[Xuyên Nhanh, Hệ Thống] Nữ Vương Xin Đừng Phá!!!

Nữ Vương Của Trường Học (8)


trước sau

"Đừng sợ, có anh ở đây."

Cảnh Ngự im lặng một chút, sau đó, cô gạt tay Hàn Dự ra.

"Em không sợ."

Tay của Hàn Dự có chút lạc lõng, hắn ta đưa mắt nhìn Cảnh Ngự, rồi lại nhìn vào tên đang nằm trong vũng máu bên kia.

Cảnh Ngự vừa bị một thau nước lạnh dội vào, cái thân thể này bắt đầu run lên cầm cập.

Một bàn tay đặt lên trán cô, Cảnh Ngự nhìn chủ nhân của bàn tay đó, là Hạ Nhiên.

"Mộ Ái, cậu có sao không?"

Một nữ sinh cũng chạm vào má cô, sau đó thốt lên: "Sao cậu lại lạnh như thế này, Hạ Nhiên, mau, đưa cậu ấy vào phòng y tế đi."

Hạ Nhiên nhìn sắc mặt của Cảnh Ngự, sau đó kéo chặt áo khoác của Hàn Dự trên người nàng, nhẹ nhàng nói: "Đi, Mộ Ái, tôi đỡ cậu đến phòng y tế."

Cơ thể của Cảnh Ngự run lên cầm cập, khí lạnh như thâm nhập sâu vào xương tuỷ vậy. Cảnh Ngự nghĩ đến cơ thể nhu nhược này, gật đầu.

Hạ Nhiên đỡ Cảnh Ngự đến phòng y tế, đang đi thì Hạ Nhiên bị đẩy ra.

Nữ sinh kia đỡ lấy Hạ Nhiên, quay lại quát người đằng sau: "Này!!!"

Nhưng sau đó, thấy cái bộ dáng đáng sợ như thần chết của ai đó khiến nữ sinh ngoan ngoãn ngậm miệng.

Cảnh Ngự rơi vào một vòng tay ấm áp, sau đó cả người cô nhẹ bẫng.

Hạ Nhiên đang tính rời đi thì nghe thấy tiếng nói của Cảnh Ngự vọng tới: "Ngăn cặp thứ hai, khăn của cậu."

Hạ Nhiên quay lại, nhưng chỉ bắt gặp bóng dáng ngày càng xa của họ.

Hạ Nhiên chạy đến chiếc cặp của Cảnh Ngự, liếc thấy cái khăn được gói cẩn thận để ở trong cặp sách, cô bé mỉm cười.

Nữ sinh thấy thế cũng nhìn với ánh mắt ngạc nhiên: "Tớ tưởng cậu ta cắt nát hay vất đi đâu đó rồi chứ!"

"Ừ"

"Nè..."

"Hử???"

"Mộ Ái, cũng không đáng ghét quá, có đúng không?"

Nghĩ lại cách cư xử của Cảnh Ngự trong mấy ngày nay, Hạ Nhiên mỉm cười, "Ừ."

"Mà quan hệ của Hàn học trưởng với Mộ Ái là gì vậy nhỉ???"

"Chịu thôi, sao tớ biết được."

***

Hàn Dự ôm Cảnh Ngự, chạy vội ra cổng trường, hắn tính đem Cảnh Ngự về nhà, nhưng vừa ra khỏi cổng đã bị chặn lại.

"Cảnh sát đây, đứng yên."

Sắc mặt Hàn Dự lạnh băng, hắn ra hiệu, từ đâu xuất hiện hai hàng nam nhân áo đen, chắn đường của cảnh sát.

Viên cảnh sát thấy tình thế không ổn, tưởng Hàn Dự chột dạ, bèn rút một khẩu súng chỉa vào hắn.

"Đứng yên, chúng tôi nghe nói có án mạng ở đây, trừ khi vụ việc được làm rõ, nếu không đừng ai mong rời khỏi."

Hàn Dự che Cảnh Ngự, vẫn cứ đi về phía trước.

"Lạ... nh ... quá...!!! " Cảnh Ngự yếu ớt rên một tiếng.

Bước chân Hàn Dự dừng lại, vòng tay siết chặt lại một chút.

Một nữ cảnh sát kéo tay viên cảnh sát kia: "Sếp, ngài nhìn, cậu ta đang ôm một đứa bé kìa."

Viên cảnh sát cũng nhìn theo hướng của nữ cảnh sát, phát hiện đúng là Hàn Dự đang ôm một cô bé, tình hình của cô bé đúng là không ổn cho lắm.

Ông ta suy nghĩ một hồi, nữ cảnh sát bàn luận cái gì đó với ông ta, lúc Hàn Dự đã không giữ nổi bình tĩnh nữa thì nữ cảnh sát bước tới nói với hắn: "Tôi đi với cậu, đưa cô bé đến bệnh viện đi."

Hàn Dự nhìn thân ảnh nhỏ bé co ro trong lòng, hắn đã không còn bận tâm đến ai nữa, ôm Cảnh Ngự vào trong xe cảnh sát đưa tới bệnh viện.

***

Sau khi để Cảnh Ngự nằm nghỉ ngơi, nữ cảnh sát theo Hàn Dự đi làm thủ tục, chắc sợ hắn chạy trốn.

Trong quá trình làm thủ tục, Hàn Dự vô cùng nghiêm túc, nhưng cũng rất yên lặng.

Đến thủ tục cuối cùng, ông bác sĩ nhìn Hàn Dự với 'con mắt quả nhiên là cậu, cậu lại đến nữa à' khiến cho nữ cảnh sát vô cùng tò mò.

Trong lúc chờ Hàn Dự hoàn tất thủ tục, nữ cảnh sát lâm la đến hỏi bác sĩ:

"Cho hỏi, bác
sĩ biết cậu ta sao?"

Bác sĩ nhìn y phục cảnh sát của cô ta, gật đầu.

"Cô thấy cô bé kia chứ? Cô bé ấy là đứa trẻ đáng thương nhất mà ta từng gặp đấy."

"Sao vậy???"

"Nghe nói cậu kia với cô bé này là anh em khác cha khác mẹ, cô bé kia ở nhà không có tiếng nói gì, thân thể lại yếu ớt, từ nhỏ đến lớn ra vào bệnh viện không biết bao nhiêu lần."

"Tôi thấy cậu anh trai này cũng đâu đến nỗi nào."

Bác sĩ gật đầu: "Cậu ta là người anh tốt nhất tôi từng thấy."

Bác sĩ cũng không có ca trực, ngồi tám với cảnh sát cả buổi trời.

Những lúc Mộ Ái phải nhập viện điều trị, là Hàn Dự đến thăm cô bé, mỗi lần mang quà, cậu ta đều đưa cho y tá mang vào, chỉ ở lại nhìn cô bé một chút rồi rời đi, bản thân cậu ta chưa từng bước vào phòng bệnh.

***

Hàn Dự nhìn Cảnh Ngự yếu ớt nằm trên giường, bàn tay đặt trên cái trán lạnh như băng của cô, ánh mắt phức tạp không biết đang nghĩ cái gì.

Trời đã về chiều, ánh nắng pha chút màu đỏ của hoàng hôn bao bọc lấy thiếu niên, cũng e ấp làm nổi bật gương mặt trắng trẻo nhưng âm trầm của thiếu niên ấy.

Cậu ta cầm lấy tay cô bé đang nằm trên giường, ánh mắt chú tâm đến nỗi trong con ngươi của cậu ta toàn là cô bé ấy, không có bất cứ một thứ gì khác.

Nữ cảnh sát vừa bước vô thì thấy cảnh này. Cô ta thật sự có chút không muốn phá cảnh đẹp, nhưng đây là nhiệm vụ.

"Cậu Hàn có đúng không? Tôi cần cậu cho lời khai về việc chiều hôm nay."

Hàn Dự máy móc gật đầu, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong căn phòng: "Tôi không giết hắn."

"... vậy ..."

Hắn nghĩ một chút, cười âm hiểm: "Tôi còn chưa tính sổ với hắn cái việc biến em gái tôi thành bộ dạng như bây giờ."

Nữ cảnh sát nổi hết da gà, rùng mình một cái. Cô ta nhìn vào vẻ mặt của Hàn Dự tự trấn an bản thân, sao cô ta có thể sợ một thằng nhóc mười bảy tuổi chứ?

Mặc dù không nhiều, nhưng lời khai của Hàn Dự trùng khớp với lời khai của các nhân chứng khác, cậu ta cũng không có ở hiện trường.

Nạn nhân là người thích thầm Tô Nhạc, hất nước lên người Mộ Ái chỉ vì tưởng là cô bé bắt nạt Tô Nhạc, sau đó là trượt chân té đập đầu vào cục đá, tự làm tự chịu.

Camera của trường bọn họ cũng đã xem qua, trùng khớp.

Nhưng cô ta vẫn thấy có điểm quái quái. Đang yên đang lành tại sao lại trượt chân?

"Được rồi, cậu Hàn, không quấy rầy cậu và cô bé này nghỉ ngơi nữa, cáo từ."

Hàn Dự vẫn không nhìn nữ cảnh sát, cũng không nói thêm câu nào nữa, cậu ta chỉ nhìn Cảnh Ngự, giống như cả thế giới của cậu ta chỉ có cô.

Truyện convert hay : Tuyệt Thế Kiếm Thần

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện