đều lật đến nát.
Qua chừng hơn nửa canh giờ, bên ngoài vang lên một trận xôn xao, không phải tiếng hạt mưa rơi xuống, càng giống tiếng bước chân ùn ùn kéo đến.
Bảo Nhi dựa vào một bên kệ sách, mí mắt đang đánh nhau, nghe thấy thanh âm, mờ mịt mà ngẩng đầu.
Dung Định lại cảnh giác: "Nương nương, bên ngoài ——"
Giang Vãn Tình ném sách sang bên canh, dùng mấy miếng vải vụn che lại, trấn định tự nhiên: "Tiểu dung tử, ngươi đi ra ngoài nhìn xem." Dung Định ra ngoài, nàng để Bảo Nhi hầu hạ đi giày vào xuống giường, lại chỉ vào một chỗ ngoài cửa sổ, hỏi: "Vĩnh An điện là ở hướng này nếu ta nhớ không lầm, đúng không?"
Bảo Nhi không rõ nguyên do: "Đúng vậy, nương nương."
Giang Vãn Tình đi đến trước bàn trang điểm, cầm lên một đóa hoa lụa đã sớm bị bạc thành màu trắng, trâm vào búi tóc, lại cầm lấy một chuỗi tràng hạt phỉ thúy, gắt gao nắm ở trong tay.
Trong viện tiếng bước chân dần tới gần, mơ hồ trộn lẫn tiếng vang bọt nước bị dẫm.


Giang Vãn Tình hít sâu một hơi, hướng về phía Vĩnh An điện , trịnh trọng quỳ xuống, trong đầu bay nhanh xẹt qua từ lúc xuyên đến cổ đại, gặp phải đủ loại phiền não cùng chua xót, vành mắt mau chóng đỏ .
Bảo Nhi lo lắng nói: "Nương nương, sao người lại quỳ xuống? Mau đứng lên, bên ngoài mưa to như vậy, người cũng không sợ quỳ bị thương chân sao —— ai nha!"
Nàng kêu sợ hãi một tiếng, che miệng lại liên tiếp lui hai bước, lùi đến cạnh tủ.
Chỉ thấy một con chó không lớn không nhỏ, không biết từ chỗ nào chạy vào, trên người ướt dầm dề, cái đuôi lắc liên tục, vòng quanh nàng một vòng, lại đi đến bên người Giang Vãn Tình .
Bảo Nhi vội vàng dang tay ra, ngăn trở trước mặt chủ tử, cả giận nói: "Tiểu súc sinh, không cho phép tới gần nương nương!"
Đôi mắt ngập nước của chó nhỏ vô tội nhìn nàng, ô ô kêu hai tiếng, như là làm nũng, thấy Bảo Nhi cùng Giang Vãn Tình đều không phản ứng nó, liền chậm rãi đi đến ngoài cửa, rung thân mình, vẩy lông bị dính nước mưa.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện