Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử

Là Cố Ý.


trước sau

Mấy ngày sau, nguyên soái thủy sư Mân Địa Chúc Uy cùng khâm sai đại nhân liền tới rồi. Bọn họ gần đây, liền tiếp nhận nhân phạm cùng vật chứng bắt đầu xuống tay điều tra, một khi xác minh, liền trực tiếp phái nhân thủ đi tróc nã.

Lần này án kiện bao hàm hai cái đại án hải tặc cùng buôn lậu muối, triều đình đặc biệt coi trọng. Cho nên Hoàng Thượng có chỉ, nhâm mệnh cho hai người bọn họ cùng nhau thẩm tra án này.

Chỉ là khâm sai đại nhân cùng thủy sư nguyên soái không nghĩ tới, án tử này thế nhưng so với bọn hắn tưởng tượng còn muốn phức tạp hơn nhiều, bởi vì ở vấn đề này còn liên quan đến gian tế biệt quốc cùng bang giao hai nước, làm cho bọn họ thật sự khó giải quyết.

Mà cho dù bọn họ buồn rầu như thế nào, án tử này dù sao là nhổ củ cải mang ra bùn*, càng kéo càng lớn, càng xả càng nhiều, phỏng đoán sơ qua, chỉ sợ có mấy trăm người sẽ bởi vậy mà bỏ mạng, nói không chừng, còn không chỉ có từng này.

*Nhổ củ cải mang ra bùn: ý tứ là so sánh một cái kẻ phạm tội sa lưới, kéo một kẻ khác kẻ phạm tội khác bại lộ.

......

Sở Từ là rời khỏi đây trước hai ngày hai vị này đến, mang theo Thường Hiểu hướng Phạm đại nhân chào từ biệt, chuẩn bị ngày mai hồi Chương Châu phủ.

Phạm đại nhân khuyên vài câu, thấy hắn ý đi đã quyết, liền cũng không hề giữ lâu. Trên thực tế, y phụ trách án kiện cũng đã sắp kết, danh sách buôn bán muối lậu Chu Khánh đã cung ra, người hợp tác Độ Biên Thứ Lang thám thính cơ mật đa phần cũng đã hỏi ra ra, chỉ chờ khâm sai đại nhân tiến đến kết án.

Tuy rằng Sở Từ cảm thấy Độ Biên Thứ Lang sau lưng còn có cá lớn, danh sách cũng tuyệt đối không chỉ bấy nhiêu như yn công đạo, nhưng hắn không nên lại lộ diện, dù sao lấy thân phận gian tế Oa Quốc của y tới xem, sau khi khâm sai đại nhân tới vẫn là sẽ thẩm vấn y, liền quyết ý không ở lại.

Lúc này cách ngày hắn đi đến tỉnh thành đã có hơn hai mươi ngày, cũng không biết trong phủ tình huống thế nào. Lần trước lúc Trương Văn Hải tới nhưng thật ra nói một ít cho hắn nghe, nhưng y rốt cuộc không phải quan viên trong Đề Học Tư, chỉ có thể nhìn thấy một ít thứ ở ngoài, bên trong nội bộ lại là không rõ ràng lắm.

Lần này hắn ngồi chính là quan thuyền, buổi sáng khoảng 5 giờ khai thuyền, tới buổi chiều hai ba điểm liền đã tới Duyên Châu phủ. Sở Từ không có dừng lại, trực tiếp mướn xe, mã bất đình đề mà chạy tới Chương Châu phủ, cuối cùng đuổi kịp ở trước khi cửa thành đóng.

Lúc này sắc trời đã tối, Sở Từ liền không có làm người lại mở đại môn phía trước, mà là chuẩn bị trực tiếp gõ cửa sau, về tới chỗ ở. Lão nhân thủ cửa sau vừa thấy Sở Từ liền muốn quỳ xuống, Sở Từ đem y kêu dậy, còn dặn dò y một câu, mệnh y ngàn vạn không được lộ ra chuyện chính mình đã trở về.

Thủ vệ lão nhân vội gật đầu không ngừng, rồi thời gian sau đó tựa như chính mình giống như là cái người câm, vô luận ai cùng y đáp lời, y đều không rên một tiếng.

Sở Từ cùng Thường Hiểu hai người lập tức hướng trong viện đi đến, mới vừa vòng qua một ngã rẻ, đối diện liền chạy tới một người, người nọ cũng không biết vội vã làm gì, chỉ tùy ý nói tiếng xin lỗi, liền hướng về phía trước chạy tới.

Sở Từ nhíu nhíu mày, hắn vừa đi hơn hai mươi ngày, xem ra người trong nha môn đều trở nên lỗ mãng không ít, ngày xưa cũng không thấy bọn họ ở trong nha môn đấu đá lung tung nha.

Thường Hiểu không có nhiều ý tưởng như vậy, người ta nói cận hương tình khiếp*, y là một chút cũng không có, mới vừa tới gần sân liền không ngừng gõ cửa, trong miệng còn nhỏ tiếng mà kêu: "Đại Hổ ca, Minh An, Trương công tử, chúng ta đã trở lại!"

*Cận hương tình khiếp: Ý tứ là chỉ rời xa quê nhà nhiều năm, không thường xuyên thư từ, một khi quay về, cách quê nhà càng gần, tâm tình càng không bình tĩnh, chỉ e quê nhà đã xảy ra cái chuyện gì bất hạnh; dùng để hình dung khi du tử về quê tâm tình phức tạp.

Phó Minh An đang ở trong phòng viết công khóa đột nhiên lỗ tai dựng lên, đôi mắt bỗng sáng lên, đẩy giấy bút liền chạy đi ra ngoài. So với y càng mau chính là Trương Hổ, hắn từ trong phòng bếp ba bước cũng thành hai bước nhảy ra tới, đột nhiên kéo ra cửa, liền hướng người chờ ngoài cửa nhào tới.

Đáng thương Thường Hiểu bởi vì đứng ở phía trước bị hắn nhào đầy cõi lòng, thiếu chút nữa hô hấp không được tới ngất đi.

Sở Từ cảm nhận được hắn trần trụi nhiệt tình, cười vỗ vỗ lưng hắn, sau đó vòng qua hai người ở cửa đi vào bên trong. Phó Minh An chậm một nhịp nhặt được tiện nghi, có thể bổ nhào vào trong lòng ngực tiên sinh y cọ cọ làm nũng.

Tiểu thiếu niên nhớ tiên sinh sắp rớt nước mắt, sợ người chê cười liền lén lút mà bôi trên tay áo tiên sinh. Bên kia to con nhớ lão gia lại không chút nào che giấu, sau khi buông ra Thường Hiểu liền đi ôm Sở Từ, khóc đến oa oa, một chút cũng không sợ ánh mắt người khác, xích tử chi tâm, không ngoài như vậy.

Sở Từ trong lòng cũng có chút chua xót, nếu không phải hắn gây chuyện len thân dẫn tới thời gian dài như vậy không được trở về nhà, cũng sẽ không làm những người này giống như trĩ nhi bất lực giống như mất đi từ mẫu ôm ấp.

Trương Văn Hải chậm nhất rất là vô ngữ, đến nỗi như vậy sao? Hắn hơn hai mươi ngày vì hai người này làm trâu làm ngựa, thế nhưng không thắng nổi lão gia tiên sinh nhà họ một chút? Trước kia Tiểu Ngọc Nhi cùng Tiểu Viễn là như thế này, hiện tại hai người này cũng như vậy. Bất quá, Sở huynh đã trở lại, tâm phúc hắn cũng đã trở lại, trong nháy mắt phảng phất giống như làm gì cũng đều có tự tin.

"Đại Hổ, được rồi được rồi, lão gia nhà ngươi tàu xe mệt nhọc, còn không cho hắn đi vào nghỉ ngơi một hồi, làm chút đồ ăn cho hắn?" Đối phó Đại Hổ, Trương Văn Hải đã rất biết cách.

Quả nhiên, nghe xong Trương Văn Hải nói, Đại Hổ liền đem nước mắt lau đi, vọt vào trong phòng bếp, đem tủ bát trước đó để nguyên liệu dự trữ nấu ăn toàn bộ mà dọn ra, muốn nấu cho lão gia hắn một bữa tiệc Mãn Hán Toàn Tịch. (Tiệc Hoàng gia Mãn Hán)

"Tiểu Minh An, tiên sinh nhà ngươi đã trở lại, còn không đi đem công khóa mấy ngày nay của ngươi lấy ra cho hắn kiểm tra một chút?"

Phó Minh An trên mặt còn có nước mắt, y có chút ngượng ngùng mà nói: "Tiên sinh mệt mỏi, không thể kiểm tra công khóa, ta cùng Thường Hiểu ca cùng nhau đem đồ lấy vào đi thôi."

Nói xong, liền chạy về phía Thường Hiểu, tiếp một cái tay nải lại đây, nghiêng đầu cùng hắn vừa nói vừa đi vào bên trong.

Sau khi đem hai người này đuổi đi, Trương Văn Hải duỗi tay muốn đem Sở Từ ôm chầm biểu đạt sự nhớ mong, lại thấy Sở Từ lui về sau một bước, né tránh tay y, còn ghét bỏ mà nói một câu: "Đừng động tay động chân."

Trương Văn Hải tỏ vẻ thực tổn thương, muốn khiển trách Sở Từ một chút, rõ ràng hắn trước kia không như vậy. Nhưng, tính
huồng ôn nhu trong ảo tưởng của y cũng không tồn tại, Sở Từ trước nay đều là lạnh lùng trừng mắt như thế này khi thành niên nam tử muốn tới gần hắn.

"Sở huynh, ngươi cuối cùng đã trở lại, lại không trở lại, Đề Học Tư này liền phải rối loạn." Trương Văn Hải nói, mấy ngày này y cũng nghe được rất nhiều thứ, phát hiện những người này thật rất kỳ cục.

"Loạn mới tốt a, từ sau khi ta tới, bọn họ vẫn luôn ở dưới chính sách áp lực, còn không có tới kịp phóng thích bản tính, trong khoảng thời gian này hẳn là cũng đủ cho bọn họ hiện rõ nguyên hình đi?" Sở Từ trào phúng mà cười cười.

Trương Văn Hải bừng tỉnh đại ngộ: "Trách không được ngươi không viết thư tay mệnh một cái quan viên tạm thay chức đề học, hóa ra là muốn cho bọn họ dưới sự mất cảnh giác lộ ra sơ hở a."

"Không phá thì không xây được." Sở Từ hơi hơi mỉm cười, bộ dáng thoạt nhìn mưu mô gian xảo, làm Trương Văn Hải nhìn đến nhịn không được run run.

"Lão gia, cơm xong, những món này đều là ngại thích ăn nhất!" Ba người Đại Hổ cùng Thường Hiểu còn có Phó Minh An đem đồ ăn trong phòng bếp toàn bộ bưng lên, Sở Từ tập trung nhìn vào, quả nhiên đều là những món hắn thích ăn.

"Đại Hổ, vẫn là ngươi làm đồ ăn hợp khẩu vị lão gia nhất." Sở Từ gắp một đũa đồ ăn bỏ vào trong miệng, nhịn không được tán thưởng một câu.

Đại Hổ cười đến cảm thấy mỹ mãn, giống như có thể được một câu lời khen của Sở Từ chính là mục tiêu lớn nhân nhân sinh y theo đuổi, cho dù y trong khoảng thời gian chế tác cá viên này bị vô số người tranh nhau truy phủng, cũng so ra kém với một câu nhẹ nhàng bâng quơ này.

Sau khi ăn cơm xong, Sở Từ lại chỉ điểm một chút Phó Minh An công khóa, đối với hành vi tự giác học tập trong khoảng thời gian này của y đánh giá rất cao. Phó Minh An cũng cao hứng mà cười mị hai mắt, trong thần thái ngược lại có vài phần giống vị cữu cữu Chúc Phong.

Lúc này, ở hậu trạch nha môn Đề Học Tư, có một tiểu quan đang lăn qua lộn lại ngủ không yên. Thê tử hắn bị hắn phiền không chịu được, đấm hắn một chút.

"Nửa đêm không ngủ, lại là cái hồ ly tinh nào đem ngươi mê hoặc thần hồn điên đảo?"

"Chớ có nói bậy! Ta vừa rồi khi trở về, giống như ở hậu viện đụng vào người."

"Đụng vào người lại như thế nào, lá gan của ngươi sao nhỏ như vậy? Cùng lắm thì mua chút đồ tới cửa nhìn xem là được, chỉ là thân thể va chạm chẳng lẽ còn sẽ bị thương nặng hay sao?" Thê tử hắn cảm thấy hắn thật sự là quá vô dụng, chỉ chạm vào người một chút đáng để bị dọa thành như vậy?

"Ngươi biết cái gì a? Ta vừa mới gặp phải, hình như là...... Sở đề học? Bất quá, ta cũng không quá xác định, chỉ mơ hồ cảm thấy người nọ dáng người rất giống y."

"Ta thấy ngươi là uống rượu uống đến hôn đầu, ai mà không biết Sở đề học kia còn ở tỉnh thành, lại như thế nào ban đêm gấp gáp trở về, ta thấy ngươi chính là nhìn lầm rồi. An tâm ngủ đi, nếu thật sự không yên tâm, ngươi ngày mai liền sớm một chút đi đến nha môn xem một chút......"

Thể tử quan viên vì đang mệt mỏi thanh âm dần dần nhỏ xuống, người này lại còn đang rối rắm, chẳng lẽ thật sự nhìn lầm rồi?

......

"Ngô đại nhân, ngươi sớm như vậy làm gì đi?"

Sáng sớm ngày hôm sau, quan viên kia liền thu thập thỏa đáng, chuẩn bị đi nha điểm mão. Y khi đi qua một cửa quan viên khác, lại bị đối phương đang đứng ở đó gọi lại.

"Ta đi nha môn điểm mão."

"Ha ha ha, Ngô đại nhân cũng quá cẩn thận rồi đi? Bang đen ở đàng kia cũng sẽ không chạy, ngươi nếu thật sự sợ, không bằng ta sai cái gã sai vặt đi điểm danh? Ngươi liền tới nhà ta ngồi một chút, ta mới nuôi một con Sáo biết nói chuyện, tới, nói câu ' đại nhân cát tường ', ai, Ngô đại nhân, ngươi đừng đi a......"

Ngô Văn mí mắt hôm nay luôn là giật không ngừng, cũng không có tâm tư gì cùng Giang đại nhân trêu ghẹo, y vội vàng đi tới trước nha môn, cũng không biết chính mình là đang sốt ruột cái gì. Khi đi ngang qua nơi ở Sở Từ, y hướng bên kia nhìn thoáng qua, phát hiện đại môn nhắm chặt, giống như mười mấy ngày trước Sở đại nhân không ở.

Khi y bước vào trước nha, khi đứng ở trước bảng đen, nhịn không được thở dài nhẹ nhõm một hơi, trước cửa trong phòng kêu lên: "Tới a, lấy cho bản quan một cây phấn viết lại đây."

Một cái bàn tay khớp xương rõ ràng trắng nõn duỗi đến trước mặt y, bên trên cầm một cây phấn biết.

Ngô đại nhân xem cũng chưa xem, tiếp nhận phấn viết liền xoay người ở trên bảng đen ở phía dưới tên của mình ký cái tên, bởi vì hồi lâu không dùng phấn viết, chữ viết ra còn có chút xấu.

Ngô đại nhân vừa định lau viết lại, cái tay kia lại đưa tới bản đen sát sát. Ngô đại nhân lau lau cảm thấy không thích hợp, quay đầu nhìn, hồn thiếu chút nữa bị dọa bay.

"Đại đại đại...... Đại nhân! Ngài...... Ngài đã trở lại?"

Sở Từ mi mắt cong cong, cười đến vẻ mặt hòa khí: "Sao hơn phân nửa tháng không gặp, Ngô đại nhân cũng nói lắp đâu? Chẳng lẽ là phong thuỷ Đề Học Tư xảy ra vấn đề, hôm nay nhìn thấy ta, mười người có chín đều nói lắp?"

Ngô đại nhân mồ hôi lạnh rơi xuống dưới, cố gắng xả cái tươi cười ra: "Đại nhân...... Đại nhân nói đùa, ha ha."

"Ha ha," Sở Từ cũng cười, "Ngô đại nhân nhanh chóng điểm danh lên, bản quan mới viết thông báo đầu tiên, sau khi ngươi xem liền đi lấy đồ đi phòng họp chờ ta, đúng rồi, thời điểm chờ ta nhớ rõ viết lên nội dụng hội báo công tác trong khoảng thời gian này."

Ngô đại nhân vội vàng gật đầu, điểm danh xong liền đi bên kia xem thông báo. Sau khi xem xong lại vội vội vàng vàng mà hướng khoa phòng chính mình đi đến, thời điểm khi đi ngang qua người gác cổng, y mơ hồ thấy mấy người bị trói như bánh chưng ngã vào bên trong, những người đó miệng cũng bị chặn, vẻ mặt tuyệt vọng mà nhìn về phía bên ngoài......

Truyện convert hay : Tuyệt Phẩm Tiểu Thần Y

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện