Xuyên Nhanh : Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chính

Chương : 6


trước sau

Advertisement
Vừa ra khỏi phạm vi Tần Triều Mộc có thể nhìn thấy,Tần Triều Dương đã từ trong tay Lăng Dung rút ra, bước chân thuận tiện nhanh hơn chạy vào sân thể dục.

"Trời ạ, cậu không thể vô tình như vậy, dùng xong liền bỏ chú ."

Lăng Dung chạy theo ở phía sau kêu, cũng may mắn xung quanh không có ai, nếu không việc này sợ là khiến mọi người hiểu lầm lớn.

"Cậu ..... "

Tần Triều Dương bị lời này cả kinh ngay lập tức ngừng lại, đôi mắt trừng lớn, nếu không phải nhớ rõ bản thân đã nói, ' tuyệt đối không được cùng cái tên vô lại này nói 1 lời ' , thì không chùng giây tiếp theo Tần Triều Dương đã có thể trách cứ Lăng Dung nói chuyện thô bỉ.

Dù gì thì giáo dục từ nhỏ khiến cậu không thể nói được, từ ngữ mắng chửi người.

Thấy đã đạt hiệu quả khiến cậu dừng lại, Lăng Dung lập tức đi theo sau, tiếp theo đó giữ chặt tay cậu dắt cậu tiến về 1 hướng khác .

Tần Triều Dương muốn bắt lấy tay về , lại không có thực hiện được, cái này làm cho cậu kinh hãi ,nhìn cánh tay còn nhỏ hơn cậu 1 vòng ,gầy hơn so với cậu, lùn hơn so với cậu mà lại còn có sức lực lớn đến thế.

Đương nhiên, Tần Triều Dương tuyết đối sẽ không thừ nhận nguyên nhân là do bản thân quá yếu, dù gì ngày hôm qua chính mắt cậu cũng nhìn thấy Lăng Dung có thể ngăn lại nắm tay của Lưu Thừa nghĩa.

Lưu Thừa Nghĩa chỉ mới năm 2 ,nhưng lớn lên cao to, 1 người có thể địch 2 người.

Tần Triều Dương vốn dĩ muốn đi sân thể dục kết quả lại bị mang tới 1 góc hẻo lánh, vừa mới buông tay cậu ra, Lăng Dung liền thấy 1 đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm cô, nhưng mà so với lúc trước giận dữ và hoài nghi thì nhiều thêm cảm xúc khác.

"Được rồi, cậu cũng đừng nóng giận chuyện tôi kéo cậu đến nơi này, dù gì thì vừa rồi đã chậm trễ lâu như vậy, tiếng nhạc thể dục buổi sáng cũng vang lên 1 hồi rồi, cậu có đi cũng không có chuyện gì tốt, làm gì có ai muốn nghe mắng chứ."

Lăng Dung giải thích hành vi của cô.

"Tụi mình ở chỗ này chờ xong thể dục buổi sáng thì trở lại, đến lúc đó thì chen vào đám đông, ai biết cậu đã đi đâu được chứ, tôi cũng không tin giám thị còn điểm danh từng người 1 ."

Lăng Dung tiếp tục giải thích thao tác của cô cho Tần Triều Dương, kinh nghiệp phong phú vừa nhìn đã biết là tay già đời.

Chính xác, ở trong trí nhớ của nguyên chủ thật đúng là như vậy, mỗi lần lúc giảng bải là đi theo bọn Lưu Thừa Nghĩa chạy đến chỗ nào đó trốn đi, đám nam sinh kia vừa lúc hút thuốc lá ,nguyên chủ thì không chạm vào, chỉ đi theo 1 bên náo nhiệt, chơi di động để giết thời gian.

Loại học sinh hư hỏng như bọn họ ,đi học mang theo di động là chuyện bình thường.

Tần Triều Dương không có hành động trở về, giống như là cam chịu lời nói của Lăng Dung.

"Tôi nói này ..... cậu nói với tôi 1 câu thôi, chứ nếu không 2 ta ở đây mắt to trừng mắt nhỏ cũng quá xấu hổ rồi phải không."

Lăng Dung nâng má tựa vào tường phía sau , hoàn toàn không có cảm giác ngượng ngùng của con gái, vẫn luôn nhìn chằm chằm khuôn mặt Tần Triều Dương đánh giá.

Thiếu niên 16 17 tuổi vẫn vòn ngây ngô , khuôn mặt tuấn tứ không giống với Tần Triều Mộc ôn nhu, mà có góc có cạnh, trên mặt tối tăm cũng không biết từ khi nào đã vơi đi bớt,nhìn thiếu niên trong sáng, nếu bị bầu thành nam thần không có chút nào đáng king ngạc.

Đương nhiên Lăng Dung cảm thấy bản thân không có tư cách để đánh giá diện mạo của Tần Triều Mộc, dù gì gương mặt này của cô sau khi lau sạch sẽ thì ngay cả giới tính cũng khó phân biệt ,nhưng bản thân cô cảm thấy nếu cô đi tranh chức nam thần trường học thì cùng có phần thắng.

Cả người cô bị nhìn chằm chằm không mấy dễ chịu, hơn nữa mới vừa phát sinh dự kiến của Tần Triều Dương, cậu rốt cuộc cũng đầu hàng, đem vấn đề vẫn luôn nghi ngờ trong lòng nói ra.

"Cậu tại sao lại muốn giúp tôi?"

Âm thanh của thiếu niên có chút khàn, nhưng lúc này Lăng Dung nghe vào lại không khó như vậy, thậm chí có thể nói là tựa tiếng trời, dù gì thì, có thể khiến nam chủ nới 1 lời với cô cũng thật không dễ dàng gì.

" Tôi không muốn cậu bị ăn hiếp!"

Lăng Dung buộc miệng đem ý nghĩ trong lòng thốt ra, tuy rằng nam chủ là nhiệm vụ hệ thống giao cho cô, nhưng sau khi biết được kết cục của Tần Triều Dương, cô thật sự thấy thương tiếc và đau lòng cho người thiếu niên này, muốn làm chút gì đó để thay đổi vận mệnh của cậu.

Không muốn khiến cậu bị ăn hiếp? Tần Triều Dương đột nhiên cảm thấy có chút châm chọc, chẳng lẽ cậu bị nhóm ngươi bọn họ khi dễ còn ít sao? Tuy rằng cậu chưa từng gặp bạo lực gì lớn, nhưng lại thường xuyên phát sinh cô lập.

Lưu Thừa Nghĩa đoạt ngọc truy uy hiếp cậu thì không nói, còn giúp Tần Triều Mộc tuyên truyền bên ngoài cậu mới là con riêng.

Nới thì lại thật buồn cười, rõ ràng cậu mới là con trưởng của Tần gia, hiện tại lại chỉ có thể yên lăng chịu đựng tất cả, cậu cũng không tố cáo với giao viên, cậu biết có Tần gia cùng với Trần Nghiên Nghiên ở đây, cho dù có thố cáo cũng chỉ làm cho chủ nghiệm lớp khó xử thôi.

Cậu cũng không nói cho ông ngoại để giúp cậu xả giận, ông hiện tại đã lớn tuổi, thân thể càng không tốt, nếu biết cậu bị Tần gia khi dễ như vậy, khẳng định sẽ tức giận không ít vì cậu lấy lại công bằng, nhưng hiện tại ông ngoại không thể chịu được giàng co với Tần gia.

Cậu chỉ có thể dựa vào bản thân mình, lấy yếu thế để thỏa hiệp với họ.

Nhưng hôm nay cái tên Lăng Dung này chỉ mới tiếp xúc với cậu vài lần vậy mà muốn giúp cậu, không muốn cậu bị ăn hiếp ?

Tần Triều Dương cười châm chọc, cho dù như thế nào thì trong lòng cũng không có khả năng tin tưởng, phẫn uất giấu lâu trong lòng làm cậu nhất thời không khống chế tốt cảm xúc nói:

"Cậu nếu thật sự muốn giúp tôi, thì đem miếng ngọc trụy Lưu Thừa Nghĩa cướp từ tay tôi về đây."

Nói xong đôi mắt cậu mang chút lợi dụng nhìn về phía Lăng Dung.

Nhưng vừa nói ra, Tần Triều Dương bỗng dưng có chút hối hận, cậu không nên kích động, hiện tại khiến bản thân không rút lui được.

Lăng Dung cùng bản thân không thân chẳng quen, có khả năng nhất thời đụng phải đầu óc nên phát thiện tâm, hoặc muốn chê cười xem cậu diễn trò hề gì, chứ nếu không sao có thể mạo hiểm lấy ngọc trụy về mà đắc tội Lưu Thừa Nghĩa chứ ?

Lời này của cậu giống như bản thân muốn xin cô giúp đỡ.

"Được"

Ai mà ngờ được Lăng Dung đột nhiên nói ra 1 chữ như vậy.

"... ..."

Tần Triều Dương kinh ngạc chớp mắt 1 cái, sau đó nhíu mày nói:

"Tôi không nói giỡn"

"Tôi cũng không có nói giỡn" .

Lăng Dung buông tay, mái tóc ở trên trán kia che đậy ánh mắt, Tần Triều Dương muốn nhìn ra cảm xúc trong mắt đối phương, nhưng mà cậu cảm thấy, cô không giống như đang cậy mạnh.

"Nhưng mà ... ..."

Nếu không phải đầu óc Lưu Thừa Nghĩa có bệnh nguyện ý đem đồ vật trả cho cậu, Lăng Dung khẳng định tránh không
Advertisement
được chọc giận đám người kia, đến lúc đó nếu thật sự đánh nhau ... ...

Tần Triều Dương lại liếc mắt nhìn thân thể nhỏ bé của Lăng Dung ,cảm thấy tên nhóc này có khả năng tránh không được 1 trận ác chiến.

"Tôi sẽ không trả tiền thuốc men cho cậu."

Mày Tần Triều Dương lúc này nhăn lại.

"Yên tâm, tuyệt đối sẽ không bị thương."

Lăng Dung đã sớm muốn nhìn thử thân thủ của bản thân, cô có 1 dự cảm, có lẽ giá trị vũ lực sẽ không quá thấp.

Lời phía sau Tần Triều Dương muốn nói lập tức nuốt trở về, tên này cũng quá tự mình đa tình, ai quan tâm cô chứ, cậu rõ ràng là ... ... là ... ...

Nửa ngày sau cũng không nghĩ ra được cái gì,con ngươi Tần Triều Dương rũ xuống che lại ảo não trong đó.

"Được rồi , âm nhạc chỗ sân thể dục ngừng rồi, tụi mình chờ 1 lát nữa rồi trà trộn vào trong đám người, vào học trước đã, tôi đảm bảo trả lại đồ vật cho cậu trong vòng 3 ngày."

Sau khi 2 người trở lại quả nhiên không bị giám thị bắt được, Lăng Dung rất có hứng thú nghe giảng 2 tiết cuối cùng, mà Tần Triều Dương từ trước đến nay đi học đều nghe giảng lại thất thần 1 tiếng rưỡi.

Cuối cùng tiếng chuông tan học cũng vang lên ,không đợi Lăng Dung thu dọn cặp sách, cửa ban 8 đã đứng 1 đám thiếu niên bất lương không mặc đồng phục, lấy Lưu Thừa Nghĩa cầm đầu, hô to vào trong phòng học.

"Lăng Dung mày ra đây cho tao "

Lúc này người chuẩn bị đeo cặp sách chạy trốn cũng không dám nhúc nhích, lại ngồi trở lại vị trí của mình thêm 1 lần nữa , chạy trốn như con chim cút.

Sắc mặt Tần Triều Dương cũng biến đổi, nhìn Lăng Dung thật chuẩn bị đi ra ngoài, cậu vội vàng kêu lên.

"Cậu đừng đi!"

Cậu không cần nghĩ cũng biết lúc này Lưu Thừa Nghĩa đột nhiên tới tìm Lăng Dung là bởi vì buổi sáng hôm nay cô chọc đến Tần Triều Mộc, chắc là không bao lâu sau khi bọn họ gặp Tần Triều Mộc, tên em trai kia của cậu cũng đi tìm người cáo trạng , dù gì thì trước kia lúc ở Tần gia , Tần Triều Mộc cũng như vậy méc cậu với Tần Dịch.

Hiện tại khẳng định trong lòng Lưu Thừa Nghĩa đối với Lăng Dung đã sinh ra bất mãn ,nếu lúc này mà Lăng Dung muốn giúp cậu lấy ngọc trụy về, khẳng định là đổ thêm dầu vào lửa.

"Yên tâm, ngọc trụy nhất định không tổn hao gì mà lấy về cho cậu."

Biết xíu nữa sẽ có 1 hồi ác chiến, Lăng Dung liền dứt khoát bỏ lại cặp sách chạy theo ra ngoài , ngay sau đó Tần Triều Dương liền thấy Lưu Thừa Nghĩa lại nói gì đó, vốn dĩ tất cả thiếu niên vây quanh cửa ban 8 đều tản đi theo Lưu Thừa Nghĩa, Lăng Dung cũng không thấy bóng dáng đâu.

Đôi tay Tần Triều Dương rũ ra sau đó nắm lại lần nữa, trong mắt không biết ấp ủ cảm xúc gì.

Vốn dĩ bởi vì đám người kia đến nên lớp học trở nên an tĩnh như gà, sau khi Lưu Thừa Nghĩa đi cũng khôi phục lại náo nhiệt bình thường khi tan học,còn có 1 số người và bạn thân bên cạnh đang suy đoán xem Lăng Dung đã làm cái gì mới khiến giáo bá tức giận như vậy.

Bên kia, Lăng Dung bị 3 4 người Lưu Thừa Nghĩa đưa đến 1 cái ngõ nhỏ quen thuộc kia ,chẳng qua người lần trước bị vây quan là Tần Triều Dương, lần này đổi thành cô.

Bọn họ còn biết đánh nhau ở trong trường sẽ bị ghi tội, cho nên cố ý đem người tới địa phương hẻo lánh này.

Xung quanh không có người khác,Lưu Thừa Nghĩa không chút khách khí đẩy Lăng Dung 1 trận ,diện mạo vốn đã hung dữ càng thêm nổi giận đùng đùng.

"Lăng Dung mày giỏi lắm, cũng dám cùng với tên Tần Triều Dương kia thông đồng với nhau, còn kết minh ức hiếp anh em tao!?"

Người anh em này tất nhiên là chỉ Tần Triều Mộc, vừa tan học Tần Triều Mộc liền tìm Lưu Thừa Nghĩa đem chuyện buổi sáng kể ra, miêu tả qua bộ dáng tên côn đồ 1 chút, cái đầu nhuộm đủ màu sắc, mắt bị tóc che đi, cơ thể gầy gò thì trừ bỏ Lăng Dung thì còn ai vào đây.!

Lưu Thừa Nghĩa vừa nghe anh em mình bị chính đàn em ức hiếp, đương nhiên sau khi tan học liền tới lấy lại công bằng cho người anh em .

Dạy dỗ 1 tên đàn em thì có là gì, sao có thể quan trọng hơn anh em, hắn chỉ cần vung tay 1 câu trường trung học đế đô này không biết có bao nhiêu người muốn làm đàn em của hắn ta, cho nên sẽ không để ý 1 tên râu ria như Lăng Dung.

Lúc sáng Lăng Dung quyết định giúp Tần Triều Dương cũng đã nghĩ đến chuyện lúc này, dù sao cô cũng không có khả năng luôn đi theo tên Lưu Thừa Nghĩa này lăn lộn, hiện tại vừa lúc xé rách mặt, còn có thể giúp Tần Triều Dương lấy ngọc trụy về, xoát độ hào cảm.

"Anh Nghĩa, lời này của anh nói không đúng rồi ,anh có thể vì anh em tơi tìm tôi gây phiền phức, tôi đương nhiên có thể vì anh em mà xả giận rồi"

Lăng Dung cười nói, không có bộ dáng nhận sai.

"Mày nói mày coi Tần Triều Dương là anh em? Mày muốn phản bội tao!?" . Lưu Thừa Nghĩa chính là tên ích kỷ ,hắn có thể tùy ý vứt bỏ 1 tên đàn em, lại không cho phép người ta chủ động thoát lý hắn.

"Lời này của anh Nghĩa quá nghiêm trọng rồi, cũng không phải nguyện trung thành, thì sao có thể nói là phản bội."

Lăng Dung cong khóe môi như trào phúng, nếu lúc này dùng diện mạo vốn có của cô, chỉ sợ là 1 bộ dáng câu dẫn người khác.

"Đúng rồi , lần này nếu đã đến đây, vậy thì thuận tiện muốn 1 đồ vật trong tay anh Nghĩa."

"Cái gì ?"

"Anh lấy ngọc trụy Tần Triều Dương đi , làm phiền anh mang trả về."

Mọi người cảm thấy Lăng Dung điên rồi.

Truyện convert hay : Lăng Thiên Thần Đế
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện