Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử

Mục Đích.


trước sau

"Ai da," Trương Văn Hải che lại đầu bởi vì say rượu mà đau đớn không thôi, "Tiểu Chanh Tử, người đâu? Mau đem cho thiếu gia một tách trà lại đây!"

Tiểu Chanh Tử gian ngoài đang ngủ gà ngủ gật, lúc này nghe thấy tiếng kêu, lập tức bò dậy, ở trên bàn rót một ly trà đưa qua.

"Thiếu gia, ngài cuối cùng cũng tỉnh rồi!"

Trương Văn Hải tiếp nhận trà uống một hơi cạn sạch, một tay ấn ở trên huyệt thái dương xoa nắn, xem ra giữa trưa hôm nay hắn xác thật uống đến quá nhiều.

Tiểu Chanh Tử đem cái ly đặt lại trên bàn, sau đó cẩn thận mà giúp Trương Văn Hải ấn huyệt vị, cho hắn giảm bớt đau đầu.

Trương Văn Hải thoải mái mà thở dài, sau đó hỏi: "Mới vừa rồi ngươi nói ta cuối cùng tỉnh, như thế nào, ta ngủ quá lâu sao? Bây giờ là giờ nào?"

"Hiện tại đại khái cuối giờ Thân, ngài ngủ gần hai cái canh giờ." Tiểu Chanh Tử nhìn nhìn sắc trời bên ngoài, tay tiếp tục không nhẹ không nặng mà xoa ấn.

Trương Văn Hải hết chỗ nói rồi: "Bất quá hai cái canh giờ thôi, ta còn nói ngủ bao lâu! Cái tính tình thích la oang oang này của ngươi khi nào mới có thể sửa lại a?"

Tiểu Chanh Tử tỏ vẻ thực ủy khuất, nếu không phải Sở công tử dặn dò y sau khi thiếu gia tỉnh khiến cho hắn đi thư phòng, y mới mặc kệ thiếu gia ngủ bao lâu đâu!

Đúng rồi!

"Thiếu gia, ta vừa rồi thiếu chút nữa đã quên, Sở công tử bảo ngươi sau khi tỉnh liền đi thư phòng hắn tìm hắn."

Y vừa dứt lời, Trương Văn Hải cũng đã bỏ tay y ra cuối xuống bắt đầu mang giày, trong miệng còn nói: "Ngươi như thế nào không nói sớm? Chuyện có nặng nhẹ nhanh chậm, về sau nhớ kỹ cho ta, chuyenj của Sở huynh chính là chuyện quan trọng nhất, nghe hiểu chưa?!"

Nói xong, hắn liền hướng thư phòng chạy đi.

Sở Từ lúc này đang ở trong thư phòng phê chữa công khóa Phó Minh An, hắn chỉ vào một câu trên công khóa, hỏi: "Câu này xuất xứ như thế nào?"

"Những lời này xuất từ 《 Luận Ngữ · Ung Dã 》, Tử viết 'nhất đan tự, nhất biều ẩm, tại lậu hạng*'. Cho nên học sinh viết lòng có mong muốn, nghèo túng ngõ hẹp đan gáo, không có chỗ nào phải sợ vậy."

*Nguyên văn: Nhất đan tự, nhất biều ẩm, tại lậu hạng, nhân bất kham kì ưu, Hồi dã bất cải kì lạc: Một giỏ cơm, một bầu nước, ở trong ngõ hẹp, với người khác thì buồn lo không chịu nỗi, riêng Hồi thì không hề thay đổi niềm vui. (Hồi là Nhan hồi, đệ tử của Khổng Tử.)

"Không tồi, học đi đôi với hành, mới là mục đích chúng ta học tập tri thức. Những lời này của ngươi dùng thực tốt, chỉ có người tâm tính cao khiết, không màng hơn thua, mới sẽ không bị ngoại vật làm ảnh hưởng, người Đường Lưu Vũ Tích cũng từng viết《 Lậu Thất Minh 》để nói rõ ý chí. Áng văn chương này thực không tồi, tiếp tục nỗ lực." Sở Từ khích lệ, tuổi còn nhỏ có thể minh bạch đạo lý này, tự nhiên so với những kẻ chỉ biết ăn nhậu chơi bời ăn chơi trác táng hiếu thắng tốt hơn nhiều.

Phó Minh An được tiên sinh khích lệ, lập tức liền vui vẻ lên, chẳng qua y cảm xúc không quá lộ ra ngoài, chỉ nghiêm khuôn mặt nhỏ nói: "Đa tạ tiên sinh khích lệ, đồ nhi nhất định giới kiêu giới táo*, quyết chí tự cường, cố gắng viết ra văn chương tốt hơn."

*Giới kiêu giới táo: Tránh tư tưởng kiêu ngạo tác phong nóng nảy.

Sở Từ cười cười, sau đó sờ sờ đầu của y, nói: "Ngựa tốt ngàn dặm, không phải một ngày công. Hôm nay việc học đã đã hoàn thành, liền đi ra ngoài cùng Thường Hiểu ca của ngươi chơi chốc lát đi. Đúng rồi, ngươi đi ra ngoài khi sai Trương Hổ ca đem canh giải rượu lại đây."

Phó Minh An ngoan ngoãn gật gật đầu, sau đó liền đi ra ngoài cửa, trước khi rời đi còn cùng Trương Văn Hải dừng chân ở cửa không bước đi chào hỏi.

Trương Văn Hải thấy y đột nhiên đi ra, cả người cứng đờ, kéo kéo khóe miệng trở về một cái tươi cười, sau đó thấp thỏm mà gõ gõ cửa.

"Văn Hải huynh, vào đi." Sở Từ cất cao giọng nói.

"Ai, tới." Trương Văn Hải tựa như một cái tiểu ca chạy đường, liên thanh kêu liền vào liền, "Hắc hắc, Sở huynh, ngươi tìm ta có chuyện gì a? Mấy ngày nay công việc bận rộn, việc học có chút trì hoãn, bất quá ngươi yên tâm, ta hôm nay liền không ngủ cũng nhất định bổ sung!"

Trương Văn Hải liền chỉ thiếu thề thốt, y biết Sở Từ đối phương diện khoá nghiệp này luôn luôn bắt thật sự nghiêm, nếu là không còn sớm chút thẳng thắn cin sự khoan hồng, chờ hắn còn không biết sẽ là trừng phạt cái gì đâu.

Sở Từ bật cười: "Ngươi lời nói đã nói ra miệng, vậy liền nỗ lực làm được. Bất quá, ta kêu ngươi tới thư phòng, lại không phải vì việc học."

Nghe xong, Trương Văn Hải liền có chút ảo não, sớm biết vậy liền không tự khai a, ai!

"Đó là bởi vì chuyện gì?"

"Không vội, ngươi trước đem canh giải rượu uống lên đi." Sở Từ thấy bóng dáng Trương Hổ.

Trên bàn cũng không có canh giải rượu, Trương Văn Hải theo tầm mắt hắn tò mò mà quay đầu lại nhìn thoáng qua, lập tức mặt đỏ lên, bởi vì y phát hiện từ góc độ này vừa vặn có thể thấy thứ ngoài cửa. Trách không được Sở huynh không cần xem liền biết hắn tới, vừa rồi bộ dáng ngu xuẩn kia của y tin tưởng Sở huynh sớm đã thu hết vào đáy mắt.

Sở Từ đáy mắt lại hiện ra vài tia ý cười, đợi Trương Văn Hải uống xong canh giải rượu, hắn mới nói: "Ta nghe Tiểu Chanh Tử nói, mấy ngày nay ngươi xã giao đều là vì một cọc sinh ý, rốt cuộc là cái sinh ý gì nhất định yêu cầu ngươi ra mặt đâu? Ngươi có tú tài công danh, vốn là một chân bước vào trong con đường làm quan, nếu bởi vì lo liệu mua bán, bị người cử báo liền không tốt."

Kỳ thật trong triều đại thần mỗi người trong nhà đều có sản nghiệp, nhưng bọn hắn cũng không tự mình nhúng tay trong đó, như vậy cho dù tra được trên đầu bọn họ, bọn họ cũng có trăm ngàn loại phương pháp có thể thoát khỏi.

Trương Văn Hải nghe xong vô cùng cảm động, y nói: "Đa tạ Sở huynh vì ta suy nghĩ, bất quá ta cũng chỉ là ngẫu nhiên một lần, trước kia sinh ý đều ra giao chưởng quầy ra mặt nói. Lần này người cần cùng chúng ta làm buôn bán địa vị khá lớn, nghe nói y là nhà giàu số một Nam Mân tỉnh đâu! Hơn nữa cá viên chúng ta muốn vận đi ra ngoài đều đến đi qua tay y, cho nên ta mới bồi xã giao vài lần." "Địa vị thế nhưng lớn như vậy?"
Sở Từ nhíu mày, người như vậy, cũng nhìn trúng sinh ý cá viên sao?

"Đúng vậy, ta cùng y vài lần xã giao, phát hiện người này học thức uyên bác, tầm mắt rộng rãi, cách nói năng cũng thực dí dỏm, quan trọng nhất chính là không một chút làm giá, làm người khó tránh khỏi tâm sinh hảo cảm." Trương Văn Hải trước kia tổng cảm thấy trong sân sinh ý chỉ có cha hắn tính tình hào phóng ngay thẳng, còn không thì là xảo trá dối trá, không nghĩ tới cư nhiên còn có loại hào hoa phong nhã này.

"Nói như vậy, y là cái nho thương." Sở Từ lẩm bẩm, người kia như vậy, càng nên hiểu rõ những lời nói về ngọc dung hoàn là nói dối mới phải a. Hiện tại ngọc dung hoàn thị trường tuy còn rất lớn, nhưng thứ này muốn buôn bán lớn mà nói phí tổn quá cao, kiếm cũng kiếm không được bao nhiêu.

"Đúng đúng, chính là nho thương, ta vừa rồi còn nghĩ đến hình dung y như thế nào mới nhất chuẩn xác đâu." Trương Văn Hải vỗ đùi, cảm thấy Sở Từ cũng thật biết hình dung.

Sở Từ hơi hơi mỉm cười, hỏi: "Nghe Tiểu Chanh Tử nói, người này họ Triệu?"

"Đúng vậy, y họ Triệu, tên là Triệu Khoan." Trương Văn Hải nói ra tên của y.

Triệu Khoan? Tựa hồ nghe qua ở đâu, Sở Từ nhớ lại một chút, sau đó đột nhiên nhớ lại, chính mình hẳn là không phải lần đầu tiên nghe thấy tên này.

Hắn nhớ rõ lần đầu tiên là khi mới tới dịch quán, vị đại gia kia nói cho hắn, vị Triệu Khoan này từ nhỏ đó là cô nhi, vì báo đáp ân tình bá tánh trong huyện đối với y, cho nên liền vì trong huyện dựng một cái bến tàu, năm đó liền đem kinh tế trong huyện tăng lên gấp đôi.

Lần thứ hai còn lại là ở ngoài bến tàu tỉnh thành, hắn nghe nói khách thuyền thương thuyền lui tới đều phải nộp phí cho nên trong lòng nghi vấn, bởi vì hắn trước đó nghe nói chính là, phàm là bến tàu Triệu Khoan bỏ vốn kiến tạo, đều không thu một văn tiền, cho dân chúng sử dụng miễn phí, cho nên y mới có thể đạt được nhân tâm bá tánh Mân Địa.

Sở Từ nghĩ liền nghĩ đến xuất thần, cho đến Trương Văn Hải bên cạnh lo lắng hỏi một tiếng, hắn mới hồi phục tinh thần lại.

"Sở huynh, Triệu Khoan này có phải có chỗ nào không thích hợp hay không?" Trương Văn Hải là người thực nhạy bén, y lập tức ý thức được phản ứng vừa rồi của Sở Từ chính là bởi vì Triệu Khoan này, trong lòng trước đó đối Triệu Khoan dâng lên hảo cảm độ cũng chậm rãi giảm bớt.

"Ta cũng không thể xác định, chẳng qua, việc này xác thật có chút kỳ quặc. Văn Hải, các ngươi sinh ý đã nói xong rồi sao?"

Trương Văn Hải rầu rĩ mà lắc lắc đầu: "Còn không có. Người này thoạt nhìn tuy hiền lành, nhưng ở trên chuyện sinh ý lại tích thủy bất lậu. Mỗi lần đều là thỏa mãn y một cái yêu cầu sau đó liền đưa ra một cái yêu cầu. khác Nếu không phải ở đây nói đến mức xác thật phân thượng rất lớn, ta đều phải cảm thấy y có phải hay không cố ý đùa dỡn với ta."

Sở Từ trầm ngâm một hồi, nói: "Trong lòng ta đối với Triệu Khoan này cũng rất tò mò, Văn Hải huynh, nếu y lần sau lại mời, ngươi hay kêu ta cùng nhau đi."

Trương Văn Hải có chút kinh ngạc: "Sở huynh, ngươi cũng muốn đến nói sinh ý?"

Sở Từ cười cười: "Có gì không thể, nói sinh ý cũng đều là người làm ăn đứng đắn, triều đình chỉ quy định quan viên trong triều không được cùng bá tánh tranh lợi, nhưng nó không quy định ta không được ngồi nghe."

Trương Văn Hải cũng cười: "Sớm biết Sở huynh nguyện hướng, ta ngày hôm sau liền đem ngươi mang theo. Triệu Khoan kia cũng từng dò hỏi qua ta ngọc dung hoàn là ai nghĩ ra, hỏi ta có thể gặp hay không, đều bị ta từ chối."

"Nga? Hắn hỏi mấy lần?"

"Rất nhiều lần đi," Trương Văn Hải cau mày nhớ lại một chút, sau đó kêu to ra tiếng, "Không đúng, Sở huynh ngươi không thể đi!"

"Vì sao, ngươi có phải phát hiện cái gì hay không?" Sở Từ cũng đi theo khẩn trương lên.

"Ta cuối cùng biết Triệu Khoan kia dụng tâm hiểm ác, y vẫn luôn cũng không chịu nhả ra nguyên nhân, chính là muốn gặp ngươi một lần, sau đó được phương pháp chế tác ngọc dung hoàn, lúc sau cướp đi sinh ý chúng ta!" Trương Văn Hải nói lòng đầy căm phẫn.

"...... Ngược lại cũng không hiểm ác như vậy." Sở Từ rất là vô ngữ, hắn không nên đối với đầu óc mưu lược Trương Văn Hải ôm cái chờ mong gì.

"Tri nhân tri diện bất tri tâm! Sở huynh, nếu không ngươi vẫn là đừng đi, để tránh bị y nói lời lừa gạt." Trương Văn Hải vẫn cứ bảo trì hoài nghi.

"Đối ta tín nhiệm nhiều chút, yên tâm đi. Ta tuyệt không sẽ bị lời nói khách sáo."

Trương Văn Hải còn muốn lại khuyên, lại thấy Tiểu Chanh Tử "Cộp cộp cộp" chạy tới, nói: "Thiếu gia, người vừa mới giờ ngọ nói sinh ý gửi một phong thiệp lại đây."

Sở Từ cùng Trương Văn Hải cùng nhau nhìn, phát hiện thiệp này là mời Trương Văn Hải ngày mai đi Cát Tường Lâu nói sinh ý, trong lời nói lại lần nữa nhắc tới muốn gặp một lần người sáng tạo ngọc dung hoàn.

Sở Từ tuyệt bút vung lên, phỏng theo chữ viết Trương Văn Hải viết xuống trả lời, làm Tiểu Chanh Tử gửi đi ra ngoài.

Mặc kệ Triệu Khoan y có cái mục đích gì, qua ngày mai liền đều rõ ràng!

Truyện convert hay : Chí Tôn Con Rể

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện