Xuyên Nhanh: Sổ Tay Thu Thập Tiết Tháo

Ta đem ca ca bẻ hỏng rồi (21)


trước sau

Edit: Richal

Beta: Richal

-----o0o-----

Quý Ly ở bên ngoài lắc lư một vòng, vệ sĩ theo dõi cậu cũng ngây ngốc đi theo cậu suốt con đường.

Quý Ly ăn no uống say, ngồi lên xe taxi về nhà.

Về đến Phó gia thì trời cũng đã tối.

Quý Ly vừa đi tới cửa, đột nhiên chuông điện thoại vang lên. Thì ra là Phó Bạc Thành gọi điện cho cậu.

Quý Ly cười khẽ tắt đi, tiếp tục đi vào nhà.

"Em không ăn đâu. Vừa mới ăn ở nhà bạn, vẫn còn no lắm."

"..."

"Anh ăn đi, em về phòng trước."

Quý Ly không muốn nghe Phó Bạc Thành dối trá dò hỏi dù đã biết thực hư mọi chuyện.

"Lăng Thành, em ngoan một chút."

Quý Ly vừa đặt chân lên bậc thang, lại nghe thấy Phó Bạc Thành nói câu này một lần nữa.

Cậu không thèm để ý, im lặng đi về phòng.

Chốt cửa phòng lại, Quý Ly lấy tất cả hành lý ra,đang sắp xếp quần áo thì phát hiện một chiếc áo sơ mi trắng không phải là của mình.

Chính xác mà nói, đây là áo sơ mi của Phó Bạc Thành.

Là trùng hợp sao?

Quý Ly không nghĩ nhiều, đem áo sơ mi thả lại chỗ cũ, soạn tốt đồ dùng của mình.

Khoảng một giờ, Quý Ly nhìn đống vật dụng, niềm tin trong lòng dần dần hạ xuống.

Được ăn cả ngã về không mà Quý Ly cảm thấy cậu sẽ thua mất...

Quý Ly ngồi ở mép giường, ấn ấn huyệt thái dương, sau đó hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra.

Cố gắng lấy lại tự tin, Quý Ly đi vào phòng tắm, nghiêm túc tắm rửa, mặc một bộ áo ngủ thoải mái, đi đến cửa phòng Phó Bạc Thành.

"Cốc cốc cốc!"

Ước chừng mười lăm giây, cửa được mở ra.

Thân hình cao lớn của Phó Bạc Thành chắn trước cửa, cơ hồ bao trùm cả Quý Ly.

Quý Ly cong miệng, ngẩng đầu nhìn Phó Bạc Thành, đôi mắt sáng lên.

"Anh, đêm nay chúng ta cùng nhau ngủ được không?"

Quý Ly thình lình đưa ra yêu cầu, Phó Bạc Thành chăm chú nhìn cậu, nhưng cũng không từ chối.

"Từ khi ba mẹ qua đời, từ nhỏ đến lớn đều là em ngủ một mình, em muốn ngủ cùng anh một lần, có được không?"

Quý Ly mở miệng thỉnh cầu, Phó Bạc Thành trầm mặc hơn mười giây, rốt cuộc mở miệng.

"Vào đi."

Cửa phòng đóng chặt, Quý Ly trực tiếp nằm trên giường

Phó Bạc Thành, nếp nhăn trên đệm tựa hồ vẫn còn lưu lại mùi hương của Phó Bạc Thành.

"Anh, em vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta ngủ cùng nhau, anh còn ghét bỏ em, chê em da thịt mềm mại, giống như đụng nhẹ một cái lập tức bị thương."

Quý Ly nói dối, kỳ thật làm gì có chuyện này, đều là nói bừa!

"Không có chuyện này."

Phó Bạc Thành không chút do dự trả lời, làm Quý Ly có chút kinh ngạc...

"Không có sao? Vậy tại sao trong ấn tượng của em anh lúc nào cũng đối với em lạnh như băng? Anh không yêu em sao?"

Quý Ly chất vấn, Phó Bạc Thành ngồi trên ghế, trầm mặc nhìn cuốn sách đang đọc dở dang trên tay.

"Lăng Thành, anh yêu em."

Phó Bạc Thành nói ra lời này làm Quý Ly có ảo giác... Đó là Phó Bạc Thành thật sự yêu cậu.

"Đừng ngồi ở đó! Lại đây ngủ cạnh em."

Quý Ly vỗ xuống một bên giường.

Phó Bạc Thành tháo mắt kính xuống, lấy thẻ đánh dấu trang ra kẹp vào trang đang xem dở, đem sách thả lại chỗ cũ.

Quý Ly nhìn Phó Bạc Thành đi tới, cái đầu nhỏ bắt đầu hoạt động.

"Anh, chúng ta xem phim kinh dị được không? Loại này siêu cấp dọa người."

Quý Ly đề nghị, Phó Bạc Thành lập tức bày ra bộ dáng bài xích.

"Những cái đó đều là giả."

"Anh."

"Làm sao?"

"Nói em nghe, có phải anh sợ phim kinh dị không?"

"..."

---------------------------

Tình hình dịch bệnh lại trở nên phức tạp rồi. Mọi người hạn chế đi ra đường nếu không cần thiết, nhớ đeo khẩu trang,... để bảo đảm an toàn sức khỏe cho bản thân.

Love you 3000

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện