Xuyên Nhanh : Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chính

Chương : 2


trước sau

Advertisement
Tần Triều Dương chết cũng không gây sóng gió to lớn , 1 đám giáo bá đẩy người nhận định Tần Triều Dương tự sát , Trần Nghiên Nghiên nghĩ Tần Triều Dương sớm đã chết liền dễ dàng làm giả mạo di thư của Tần Triều Dương , Tần gia cùng giao bá 2 nhà hào môn đem chuyện này áp xuống , cảnh sát tự nhiên cũng không thể giải quyết được gì , liền kết án Tần Triều Dương tự sát .

Biết cháu ngoại đã chết , Hoắc lạo gia khí huyết dâng lên cấp cứu không có hiệu quả liền tử vong , Hoắc thị không có người kế thừ pháp lí nên nằm ở trong tay hoắc quân, không bao lâu đã bị phá sản .

Không có Hoắc gia , Tần gia sau khi cắn nuốt hoắc thị còn sót lại làm hào môn đứng đầu duy nhất , sau càng thêm phát triển không ngừng , Trần Nghiên Nghiên trở thành người thắng cuộc lớn nhất , từ nay về sau Tần thị lớn như vậy chỉ còn con trai của cô ta kế thừa, cô ta trọng sinh đã hoàn toàn đánh ngã nam chủ , thay đổi vận mệnh của 2 người .

Nhìn lại xong cốt truyện 1 lần , Lăng Dung không khỏi cho thiếu niên bị vây quanh kia 1 cái ánh mắt đồng tình .

Nếu không phải đột nhiên xuất hiện 1 phụ nữ trọng sinh , chỉ sợ hiện tại cậu vẫn là 1 đứa con cũng của trời , sẽ có gia đình hoàn chỉnh , cũng sẽ có thành tích xuất sắc , giống như em trai kế hiện tại của cậu ta vậy , cuối cùng sẽ là 1 người cực kì tài giỏi được mọi người ngưỡng mộ .

Mà không phải giống như bây giờ bị người khác vây quanh ở 1 con hẻm nhỏ dơ bẩn .

Đối mặt với uy hiếp trào phúng của những người này , Tần Triều Dương cũng chỉ đứng ở nơi đó yên lặng cúi đầu , không biết đang suy nghĩ chuyện gì .

Những việc này với cậu đã là thói quen , dù sao cậu chỉ cần nhẫn nhịn là tốt rồi, dù gì cậu vẫn còn ở Tần gia với Hoắc gia ở bên trong 1 tầng thân phận nư vậy, nhóm người này dù có hung ác , cũng sẽ không dám đối với cậu động tay động chân .

Lưu Thừa Nghĩa, cũng chính là tên thủ lĩnh của nhóm bất lương này , nhìn bộ dáng Tần Triều Dương dầu muối không ăn hỏa khí trong lòng liền bố lên , giống như năm tay đấm vào miếng bông , cái cảm giá vô lực này hắn ta rất khó chịu .

Đột nhiên tay trái Lưu Thừa Nghĩa túm cổ áo Tần Triều Dương lên , đem người hung hăng đẩy ra sau , cậu chỉ mặc 1 cái áo thun mỏng , phía sau lưng cùng bức tường xi măng cứng chạm vào nhau , Tần Triều Dương không nhịn được đau kêu rên 1 tiếng , đau đớn nóng rát phía sau lưng làm cậu toát cả mồ hôi lạnh .

Nhìn thấy cậu cốn dĩ là thiếu gia hào môn cao cao tại thượng bị mình khi dễ như vậy, tỏng lòng Lưu Thừa Nghĩa vui sướng không ít, trong miệng nói ra lời nói càng thêm khó nghe .

"Mày cho rằng tao không dám đánh mày có phải hay không ? Cũng đừng quên khối ngọc trụy kia của mày còn ở trong tay tao, nếu làm ông đây không cao hứng , mày coi tao có trực tiếp đem khối ngọc trụy kia ném đi hay không ?"

Đôi mắt Tần Triều Dương căn bản vô thần nghe thấy 2 chữ ngọc trụy liền lập tức khôi phục thần thái , trên khuôn mặt tối tăm tuấn tú xuất hiện tức giận hiếm thấy.

"Trả ngọc trụy lại cho tao"

Âm thanh của thiếu niên giống như vì thời gian dài chưa mở miệng , Lăng Dung nghe thấy có chút khàn khàn , cũng không phải đặc biệt dễ nghe .

Tần Triều Dương bị chọc giận , Lưu Thừa Nghĩa ngược lại cảm thấy vui , 1 lần nữa hắn lại đem người túm đến trước mặt mình , 1 chữ lại 1 chữ thập phần thieus đánh mà nói :

"Hừ, tao liền không đưa , mày có thể làm gì được tao ?"

Hắn ta biết nguyên nhân lớn Tần Triều Dương chịu thỏa hiệp là vì hắn ta đoạt cái ngọc trụy kia , đồ vật dùng tốt như vậy hắn mới không dễ dàng đưa lại cho Tần Triều Dương như vậy .

Nhưng mà trong 1 giây, trên mặt Lưu Thừa Nghĩa bị phun nước miếng .

Tần Triều Dương cũng là bị buộc đến nóng nảy , mới có thể làm ra việc không phù hợp với tu dưỡng của bản thân như vậy , Lăng Dung biết khối ngọc trụy kia là kỷ niệm duy nhất mẹ để lại cho cậu , cho nên mới coi trọng như thế .

Lưu Thừa Nghĩa lúc này thật sự phát hỏa , hắn ta nói thế nào cũng là phú nhị đại hào môn , tuy răng kém xa hào môn nhất lưu Tần gia - Hoắc gia , nhưng từ nhỏ cũng không chịu qua loại khuất nhục này .

Giờ phút này tỏng cơn giận dữ, Lưu Thừa Nghĩa cũng không rảnh lo nghĩ người trước mặt này rốt cuộc này có thể đánh hay không , nắm tay phải năm chặt chuẩn bị đánh lên mặt Tần Triều Dương .

Thiều niên bị túm chặt cổ áo tránh né không được theo bản năng nhắm chặt mắt lại .

Chậm chạp chính là đau đớn không có tới làm cậu kì quái mở mắt , lai thấy tên côn đồ luôn đứng ở phía sau không biết từ khi nào đã đi tới ngưng cản nắm tay Lưu Thừa Nghĩa sắp ném ra .

Bị đàm em ngăn cản nắm tay , Lưu Thừa Nghĩa cảm thấy bị mất hết mặt mũi , lập tức lớn tiếng nói :

"Lăng Dung mày đang làm gì ?Mau buông tay cho tao! "

Hắn ta không nghĩ sẽ nói 1 câu như vậy , nhưng Lưu Thừa Nghĩa lại phát hiện ra mình dùng sức lực lớn như thế nào cũng không thể tránh thoát kiềm chế của đối phương , đành phải tức muốn hộc mú mà ra mệnh lệnh cho đối phương buông tay .

Lăng Dung ở phía sau quan sát tình hình 1 hồi lâu đương nhiên không thể khiến nam chủ bị đánh được , cho nên lúc này mới lên trước ngăn cản năm tay của đói phương.

Tuy rằng trực giác nói cho cô biết , cô hình như có thể có bản lĩnh đem toàn bộ nhóm người này đánh nghiêng trên mặt đất để nam chủ hết giận, nhưng mà hiển nhiên hiện tại còn không phải lúc để mạo hiểm ,nếu đến lúc đó làm trước gây ra lỗi , chọc giận Lưu Thừa Nghĩa đẩy Tần Triều Dương đến hoàn cảnh càng gian nan thì thật không tốt .

Vì thế Lăng Dung lựa chọn biện pháp an toàn nhất, sau khi xác nhận Lưu Thừa Nghĩa sẽ không lại đánh quyền , Lăng Dung chậm dãi buông cổ tay hắn ta ra , bắt chước tiếng nói lúc trước của nguyên chủ cố tình đè thấp nói :

" Anh Nghĩa , không thể đánh , Hoắc lão gia đối với đứa cháu ngoại này rất để ý , đánh sẽ sảy ra chuyện ."

Lăng Dung 1 bộ dạng vì hắn mà suy nghĩ , cuối cùng khiến cơn tức của hắn tan vài phần .

" Mày nói cũng có lí .

Đây là nói cho chính mình cũng như tìm bậc thang để đi xuống dưới .

" Nhưng mà không nghĩ thằng nhóc như mày nhìn qua xương sườn gầy như vậy , sức lực còn không nhỏ "

Lưu Thừa Nghĩa dứt lời liền không khỏi đem ánh mắt đặt trên cánh tay Lăng Dung , khác với gương mặt kia của cô , làn da canh tay thật sự rất trắng , lại bình thản lướt qua bộ ngực của Lăng Dung cùng với khuôn mặt bị mái tóc che 1 nửa , cười nhạo nói .

" Nếu không phải với dáng vẻ này của mày , ngực lại phẳng như vậy , tao sẽ cho rằng mày là con gái ."

Mấy tên bất lương khác đi theo Lưu Thừa Nghĩa cũng phá lên cười , Lăng Dung nhún vai lựa chọn không nói lời nào .

Cô thật sự đúng là 1
Advertisement
cô gái .

Lăng Dung từ trong trí nhớ cửa nguyên chủ thì biết , bởi vì duyên cớ hồi trung nhị phản nghịch, nguyên chủ lên cấp 2 liền muốn mình nhìn đặc biệt khốc , giống yakuza ( tổ chức phạm tội lớn nhất thế giới ) vậy, thậm chí còn có ý đồ gia nhập vào đoàn thể côn đồ nào đó .

Cũng bởi vì lão đại ghét bỏ cô là con gái , tay không thể nâng , vai không thể khiêng , cho nên trực tiếp từ chối cô .

Tiếp thu được bài học lần này , nguyên chủ sau khi lên cấp 3 trực tiếp trang điểm mình thành con trai , bởi vì sinh ra với khuôn mặt không phân biệt nam nữ , mặc đồ con tai vào lcungf với tạo hình kiểu smart, căn bản không ai nhận ra được cô là con gái .

Nguyên chủ vào lúc nghỉ hè lớp 9 còn luyện ra 1 ít công phu tay chân , cho nên khi vào cấp cho xin ra nhập vào đoàn thể của Lưu Thừa Nghĩa làm đàn em , lại không nhận được sự từ chối, sau kết quả này kéo dài liền hơn 1 năm , hiện tại đã là lớp 11.

Dựa theo nguyên cốt truyện, sau khi uy hiếp Tần Triều Dương xong nguyên chủ đi theo mấy người Lưu Thừa Nghĩa vào tiệm net, ngay sau đó bọn họ liền lọt vào vây đối địch của Lưu Thừa Nghĩa, đối phương mang theo 1 đám người đến đây ,bọn họ bên này ít người không địch lại đối phương , nguyên chủ liền trong lúc ẩu đả hỗn loạn không cẩn thận bị côn sắt đập trúng ót mà chết .

Lăng Dung muốn tránh đi kết cục tử vong của nguyên chủ .

Sau 1 trận cười nhạo , Lưu Thừa Nghĩa còn không có quên cái tên này , ngay khi lúc hắn ta còn muốn uy hiếp vài câu , đột nhiên từ ngoài hẻm truyền đến 1 âm thanh .

" Cảnh sát đây ! Không được nhúc nhíc !Những ai đang ẩu đả dừng tay cho tôi ! "

Vừa nghe là cảnh sát Lưu Thừa Nghĩa âm thầm hạ mặt mắng 1 câu " khốn khiếp " , sau đó không nói 2 lời liền hướng vào 1 ngõ nhỏ khác chạy mất , để lại mấy tên đàn em thấy đại ca chạy cũng không dám ở lại lâu , vội vàng nâng chân chạy đi .

Thừa dịp cảnh sát còn chưa có lại đây, Lăng Dung móc đồ vật ở trong túi ra , vội vàng nhét vào tay của Tần Triều Dương , rồi để lại câu : " Tự lo cho mình " rồi cũng chạy nhanh theo những người khác hướng , cô không muốn vừa mới tới ngày đầu tiên đã đến cục cảnh sát đâu.

Toàn bộ thiếu niên bất lương vây quanh Tần Triều Dương đi mất, trong lúc nhất thời chỉ còn lại trong ngõ nhỏ là Tần Triều Dương cùng với cảnh sát đột nhiên xuất hiện .

Cảnh sát lúc trước nhận được điện thoại của người qua đường , nói nơi này có 1 đám côn đồ khi dễ người khác , hắn liền vô cùng lo lắng đuổi tới đây, lại không nghĩ tới nơi liền thấy 1 đám thiếu niên bất lương vây quanh 1 học sinh mặc đồng phục .

Là đồng phục của trường trung học đế đô, nhìn dáng vẻ có lẽ là con cái của nhà có tiền , cũng không biết như thế nào lại bị 1 đám côn đồ khi dễ .

Cảnh sát chạy chậm đến bên người Tần Triều Dương , 1 lần đánh giá từ trên xuống dưới cậu rồi hỏi :

" Có việc gì hay không , có muốn tôi gọi người nhà cậu đến đón không ?"

Tần Triều Dương liếc đối phương 1 cái , cái gì cũng không nói liền vòng qua hắn đi ra ngoài hẻm .

" Ai, cái đứa nhỏ này !"

Cảnh sát vốn định theo sau, liền bị ánh mắt của đối phương ngăn lại .

" Làm ơn ..., đừng đi lại đây "

Trong ngõ nhỏ vang lên giọng nói từ tính của thiếu niên .

Đi ra ngõ nhỏ , xác định tên cảnh sát kia không có theo kịp phía sau , Tần Triều Dương tạm thời dừng bước chân , chậm rãi giơ tay phải lên mở lòng bàn tay của mình ra .

Trong lòng bàn tay của thiếu niên trắng nõn , 1 cái băng dán lẳng lặng mà nằm chưa được gỡ ra , đây là do cái tên đàn em kia vừa mới chạy đến nhét vào trong tay cậu .

Đột nhiên cằm truyền đến 1 trận đau đớn nhỏ , làm Tần Triều Dương chớp chóp đôi mắt ngăm đen , thời điểm Lưu Thừa Nghĩa vừa mới túm cổ áo cậu , chiếc nhẫn bộ xương khô sắc nhọn trên tay không cẩn thận khiến làn da cậu bị thương .

Nhưng mà miệng vết thương nhỏ như vậy vì sao cậu ta lại chú ý tới ?

Nghĩ lại 1 loạt hành động của tên lưu manh lúc nãy , từ giúp cậu cản lại nắm tay của Lưu Thừa Nghĩa , đến đưa cho cậu cái băng dán này , còn có câu nhắc nhở cuối cùng kia , Tần Triều Dương cho dù có đầu óc thông minh , lúc này cùng không rõ cái tên lưu manh hình như gọi Lăn Dung kia rốt cuộc muốn làm gì .

Bởi vì thân phận của cậu nên mới muốn lấy lòng cậu sao ? Nhưng mà còn không hữu dụng bằng cách lấy lòng tên Tần Triều Mộc kia .

Nếu không nghĩ ra , Tần Triều Dương từ bỏ suy nghĩ , do dự sau 1 lát cậu vẫn không đem đồ vật trên tay lấy xuống , đem 5 ngón tay 1 lần nữa nắm chặt ròi thả ra , chờ tài xế Hoắc gia tìm được cậu.

Mà bên kia mấy tên thiếu niên bất lương chạy 1 đường rốt cuộc dừng lại trước 1 con đường hoang vắng .

" Hừ ! Không biết là thằng nhãi nào báo cảnh sát, nếu như để tao biết được tao sẽ đánh nó 1 trận ."

Lưu Thừa Nghĩa 1 bên thở hổn hển 1 bên nắm chắt bàn tay lại , giống như là chỉ cần người kia xuất hiện ngay tại chỗ này, hắn ta ngay lập tức liền xông lên đi đánh tơi bời đến không nhận ra người .

" Có thể là lúc nãy có người qua đường nào đó không có mắt , thật là cmn xen vào việc người khác ."

1 tên đàn em lưu manh khác đúng ở 1 bên mắng .

" Nhưng mà cũng cho Tần Triều Dương 1 chút giáo huấn , hiện tại trở về vẫn còn sớm , mau ngẫm lại kế tiếp đi nơi nào đi ."

Lưu Thừa Nghĩa nhìn trên mặt đất rồi phun ra 1 ngụm nước miếng , 2 tay cắm túi đứng dựa lưng vào tường, 1 bộ dáng không nhìn được .

Tuy rằng đã là học sinh lớp 11, nhưng mà nhóm người này cho tới bây giờ đều không có ý nghĩ học tập thật tốt , dù sao trong nhà có tiền , cũng không thiếu cơm ăn cho bọn họ , làm gì muốn liều sống liều chết học tập .

" Đi tiệm nét ăn gà ? Có đi hay không ? " . Có 1 đàn em đề nghị .

" Đi ". Tuy rằng nhà bọn họ cũng có máy tính để ăn gà , nhưng trong nhà chỉ có 1 người chơi nào vui bằng nhiều người ở bên cạnh như vậy .

Lưu Thừa Nghĩa cuối cùng đánh nhịp : "Được , vậy thì đi ăn gà "

" Cái kia ..."

Ngay lúc 1 đám người đang thương lượng khí thế ngất trời , Lăng Dung tỏ vẻ có chuyện muốn nói .

" Trời không còn sớm , ba tôi gửi tin nhắn kêu tôi về nhà ăn cơm , bây giờ không cùng các người đi được ."

Truyện convert hay : Tu La Chiến Thần Giang Sách
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện