Xuân Khởi

Chương 19


trước sau

Anh cảm thấy sau khi cô uống rượu hành động vô cùng lưu loát, người bình thường cũng nên lo trước lo sau, cô thì như đã phải nghẹn lâu dài, dựa vào rượu mới có thể hơi phóng túng.

Anh nghĩ cũng có thể là mình uống quá nhiều.

Chu Dương kéo áo khoác lên, cầm ví tiền, chìa khóa và điện thoại, nói: "Đi thôi."

Triệu Hằng suy nghĩ nói: "Anh cũng uống rượu không thể lái xe."

"Cùng đi xe đạp với cô."

Triệu Hằng không nói thêm gì nữa, cô thay giày, Chu Dương ở đằng sau chờ cô, đưa ba lô cho cô.

Hai người đi ra cư xá lấy xe, xe này không thích hợp với người có hình thể như Chu Dương, lớn nhỏ không cân đối. Triệu Hằng nhìn mỉm cười, cô mở hướng dẫn điện thoại.

Chu Dương xoay tay lái, cúi đầu nhìn chiếc xe đạp xinh xắn, anh nghe xong giọng nói hướng dẫn, hỏi: "Cô không biết đường? Cho tới bây giờ chưa từng đi?"

"Ừ, chưa từng. Làm sao vậy?"

"Tôi cho rằng có lẽ dân địa phương đều đã từng đi."

Triệu Hằng cười: "Có rất nhiều nơi tôi chưa từng đi."

"Hả?"

"Thời cấp ba nghỉ đông và nghỉ hè bận rộn làm thêm, đại học càng đừng nói, sau khi đi làm hận không thể phân thân mỗi giây." Cô cài xong hướng dẫn, nói, "Hiếm khi mới có lúc rảnh thế này."

Chu Dương khi còn đi học biết không nên làm việc xấu, cũng may anh chỉ học hút thuốc, chưa từng chệch đường. Cha mẹ rất khoan dung với anh, với điều kiện trong nhà, anh chưa từng đi làm thêm bao giờ.

Có học sính làm thêm vì trài nghiệm cuộc sống, có rất nhiều người vì chi phí sinh hoạt.

Lúc Triệu Hằng nói những lời này rất hời hợt, Chu Dương trực giác cô là vì nguyên nhân thứ hai.

Hai người đạp xe xuất phát, thời gian này ô tô cũng hiếm gặp, huống chi là xe đạp. Đêm khuya nhiệt độ cực thấp, gió lạnh tạt trước mặt, cũng may đạp lâu, cơ thể dần dần ầm lên.

Triệu Hằng chưa từng đạp xe như vậy, đêm khuya đi xuyên qua phố lớn ngõ nhỏ không người, cả con đường dường như dọn ra không gian cho cô.

Chu Dương nhìn xuống dưới, nói: "Cô có cảm nhận được hình như có tuyết không?"

Triệu Hằng nhìn lên bầu trời: "Có sao?"

Dường như là ảo giác.

Mấy con đường vào chùa sau chín giờ đã hạn chế xe cộ, chỉ cho phép xe buýt ra vào.

Hai người đi thẳng đến chùa, Triệu Hằng đã vô cùng mệt mỏi, nóng đến mức muốn cởi áo khoác.

Xung quanh tất cả đều là biển người, Triệu Hằng mơ hồ biết phải mua vé mới đi vào được, tìm được chỗ bán vé, đã thấy cửa sổ đóng chặt.

Lúc này cô mới biết vé vào cửa đêm giao thừa đã sớm bán hết, ngày đó không bán, khách hành hương bị giới hạn.

Triệu Hằng sửng sốt, cô dùng sức thở hắt ra, đưa tay gạt mấy sợi tóc.

"Không vào được, đi thôi." Cô nói.

Chu Dương hỏi: "Nếu không tìm chỗ trèo vào?"

Triệu Hằng lắc đầu: "Không cần."

Hai người lại đạp về, lần này tốc độ thả chậm, Triệu Hằng đạp không yên ổn.

Cô dựa vào xúc động làm việc, kết quả lại khiến người ta thất vọng.

Đạp một lúc, chợt nghe tiếng chuông từ xa truyền đến, Triệu Hằng đột nhiên dừng lại, Chu Dương cũng vậy, hai người quay đầu nhìn về phía phương xa.

Phật nói nghe thấy tiếng chuông, phiền não nhẹ bớt, trí tuệ kéo dài, Bồ Đề tăng.

Tiếng chuông vang lên, năm 2016 âm lịch chính thức đến rồi.

Bên người cô chỉ có một người, cô nhìn về phía đối phương nói: "Năm mới vui vẻ."

"Năm mới vui vẻ."

Chu Dương thốt ra cùng lúc với cô, nói câu đầu tiên trong năm mới với nhau.

Triệu Hằng mỉm cười.

Chu Dương bóp tay lái nói: "Đi thôi, đi tìm chỗ trèo."

Triệu Hằng lắc đầu: "Anh biết miếu thần tài trên núi không?"

Chu Dương hơi dao động.

Triệu Hằng nói: "Tôi không muốn bái Thích Ca Mâu Ni nữa, tôi muốn đi bái thần tài."

"Miếu đó bây giờ có thể vào không?"

Triệu Hằng lần này đã có kinh nghiệm, cô lấy điện thoại di động ra tra, nói: "Miếu thần tài không mở buổi đêm, phải chờ đến sáng."

Chu Dương nói: "Vậy buổi sáng lại đến?"

Triệu Hằng gật đầu, "Ừ." Cô lại nói, "Tôi muốn nghỉ một lát, đạp không nổi rồi."

Chu Dương đang muốn nói chuyện, chợt nghe tiếng chuông điện thoại di động vang lên.

Là của Triệu Hằng.

Triệu Hằng trông thấy tên người gọi đến, do dự một giây mới tiếp, nói: "Tưởng Đông Dương?"

Người đầu bên kia điện thoại giọng ấm áp mỉm cười: "Năm mới vui vẻ, Triệu Hằng."

"Năm mới vui vẻ." Triệu Hằng đáp.

Chu Dương để xe đạp sang bên, chân giẫm lên bậc thang, nghiêng người ngồi trên yên xe.

Anh lấy ra một điếu thuốc, quay đầu nhìn ven đường xanh hoá, tin nhắn điện thoại vang lên, anh rít một hơi thuốc, mới lấy ra xem.

Tất cả đều là từ Tiểu Á và những người khác gửi tới lúc 0 giờ, anh nhắn lại, bên kia điện thoại cũng đã nghe xong.

Chu Dương bỏ điếu thuốc xuông, dẫm lên bàn đạp nói: "Phía trước có trạm xe buýt, đi ra đó ngồi một lát?"

Triệu Hằng cất di động nói: "Ừ."

Hai người đạp đến trạm xe buýt, đỗ xe ở một bên, ngồi vào băng ghế dài nghỉ ngơi.

Phía sau là biển quảng cáo cực lớn, đáng tiếc có một khoảng cách với ghế, Triệu Hằng không có cách nào dựa vào.

Cô xoa bắp chân, ngồi xuống nghĩ quả nhiên chạy đến lúc mệt mỏi nhất không thể ngừng, dừng lại sẽ thấy chạy không nổi nữa.

Triệu Hằng không muốn đi nữa.

Cô lấy di động ra, mở video tiết mục cuối năm, hỏi: "Cùng xem nhé?"

Chu Dương giẫm tắt mẩu thuốc lá, ngồi gần cô, hai người cúi đầu xem tiết mục trong tiếng cười rộn ràng.

Còn chưa đến kì thanh toán tiền mạng, Triệu Hằng còn chưa hết dung lượng, cô xem hết một đoạn, lại bật đoạn tiếp theo.

Chu Dương nhìn, nói: "Để tôi cầm cho."

Triệu Hằng đưa di động cho anh.

Tiết mục cơ bản đều đã xem qua rồi, không có gì hay để xem, nhưng không hiểu sao không thấy chán. Đợi khi điện thoại báo sắp hết pin, mí mắt Triệu Hằng đã cụp xuống.

Chu Dương nghiêng đầu nhìn cô. Cô cúi thấp đầu, cánh tay giao nhau giữ áo khoác ngoài, dĩ nhiên là buồn ngủ.

Anh cũng không giục cô trở về. Chu Dương tắt điện thoại, nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, có lẽ là ăn cơm uống rượu, còn đạp xe, lúc này đôi má cô ửng đỏ, khi thở mùi thơm khe khẽ bay tới.

Qua một lúc lâu, Chu Dương cuối cùng kéo khoá, mở áo khoác ra, cầm túi của cô đút vào.

Sau đó ôm cô hơi nghiêng cánh tay vào trong ngực.

Triệu Hằng hơi mệt, nhưng cũng không ngủ. Có lẽ là do cô quá mệt, chỉ nhắm mắt lại.

Áo khoác anh rộng, phía sau lưng cô không hề có gió, lồng ngực bên cạnh rộng lớn kiên cố, tựa như ngọn lửa bếp lò xua tan cơn lạnh mùa đông.

Triệu Hằng thật sự đã ngủ, đợi đến khi trên đường dần xuất hiện người và xe cô mới tỉnh lại.

Có lẽ tầm một giờ sáng, đoàn người từ trong chùa đi ra, trong gió lạnh lại có mùi hương, hương này khiến người càng muốn trầm mê, không muốn tỉnh lại.

Cô vẫn không nhúc nhích.

Trong hoảng hốt, dưới đèn đường trôi nổi vệt trắng, di động chậm chạp, hình ảnh như bị dừng lại.

Triệu Hằng ngước mắt, chẳng biết từ lúc nào, trong bầu trời đêm đã có bông tuyết nhảy múa.

Tuyết mùa xuân...

Không có gió, chợt có mấy hạt tuyết bay vào trong trạm, rồi lại tan ra trong chớp mắt.

Chu Dương ôm chặt người trong ngực, cầm chặt tay cô nhẹ nhàng phủ lên. Bàn tay lạnh buốt dần dần đã có độ ấm.

Triệu Hằng hơi sửng sốt, sau đó nhắm mắt lại.

Đợi ý thức cô dần dần tỉnh táo, trời vẫn tối đen, bông tuyết trôi nổi lơ lửng, mặt đường mơ hồ có một lớp trắng.

Hơi thở trên đỉnh đầu nóng rực, cô chậm rãi ngẩng đầu.

Chu Dương vẫn ôm cô, giữ hai tay cô trong bàn tay. Ngón cái anh khẽ sờ mu bàn tay trái cô, thấy ánh mắt cô, anh thấp giọng nói: "Chào buổi sáng."

"... Chào buổi sáng."

Một tiếng "Chào buổi sáng" gần bên môi lẫn nhau.

Hai người yên tĩnh lại, ai cũng không nói tiếp. Qua một lúc, Triệu Hằng nghe thấy hơi thở của đối phương dần dần trở nên dồn dập, lưng áo cô bị người giữ chặt.

Ngọn đèn mờ nhạt, bông tuyết bồng bềnh lượn lờ, cô thở nhẹ nhàng, môi áp xuống.

"Xoạt —— "

Trên đường phố chợt truyền đến tiếng chổi quét.

Triệu Hằng quay đầu lại, đưa tay chải qua tóc. Lực tay Chu Dương giữ chặt, ôm eo cô một lúc, sau đó mới thả người ra.

Người công nhân môi trường quét mặt đường, sáng sớm khí lạnh táp vào người, mở miệng là khói bay lên không trung.

Chu Dương nói: "Sắp năm rưỡi rồi."

"... Sớm như vậy sao?"

"Có muốn tìm chỗ nào đó ăn chút gì không?"

Mời mùng một đầu năm có lẽ không có chỗ nào mở cửa sớm như vậy.

Chu Dương hỏi người công nhân môi trường, trở lại lắc đầu, Triệu Hằng khép chặt áo khoác ngoài nói: "Anh đói à?"

"Không, cô thì sao?"

"Tôi cũng không đói." Triệu Hằng nói, "Không bằng hiện tại lên núi nhé?"

Chu Dương gật đầu: "Ừ."

Không có ai leo núi sớm như bọn họ, mùng một đầu năm mới bái thần tài, sáng sớm, trên đường nhỏ trong núi chỉ có hai người bọn họ.

Thời gian quá sớm, xe cáp chưa mở, lên núi phải đi hơn một nghìn bậc thang, hai người đi rất chậm.

Triệu Hằng cho tới bây giờ chưa từng "điên" như vậy, trải nghiệm này khiến cô hưng phấn bên ngoài nhưng lại có chút mê mang và buồn vô cớ.

Trong núi tuyết dày hơn so với bên dưới, dưới chân tích một lớp trắng, màu xanh bóng cây loang lổ.

"Có lạnh không?" Chu Dương hỏi.

Triệu Hằng nói: "Bình thường."

Đi đường hơi mệt, khí lạnh dần dần thẩm vào lòng bàn chân. Bước chân Chu Dương quá to so với cô, anh đi vài bước chờ một chút, lại quay đầu nhìn cô mấy lần.

Ánh mắt anh đảo qua tay cô, cụp mắt, tiếp tục đi về phía trước, tốc độ hơi chậm một chút.

Qua một lúc, anh lại liếc mắt nhìn người bên cạnh, lấy ra một điếu thuốc lá, sau khi bỏ bật lửa vào túi, tay phải anh thay đổi phương hướng, nắm lấy bàn tay nhỏ bé bên cạnh.

Triệu Hằng nghiêng đầu nhìn núi non trùng điệp, sương mù dày đặc tràn ngập, ánh mắt cô mờ mịt không rõ.

Cô làm như không có việc gì bước, tay vẫn bị
đối phương nắm.

Đi một chút rồi lại nghỉ, sau khi lên được đỉnh núi, Triệu Hằng không cảm thấy quá mệt mỏi. Sắc trời sớm đã sáng rõ, hai người lại chờ một lát, miếu thần tài cuối cùng bắt đầu mở, mỗi người tám tệ, Chu Dương thanh toán tiền cho hai người.

Triệu Hằng liếc thấy tượng Bồ Tát, cô chắp tay trước ngực bái.

Chu Dương cũng bái mấy cái.

Trong miếu thờ phụng các thần tài, nhóm khách hành hương dần đến, Triệu Hằng học theo bộ dáng của bọn họ, thấy một cái bái một cái, cô không thành kính như bọn họ, chỉ đứng bái, không quỳ gối trên bồ đoàn.

Thấy người dâng hương, Triệu Hằng mới nhớ tới còn muốn thắp hương, cô và Chu Dương cầm ba bó hương, sau khi bái cắm vào lô dâng hương.

Phật giảng "Giới, định, tuệ ", ba bó hương cung cấp nuôi dưỡng Phật, pháp, tăng, giác mà không mê, chính mà không tà, sạch mà bất nhiễm.

Mỗi người đều đang cầu xin, Triệu Hằng chỉ cầu cuộc sống của có có thể hoàn toàn yên ổn trở lại, cô muốn kiếm tiền, muốn cung cấp phòng ở, còn muốn thành gia lập nghiệp.

Chu Dương hỏi: "Cô cầu gì thế?"

“Cầu tài.” Triệu Hằng nói

Chu Dương nhếch khóe miệng, "À."

"Anh thì sao?"

"Cũng cầu tài."

Triệu Hằng hỏi: "Muốn đi xin quẻ xâm không?"

Chu Dương bình thản: "Đi."

Hai người đi lắc ống thẻ, lúc này Triệu Hằng quỳ gối trên bồ đoàn, cô từ từ nhắm hai mắt, âm thầm cầu nguyện, tiền tài trước, gia đình sau.

Một tấm thẻ rơi ra.

Trên đó viết:

Số 5, trung bình.

Tử hữu tam giống bất tự do, nhà cửa tiêu điều lạnh như thu, như gặp trâu chuột ngày giao thừa, mọi sự hồi xuân không cần lo.

Triệu Hằng đọc chỗ hiểu chỗ không, có thể nhìn thấy hai chữ "trung bình", cô vẫn hơi thất vọng.

Chu Dương xem xong, nói với cô: "Không hiểu thì đừng đoán mò, đợi tí nữa tìm thầy đoán xâm."

Triệu Hằng mỉm cười.

Chu Dương cũng lắc ống thẻ, anh ra số bốn mươi, là thượng cát ——

Mới đến đổi được quy mô tốt, làm gì cũng theo bước và xu thế, chỉ nghe tin tức đến bên tai, gập ghềnh trải qua gặp hưởng cù.

Hai người đi giải đoán xâm, đều xem của nhau. Triệu Hằng tìm được thầy đoán xâm, ông thầy ra vẻ cao thâm, nắm lấy nhìn kỹ, sau đó từ từ nói: "Cô gái, cái này là chỉ trước hung sau cát, trước lo sau hỉ."

Triệu Hằng hỏi: "Là có ý gì?"

Thầy giải xâm: "Bây giờ cuộc sống của cô hơi mệt mỏi, rất nhiều chuyện không thể hài lòng theo tính toán, thậm chí người bên cạnh đều đã quên sự tồn tại của cô."

Triệu Hằng ngẩn người, lại cảm thấy bị nói trúng.

Ông thầy nói tiếp: "Nhưng chỉ cần qua khoảng thời gian này, tựa như trời đông giá rét qua đi, mùa xuân sẽ đến, vận may của cô cũng sắp đến. Hiện tại chỉ là bóng tối trước khi trời sáng, mọi chuyện đều cần nhẫn nại, tất cả sẽ trôi chảy."

Triệu Hằng mỉm cười: "Mượn cát ngôn của thầy."

Ông thầy: "Đây không phải cát ngôn của tôi, đây là cô cầu ra đấy."

Triệu Hằng gật đầu, lại nói: "Tôi muốn biết những phương diện khác nữa, ví dụ như tài nguyên, hôn nhân..."

Ông thầy nói: "Phương diện tài vận, trước mắt cô không có lợi, tương lai có lợi. Về phần hôn nhân..."

"Như thế nào?" Triệu Hằng hỏi.

Ông thầy chậm rãi nói: "Cần phải thận trọng cân nhắc."

Chu Dương ở bên kia đoán xâm, thầy đoán xâm nói: "Trong đó nói cậu không nhẹ dạ cả tin, không bị người khác ảnh hưởng, làm bất luận chuyện gì đều theo ý nguyện của mình. Tuy nhiên con đường phía trước nhấp nhô, nhưng đi qua rồi chính là tiền đồ tươi sáng. Muốn có thành tựu, một, không thể bị người khác chơi xấu; hai, phải đi về phía trước; ba, làm theo nguyện vọng của mình. Tất cả đều sẽ khổ tẫn cam lai."

Chu Dương hỏi: "Gần đây tôi muốn đi lấy món nợ, có thể thuận lợi lấy được hay không?"

Ông thầy nói: "Kiện tụng có lợi."

Chu Dương suy nghĩ, lại hỏi: "Về phương diện hôn nhân của tôi thì sao?"

"Tuy có khó khăn trắc trở, người có tình sẽ thành thân thuộc."

Giải xong, hai người cùng nhau đi ra khỏi miểu.

Chu Dương hỏi: "Xâm của cô nói như thế nào?"

Triệu Hằng nói: "Nói là trước lo sau hỉ. Của anh thì sao?"

"Khổ tẫn cam lai."

Triệu Hằng cũng không tin cái này lắm, nhưng lời tốt ai cũng thích nghe, cô nhìn qua dãy núi xa xa, sự khó chịu trong lòng vậy mà tán đi không ít.

Đứng ở đỉnh núi, quan sát nửa thành phố, xa xa là công viên Wetland và giữa hồ, bên kia ngọn núi có thể trông thấy tháp truyền hình cao ngất.

Thời gian còn sớm, sương mù dày đặc xoay quanh trong núi, nắng sớm tựa như ảo mộng.

Có khách hành hương gõ chuông, tiếng chuông rung động ngân xa trong núi.

Trên núi rất lạnh, Triệu Hằng một tay ôm chặt áo khoác, một tay chỉ vào thành phố dưới núi nói: "Đó là công viên Wetland, không nghĩ tới có thể thấy rõ ràng như vậy."

Chỗ ngồi rộng rãi, xa xa trong chòi nghỉ mát ngồi tốp năm tốp ba khách hành hương, gió núi từ bốn phương tám hướng cuốn theo tuyết sương mà đến, lời Triệu Hằng mờ mịt tán trong gió lạnh.

Chu Dương hỏi: "Cô từng đến công viên Wetland chưa?"

Triệu Hằng lắc đầu: "Thường xuyên đi qua."

Chu Dương không nói gì nữa.

Qua một lúc, anh ôm lấy nửa người cô.

Cũng không có hỏi lại cô có lạnh hay không, qua lớp quần áo, anh chà xát cánh tay của cô.

Triệu Hằng đi hơn một nghìn bậc thang, hai chân rất mỏi, cô thực sự không đứng nổi.

Cô không nhúc nhích, cứ như vậy tựa vào trên người anh.

Chả mấy chốc đã đến trưa, Chu Dương và Triệu Hằng đi xe buýt về thành phố.

Xe tới gần nhà trọ của Triệu Hằng, Triệu Hằng mệt mỏi rã rời, bị Chu Dương đánh thức: "Dậy đi."

Triệu Hằng chuẩn bị xuống xe, Chu Dương nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô, lại gọi cô lại: "Triệu Hằng."

Triệu Hằng bám lan can nghiêng đầu nhìn anh.

Chu Dương nói: "Có tin tức về khoản lắp đặt thiết bị, tôi sẽ liên lạc với cô."

"Vâng." Triệu Hằng gật đầu. Xe dừng lại, cửa xe từ từ mở ra, cô nói, "Tôi xuống đây."

"Ừ." Chu Dương nhìn theo cô xuống xe, sau đó đi về phía trước.

Rất nhanh đã không nhìn thấy nữa.

Anh về đến nhà, buồn ngủ nhéo nhéo mi tâm, không đi thu dọn bát đũa phòng bếp, anh ngả đầu lên ghế sa lon.

Nhắm mắt, anh bấm số lão Tưởng, nói: "Lão Tưởng, chú gọi tất cả mọi người đi bàn bạc chuyện đòi nợ."

Lão Tưởng nói: "Hả? Mới mùng một đầu năm, không cần vội như vậy đâu."

Chu Dương nằm ngửa trên ghế sô pha, châm một điếu thuốc nâng cao tinh thần, nói: "Chú không sợ họ Ngô chạy trốn sao?"

Lão Tưởng suy nghĩ, cắn răng một cái: "Được, đợi tí nữa tôi gọi lại cho cậu!"

Chu Dương nhìn chằm chằm vào trần nhà, chậm rãi nhả ra vòng khói.

Truyện convert hay : Tà Đế Cuồng Phi: Phế Tài Nghịch Thiên Tam Tiểu Thư

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện