Xin Chào Thiếu Tướng Đại Nhân

Tôi Là Thuốc Của Em (6)


trước sau

Chờ đến khi anh tắm xong bước ra, lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo lên từng hồi giục giã.

Hoắc Thiệu Hằng cầm lên xem, trên màn hình báo Trần Liệt gọi tới.

Anh vừa bấm nút nhận cuộc gọi, đã nghe Trần Liệt nói: "Mở cửa mau! Tôi có chuyện quan trọng cần báo cáo!"

Hoắc Thiệu Hằng bước tới kéo cửa ra, rồi lách mình ra khỏi phòng ngủ.

Trần Liệt đứng trước mặt anh, mặt cắt không còn một giọt máu.

Hoắc Thiệu Hằng lạnh nhạt hỏi: "Cậu nghiên cứu ra được thành phần thuốc chưa?"

Đã sáu tiếng đồng hồ trôi qua.

Sắc mặt Trần Liệt thay đổi, anh ta lắp bắp nói: "Hoắc thiếu, tôi nghiên cứu được rồi, đây không phải là thuốc kích dục bình thường!"

"Thế là gì?" Hoắc Thiệu Hằng bình tĩnh hỏi, nhưng giọng nói lại trầm thấp hơn bình thường, như tiếng vọng cộng hưởng từ sâu đáy lòng và lồng ngực.

"Là H3aB7!" Giọng Trần Liệt the thé, "Anh biết H3aB7 đúng không? Là thứ chúng ta đang điều tra gần đây ấy!"

Gân xanh trên mu bàn tay Hoắc Thiệu Hằng cũng đã hằn lên: "Gì cơ? Là H3aB7 thật?"

"Chắc chắn không sai." Trần Liệt sắp khóc đến nơi rồi, "Dạo trước, công thức phân tử và tỉ lệ thành phần mà các anh lấy được vẫn lưu trong máy tôi kia kìa! Ban nãy tôi so lại, m* nó! Đúng là giống nhau như đúc!"

"Nhưng loại này vô cùng đắt đỏ, số lượng vốn không nhiều, sao lại..." Hoắc Thiệu Hằng bắt đầu mất bình tĩnh.

"H3aB7 là một loại thuốc gen đặc biệt do một nhà khoa học đến từ Nhật Bản nghiên cứu và phát minh, có thể phá hủy hệ miễn dịch và di truyền từ trong gen."

"Nó sẽ khiến cơ thể mẹ sinh ra thế hệ con F1 yếu hơn, chỉ số thông minh càng ngày càng suy giảm nhưng thể lực lại được nâng cao trông thấy. Giống như những con Troll* đần độn trong Thần thoại Bắc Âu ấy, hay nói dễ hiểu hơn là trở thành súc vật heo chó cho người ta sai khiến, thậm chí còn không bằng nô lệ."

*Troll: người khổng lồ độc ác, là nhân vật trong Thần thoại Bắc Âu được mô tả dưới dạng một loài sinh vật đáng sợ.

"Tác dụng phụ của nó là thúc ép phái nữ rụng trứng, hơn nữa còn tỏa ra pheromone hấp dẫn đàn ông, kích thích quan hệ tình dục và tiến hành quá trình thụ tinh. Từ đó không ngừng sàng lọc gen, đồng thời quan sát xem có thế hệ nào bị thoái hóa hay không."

"Vì vậy nếu phụ nữ uống loại thuốc này, bản năng sinh sản sẽ bị nhân lên vô hạn, cho nên nhu cầu tình dục mạnh hơn phụ nữ bình thường rất nhiều, hệt như động vật chỉ tồn tại theo bản năng."

Hoắc Thiệu Hằng lập tức nói: "Nhưng theo tình báo của chúng tôi thì thí nghiệm này không thành công. H3aB7 không có tác dụng làm thoái hóa gen của cơ thể mẹ."

Trần Liệt gật đầu, xấu hổ đáp: "Ý định ban đầu của bọn họ là vậy, nhưng nghiên cứu không đến nơi đến chốn, cho nên không đạt được hiệu quả như mong muốn, vẫn còn đang tiếp tục thử nghiệm. Nhưng một tác dụng phụ chết tiệt khác của loại thuốc này cũng đã được khám phá ra…"

"Tác dụng phụ gì?"

"So thế này cho dễ hiểu, giống như thuốc tráng dương 'Viagra' ấy. Vốn dĩ người ta đâu có nghiên cứu loại thuốc này đâu. Ban đầu thuốc ấy dùng để trị bệnh tim, nhưng về sau lại phát hiện ra nó có tác dụng kích thích tuần hoàn máu nửa dưới, nên mới áp dụng tác dụng phụ của nó làm thuốc tráng dương vô cùng thành công."

"Anh hiểu ý tôi không? Nói cách khác là tác dụng làm thoái hóa gen của nó chưa ra gì, nhưng lại thành công trong việc kích thích phái nữ một cách xuất sắc."

Trần Liệt càng thấy xấu hổ hơn, ngập ngừng bổ sung: "Vì mục đích cuối cùng của loại thuốc này tập trung vào sự sinh sản, nên một khi phái nữ dùng nó, chắc chắn phải quan hệ trực tiếp…"

Hoắc Thiệu Hằng trầm ngâm tròn một phút đồng hồ rồi mới khàn giọng đáp lại: "...Nhất định phải quan hệ trực tiếp à?"

Trần Liệt nặng nề gật đầu: "Nếu không cô ấy sẽ chết, chết thật đấy! Loại thuốc này kinh khủng thế đó!"

Hoắc Thiệu Hằng im lặng hồi lâu mới khó khăn gật đầu, bắt đầu đi tới đi lui trong phòng vừa đếm ngón tay vừa ra điều kiện: "Thứ nhất, không được để người khác biết. Thứ hai, phải tìm một người đàn ông khỏe mạnh, không mắc bệnh liên quan đến đường tình dục, đời tư trong sạch, tốt nhất chưa từng quan hệ. Thứ ba, sau khi làm xong thì phải quên hết mọi việc. Làm được không?"

Trần Liệt trợn mắt: "Không nhớ cũng được, nhưng anh đang tìm chồng cho cô ấy đấy à? Lại còn đòi khỏe mạnh, không mắc bệnh tình dục, rồi chưa từng quan hệ? Có cần mở đại hội đấu võ kén rể trong toàn quân không? Hơn nữa, thuốc này tiêm thẳng vào máu của cô ấy, còn đáng sợ hơn uống, một người đàn ông chỉ sợ không đủ…"

Hoắc Thiệu Hằng lại trầm mặc hồi lâu, mãi sau mới rít lên: "Tiêm vào máu? Ai làm?"

"Trước tiên đừng quan tâm do ai làm. Anh mau giải quyết tình huống của cô ấy đi. Niệm Chi chỉ có hai mươi tư tiếng thôi, hiện tại đã sáu tiếng trôi qua rồi." Trần Liệt chỉ vào đồng hồ của mình, "Cứ tiếp tục chậm trễ thì người chịu khổ là cô ấy thôi."

Hoắc Thiệu Hằng
im lặng không nói gì.

Lên giường với một người đàn ông thì thôi, lại còn phải vài người?… Đúng là quá đáng.

Chỉ cần nghĩ tới cô bé mà tự tay anh nuôi nấng sắp phải mây mưa với hàng tá đàn ông, anh đã thấy đầu óc muốn nổ tung rồi…

Trần Liệt im lặng cầm di động, mấy lần muốn nói lại thôi.

Anh ta biết Hoắc Thiệu Hằng không phải là người dễ bị người khác thuyết phục, trừ phi tự mình thông suốt…

Vừa nghĩ, anh ta vừa lặng lẽ bấm đồng hồ tính thời gian.

Anh ta muốn nhìn xem lần này Hoắc Thiệu Hằng sẽ do dự trong bao lâu…

Sự thật chứng minh, Hoắc Thiệu Hằng đã do dự mất mười phút hai mươi giây.

Phá kỷ lục rồi!

Lúc này, Hoắc Thiệu Hằng mở miệng một cách khó nhọc: "…Không cần tìm nữa."

Trần Liệt nhếch môi cười: "Vất vả cho anh rồi… Anh định một mình gánh vác à?"

Hoắc Thiệu Hằng nhỏ giọng: "… Là sơ suất của tôi, lẽ ra nên bảo vệ cô ấy chu đáo hơn."

Bộ tác chiến đặc biệt của quân đội Đế Quốc yêu cầu anh làm người giám hộ của cô, hiện tại anh chưa làm tròn nhiệm vụ được giao.

"Đâu thể trách anh được? Chẳng giống anh chút nào." Trần Liệt học theo giọng điệu của Hoắc Thiệu Hằng: "Anh vẫn nói như nào nhỉ? Ngoài chết ra thì đâu có gì to tát, chỉ cần còn sống là còn hi vọng."

Lên giường với đàn ông cũng không chết, chỉ để giải dược tính của thuốc thôi, cần gì phải quan tâm đến chuyện ân ái với mấy người?

Trần Liệt thầm khinh Hoắc Thiệu Hằng trong ngoài bất nhất. Đương nhiên, cho anh ta một vạn lá gan cũng không dám nói ra trước mặt người đó.

Hoắc Thiệu Hằng đẩy cửa phòng ngủ, nhìn Cố Niệm Chi đang nằm quằn quại không yên trên giường, hỏi Trần Liệt: "Có phải cô ấy mất hết ý thức rồi không?"

Trần Liệt hiểu Hoắc Thiệu Hằng đang băn khoăn điều gì: "Chắc chắn không nhớ gì đâu. Chỉ có cảm giác thôi, hoàn toàn không biết là ai làm."

Tuy Hoắc Thiệu Hằng và Cố Niệm Chi không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào, nhưng Cố Niệm Chi từ năm mười hai tuổi đã đi theo Hoắc Thiệu Hằng rồi. Anh là người giám hộ của cô, luôn chăm sóc cô như con cháu trong nhà, giờ lại gặp phải tình huống xấu hổ như vậy.

"Yên tâm, tôi sẽ không nói với người khác." Trần Liệt ra vẻ thấu hiểu, gật đầu, "Tôi biết chừng mực. Xét cho cùng, việc bảo vệ riêng tư của người bệnh là đạo đức nghề nghiệp của tôi." Nhưng nghĩ một lát, anh ta lại nói: "Bên phía quân bộ, tôi cũng sẽ giữ bí mật giúp anh."

"Ừ, cậu viết quân lệnh trạng* đi. Nếu để người khác biết được, đời này cậu cứ vào tù mà nghiên cứu y học tiếp đi." Hoắc Thiệu Hằng làm việc lúc nào cũng thận trọng. Lời nói gió bay, anh không bao giờ tin vào mấy lời thề thốt vô căn cứ.

*Quân lệnh trạng: Giấy cam kết trong quân đội, nếu làm trái sẽ bị xử phạt theo nội quy trong quân đội.

Sau khi lấy một tờ quân lệnh trạng trong phòng đọc sách, anh để Trần Liệt ký tên điểm chỉ xong mới chịu tha cho anh ta.

Trần Liệt vốn định nhắc nhở Hoắc Thiệu Hằng một số việc cần chú ý, nhưng vừa trông thấy quân lệnh trạng, trong lòng không khỏi bài xích. Anh ta ấm ức chẳng thèm phí lời nữa, dúi một hộp nhỏ vào tay Hoắc Thiệu Hằng: "Cầm lấy, trừ lần đầu tiên ra, mấy lần sau nhớ đeo cái này vào."

Hoắc Thiệu Hằng cúi đầu nhìn, hoá ra là một hộp bao cao su mới tinh.

"Trong này có hai mươi cái, chắc chắn đủ dùng." Trần Liệt nhìn lên nhìn xuống, đánh giá thân hình giấu sau lớp quân trang của Hoắc Thiệu Hằng, tặc lưỡi nói: "Có điều anh đỡ nổi không? Năm nay anh mới hai tám nhỉ? Chiến tích trước đây một đêm mấy lần? Đừng cố quá đấy, mỗi lần đều phải giúp cô ấy giải phóng hết, anh làm được không? Chỗ tôi có mấy viên tráng dương..."

Còn chưa nói hết lời, anh ta đã bị Hoắc Thiệu Hằng xách cổ áo, thẳng tay quẳng ra ngoài.

"M* nó, có cần tàn nhẫn thế không!" Mông Trần Liệt hôn đất, đau tới nỗi khiến anh ta phải nhe răng xuýt xoa, nhưng cánh cửa sau lưng đã đóng sầm lại, chẳng nghe thấy âm thanh gì nữa..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện