Xin Chào Thiếu Tướng Đại Nhân

Tôi Là Thuốc Của Em (5)


trước sau

Advertisement
Hoắc Thiệu Hằng đè vai cô xuống, giữ một khoảng cách nhất định với cô. Cánh tay anh hơi gồng, ép cô không động đậy nổi.

Thật ra Hoắc Thiệu Hằng cũng không muốn đụng chạm quá nhiều, chỉ sợ nơi đó là bẫy rập khiến anh vĩnh viễn không thể quay đầu, chỉ cần thử một lần sẽ đắm chìm mãi mãi.

Nhưng vào lúc này, nếu chỉ dùng tay thay vì tiếp xúc trực tiếp có khi mọi chuyện sẽ êm xuôi...

Cố Niệm Chi chỉ thấy bản thân mình quay cuồng, lúc thì ngâm trong nước lạnh, khi lại hừng hực lửa đốt.

Hình như có ai đó đang dịu dàng hôn cô, rải từng chiếc hôn nhẹ nhàng khắp cơ thể nóng bỏng. Thậm chí người ấy còn trêu chọc nơi mẫn cảm nhất của cô, càng lúc càng mạnh bạo và quyết liệt.

Dục vọng dồn nén trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng được giải phóng theo từng chiếc hôn mãnh liệt của anh. Cô rên lên một tiếng, mồ hôi túa ra như mưa, run rẩy không ngừng.

Hoắc Thiệu Hằng cũng gầm nhẹ theo cô.

Tiếng rên của cô vừa yêu kiều đáng yêu, vừa mang theo cảm giác giải thoát sau một thời gian dài chịu đựng. Còn tiếng gầm của anh lại được thốt lên một cách bất ngờ không kịp đề phòng.

Hoắc Thiệu Hằng rùng mình.

Anh chưa bao giờ mất khống chế như vậy. Anh hoàn toàn không làm gì cả, chỉ giúp cô mà thôi…

Không được, anh không cho phép bản thân có giây phút mất khống chế như thế.

Anh không được phép có bất kỳ nhược điểm nào.

Ngẩng đầu lên hít một hơi trong đêm dài, anh cố ổn định nhịp tim loạn xạ trong lồng ngực.

Ánh mắt anh dần quen với bóng tối, tuy chỉ thấy lờ mờ, nhưng vẫn nhìn được gương mặt tinh tế của cô.

Đôi mắt cô bị khăn lụa che đi, vừa khéo để lộ sống mũi cao ngất xinh đẹp, và đôi môi nhỏ đầy đặn với những đường vân rõ ràng, như đóa hồng đang từ từ hé nở trước mắt anh.

Cô thở dốc mỗi lúc một nhanh, đôi môi căng tràn khép hờ chẳng khác gì miếng mồi nhử.

Đã là mồi nhử ắt sẽ thơm ngon vô cùng.

Anh vươn tay ôm lấy gò má tinh tế ấy, ngón cái vô tình lướt qua môi cô.

Ướt át, run rẩy, mềm mại vô cùng.

Tựa như bị bỏng, anh vội dời tay đi, sau đó vuốt theo gò má cô xuống và dừng lại ở xương quai xanh xinh đẹp.

Tuy là xương, nhưng lại mảnh khảnh đến mức chỉ dùng tay chạm nhẹ vào cũng có thể bẻ gãy được nhỉ?

Hoắc Thiệu Hằng chần chừ một chút, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua xương quai xanh của cô tựa làn gió nhẹ, mơn trớn đôi vai gầy và cánh tay mịn màng trơn láng.

Sau đó anh lại vòng qua eo cô, trong lòng cảm thấy nao nao.

Đây đúng là vòng eo thon một tay ôm hết được.

Môi anh mấp máy, yết hầu nhấp nhô một cách khó khăn.

Hoắc Thiệu Hằng thở dốc mấy tiếng nặng nề.

Anh lập tức tránh xa cô ra, không dám tới gần nữa.

...

Mặc dù Hoắc Thiệu Hằng chưa làm chuyện đó bao giờ, nhưng kiến thức lý thuyết của anh lại rất đầy đủ. Hơn nữa lúc huấn luyện chống lại sự quyến rũ, anh từng nhìn thấy vô số cơ thể phụ nữ phô bày trước mắt mình, tuy nhiên chưa bao giờ rung động dù chỉ một lần.

Trước những cô gái kia, anh thậm chí còn kiềm chế được dục vọng sinh lý, để bản thân không có phản ứng.

Vậy mà với Cố Niệm Chi…

Chỉ nhìn cô thôi mà anh đã thảm bại rồi!

Hoắc Thiệu Hằng nhẹ nhàng ho khan một tiếng, lý trí quyết định không nghĩ thêm về vấn đề này nữa.

Trước thân hình vạm vỡ của anh, cô nhỏ bé như thế, cuối cùng phải làm thế nào mới…

Hoắc Thiệu Hằng cảm thấy mình không nên nghĩ về vấn đề đó nữa.

Vừa nghĩ thôi anh đã toát hết mồ hôi, chỉ muốn giải thoát dục vọng của mình, cũng như thỏa mãn khát khao của cô.

Cũng may, cô đã được giải tỏa rồi. Hoắc Thiệu Hằng cho rằng không còn chuyện gì nữa, đưa tay tháo mấy chiếc khăn lụa đang buộc trên người Cố Niệm Chi ra.

Anh xuống giường, đi về phía nhà tắm lau người, tiện thể xả thêm chậu nước, định lau người giúp Cố Niệm Chi.

Nhưng khi chạm vào tay Cố Niệm Chi, Hoắc Thiệu Hằng lại phát hiện thân nhiệt của cô đang cao đến đáng sợ.

Tại sao lại như vậy?

Hoắc Thiệu Hằng vừa buông tay ra, Cố Niệm Chi đã bám lấy anh.

Đôi chân thon dài của cô quấn chặt anh không buông, như người đi đường khát nước từ lâu, chỉ mong được tưới tắm mưa móc thoải mái.

Hoắc Thiệu Hằng cười khổ, xem ra một lần vẫn chưa đủ, vậy thì thêm lần nữa vậy.

Dù sao cũng không làm thật.

Hoắc Thiệu Hằng ném khăn mặt đi, trói chặt Cố Niệm Chi lại lần nữa, dùng tay giúp cô…

Vốn dĩ Cố Niệm Chi đã bị thuốc kích dục kia kích thích đến nỗi cả người mềm nhũn, giờ lại được Hoắc Thiệu Hằng chạm vào như vậy chẳng khác nào bão lốc mùa hè, vừa mạnh mẽ vừa mãnh liệt.

Cô muốn tới gần suối nguồn khiến bản thân khao khát kia. Nhưng tiếc thay, cổ tay cổ chân cô đều bị khăn lụa thít chặt đến nỗi hằn đỏ, không thể giãy giụa nổi.

Nhiệt độ ấm nóng từ bàn tay Hoắc Thiệu Hằng
Advertisement
càng lúc càng cao, người cô cũng dần mềm mại, bỏng cháy theo.

Cuối cùng, khi Hoắc Thiệu Hằng đã nhịn đến mức sắp nổ tung, Cố Niệm Chi mới rùng mình kịch liệt, toàn thân run rẩy. Ánh mắt cô mờ mịt, đầu óc cũng trống rỗng theo.

Cố Niệm Chi muốn ôm lấy suối nguồn hạnh phúc kia, nhưng tay chân đều bị trói chặt, làm cô khó chịu suýt nữa bật khóc.

Từng tiếng rên rỉ xen lẫn nức nở vang lên, dẫu Hoắc Thiệu Hằng có ý chí và khả năng kiềm chế bản thân mạnh mẽ đến đâu cũng cảm thấy mình sắp phát điên rồi."A…" Một tiếng kêu ngắn ngủi nhưng cao vút bật lên từ sâu trong cổ họng Cố Niệm Chi.

May là phòng này cách âm…

Suy nghĩ này đột nhiên lóe lên trong đầu Hoắc Thiệu Hằng.

Nếu để người khác nghe thấy Cố Niệm Chi rên như này… Anh đột nhiên nảy sinh ham muốn giết người.

Tất cả ập tới vừa nhanh vừa cuồng nhiệt, dù bị bịt mắt nhưng Cố Niệm Chi vẫn thấy trước mắt mình như hiện lên những chùm pháo hoa lấp lánh sắc vàng. Đầu cô trống rỗng, toàn thân kiệt sức.

Có lẽ lần này xong thật rồi nhỉ?

Hoắc Thiệu Hằng đứng dậy, vắt chiếc khăn lông chưa dùng ban nãy, lau cơ thể cho Cố Niệm Chi giúp cô khoan khoái chìm vào giấc ngủ.

Sau khi thu dọn hết xong, anh mới nằm xuống cạnh cô.

Lúc này, Cố Niệm Chi vẫn nằm im, ngoan ngoãn nghe lời như lúc cô không bị hạ thuốc vậy.

Hoắc Thiệu Hằng thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ loại thuốc này thật mạnh, phải làm tận hai lần mới có thể giải hết tác dụng của thuốc.

Anh nghiêng người, lại tháo mấy chiếc khăn lụa Hermes đang buộc tay chân Cố Niệm Chi, xoa vết ứ đỏ trên cổ tay cô.

Ngay lúc anh đang xoa nắn, hơi thở Cố Niệm Chi vừa ổn định lại đột nhiên trở nên gấp gáp.

Cô quay người, hướng đôi mắt đang bị bịt kín sang Hoắc Thiệu Hằng, làn môi đỏ mọng tiến dần tiến về phía anh.

Hoắc Thiệu Hằng đang cúi đầu xoa tay cho cô, đột nhiên cảm thấy Cố Niệm Chi lại nhích người kề sát bên anh.

Anh bình tĩnh cụp mi, im lặng chờ xem cô định làm gì tiếp theo.

Kết quả…

Hoắc Thiệu Hằng giật mình, thế này thì nhanh quá rồi…

Chẳng lẽ vô số các bài huấn luyện chống sự quyến rũ và chuốc thuốc kích dục của anh đều không có tác dụng gì sao?

Đèn phòng tắm quên tắt, ánh sáng hiu hắt chiếu qua lớp thủy tinh mờ, rơi trên cơ thể của Cố Niệm Chi, khắc họa sự trẻ trung, đầy đặn, lại ẩn chứa chút mâu thuẫn quyến rũ.

"… Lại muốn nữa rồi sao? Hửm?"

Hoắc Thiệu Hằng thì thầm bên tai Cố Niệm Chi, sau đó duỗi tay ôm cô vào lòng rồi cúi đầu trao một nụ hôn nồng nàn.

Lúc này, anh không dùng tay, mà nương theo nụ hôn đưa cô lên đỉnh.

Dưới cách thức mới mẻ của anh, lần thứ ba của Cố Niệm Chi đến vội vàng như thế.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, lần thứ tư, lần thứ năm, lần thứ sáu… tiếp tục ùa đến.

Sau lần thứ sáu, hơi thở của Cố Niệm Chi đã dần dần ổn định lại. Hoắc Thiệu Hằng theo dõi một lúc lâu thấy nhịp thở vẫn đều đặn, không có gì thay đổi, anh mới yên lòng nhắm mắt ngủ.

Dù trong lúc nghỉ ngơi, đầu óc anh vẫn rất tỉnh táo.

Không biết qua bao lâu, Cố Niệm Chi khẽ "a… a…" mấy tiếng. Lúc cô quay sang quấn lên người mình, mắt anh vẫn nhắm nghiền, tự động ôm cô vào lòng, bàn tay quen đường luồn vào trong...

Hoắc Thiệu Hằng không ngờ cô bé bình thường trông ngoan ngoãn nghe lời này, giờ lại như yêu nữ hút máu của chàng thư sinh trong truyện Liêu Trai …

Chưa đến một khắc mà cô đã ra thêm hai lần, chỉ thở ra chứ không hít vào.

Hoắc Thiệu Hằng thở dài, cầm đồng hồ trên tủ đầu giường lên xem, đã bốn giờ sáng rồi!

Lúc này, chắc cô ấy sẽ ngủ lâu hơn được một lúc nhỉ?

Hoắc Thiệu Hằng lại không ngủ được nữa. Ngày nào anh cũng dậy từ bốn, năm giờ sáng để luyện tập. Tuy tối qua làm chuyện hoang đường đó cả đêm, nhưng nhờ ngày thường quen huấn luyện cường độ cao, nên anh vẫn chịu đựng được, lập tức lặng lẽ đứng dậy rồi đi vào nhà tắm.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện