Xuyên Nhanh: Đại Lão Lại Sắp Sụp Đổ Rồi

Chương 27


trước sau

Ánh mắt hờ hững, nhưng khi nhìn thấy bức thư tình hồng nhạt có dính sơn móng tay kia, liền tạm dừng lại.

Con ngươi lạnh nhạt thoáng nheo lại, tựa hồ đang xác nhận cái gì.

Một khuôn mặt, góc cạnh rõ ràng vẫn lạnh băng như lúc ban đầu.

Giống như không có bất cứ cảm xúc dao động nào.

Lại cũng giống như ······ lạnh hơn so với trước đó.

Mà lúc này, Trình Văn Hoắc đi vào mới phát hiện trong phòng còn có một nữ sinh đang ngủ trong hợp cơm.

Trong mắt cậu hiện lên vẻ kinh ngạc, nhìn nhìn nữ sinh lại nhìn nhìn Bạc Phong, ánh mắt trở nên hài hước.

Hình như, có chuyện càng vui hơn cả bức thư tình này.

Cậu đang muốn nói chuyện, liền thấy nữ sinh kia ngẩng đầu lên.

Trong miệng ngậm bánh bao.

Một khuôn mặt tinh xảo tươi đẹp ập vào mắt Trình Văn Hoắc.

Cô gái này, có chút quen mắt.

Tầm mắt Nam Nhiễm liếc về phía cửa.

Ồ, đây chẳng phải viên pha lê tỏa sáng kia sao.

Trình Văn Hoắc từ trong tầm mắt Nam Nhiễm cảm thụ ra được sự ghét bỏ cùng loại.

Nháy mắt liền nhớ tới sự việc gặp được ở thang lầu.

Tươi cười của cậu tăng thêm,

"Nguyên lai là em à, học muội."

Tiếng nói của cậu vừa dứt.

Bánh bao Nam Nhiễm đang ngậm trong miệng bỗng nhiên bị người ta cầm đi.

Ngay cả hộp cơm đang ôm trong ngực, phút chốc cũng bị người ta dọn đi luôn.

Khi cô quay lại nhìn, chỉ thấy hộp cơm vẽ ra độ cong giữa không trung rồi rơi vào thùng rác.

Rầm!

Đại khái là do sức đập quá lớn, đem thùng rác cũng đập nứt luôn.

Phản ứng đầu tiên của Nam Nhiễm là, nhanh chóng đem bánh bao trong miệng nuốt xuống, miễn cho người này lại lấy về.

Chờ ăn xong, thấy tầm mắt lạnh băng của Bạc Phong mình vào mình.

Cô cũng nheo con ngươi lại.

"Cậu muốn làm gì?"

Móng tay đỏ tươi lộc cộc gõ trên bàn.

Bạc Phong đứng dậy, nắm lấy tay Nam Nhiễm, kéo người đến trước mặt mình.

Cái bàn bị kéo phát ra tiếng vang kịch liệt.

Trình Văn Hoắc nhăn mày.

Bạc Phong đây là tức giận?

Việc này ······ hình như rất thú vị nha.

Trình Văn Hoắc dựa vào tường, nhìn một màn trước mắt.

Cô gái này là ai đây.

Lại có bản lĩnh lớn như vậy.

Thứ Bạc Phong vừa ném, là hộp cơm của quan gia Bạc gia đưa tới nhỉ?

Bạc Phong nhìn một nữ sinh ăn hộp đồ ăn của nhà mình?

Chậc chậc chậc.

Không đơn giản.

Nam Nhiễm người này, một khi có người dám khiêu khích cô, cô bảo đảm sẽ đánh cho người đó cả đời này cũng không có gan dám làm loại chuyện này một lần nữa.

Nhưng mà ······.

Nam Nhiễm bị Bạc Phong nắm chặt tay.

Cảm nhận được sự lạnh lẽo ở chỗ bị nắm.

Không nhịn được.

Vươn tay sờ cậu.

Loại xúc cảm lạnh băng này, quả thực thích không chịu nổi.

Bạc Phong nhìn hành động của Nam Nhiễm, thanh âm lạnh nhạt:

"Cậu thật đúng là vượt quá sức tưởng tượng của tôi."

Nam Nhiễm biếng nhác,

"Chắc vậy."

Vừa nói, vừa quang minh chính đại mà sờ.

Ừm, dù sao dạ minh châu này sớm muộn gì cũng sẽ là của cô, trước tiên cứ sờ hai cái đã, cũng đâu có quá phận.

Dạ minh châu này tại sao lại muốn mặc quần áo chứ?

Tiểu Hắc Long bụm mặt nhìn hành vi của ký chủ mình.

Nhỏ giọng nhắc nhở,

【 Ký chủ, chẳng lẽ cô không cảm nhận được cậu ta đang tức giận sao? 】

Nam Nhiễm

"Ờ."

Lạnh nhạt đáp lại.

Bạc Phong hơi chau mày.

Cậu bỗng dưng thả lỏng tay ra.

Đút hai tay vào túi.

Xoay người đi ra ngoài.

Lúc đi tới cửa, nhìn đến Trình Văn Hoắc mang ánh mắt hài hước đứng ở cửa.

Tầm mắt rơi xuống thư tình trong tay cậu ta.

Dấu vết sơn móng tay bị bôi lên ở mặt trên bức thư, rõ ràng có thể thấy được.

Cậu duỗi tay, rút lá thư kia qua.

Trình Văn Hoắc nhăn mày.

"Tôi là người đã có hôn ước, cậu tốt nhất đừng nhìn tôi như vậy."

Cậu ta lui về sau một bước.

Thông minh mà hiểu rõ hết thảy những điều xảy ra trước mắt.

Bạc Phong rõ ràng có chút không bình thường đối với nữ sinh kia.

Mà hiện tại, nữ sinh kia đưa thư tình tỏ tình với cậu.

Con nhóc tài lắm.

Nếu là ngày thường, thì Trình Văn Hoắc không sợ Bạc Phong.

Nhưng ······ lúc này cũng không phải là ngày thường nha.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện