[Xạ Điêu] Đào Hoa Ngọc Tiêu

Huynh Muội Tương Xứng


trước sau

Advertisement
Editor: Phù Dung Sương

Tiếng sáo như cũ bằng phẳng, thanh nhã, lại mang theo nhàn nhạt cô tịch cùng ưu thương, Hoàng Dược Sư ở một bên nghe, trong lúc nhất thời trong lòng thoảng qua một trận hoảng hốt!

Chính mình tuy được xưng Đông Tà, coi rẻ hết thảy tục văn lễ tiết. Lại tựa hồ cũng không có bằng nữ tử trẻ tuổi tiêu soái trước mắt.

Hắn lại nào đâu biết, thiếu nữ trước mặt cùng hắn căn bản không phải người cùng một thời đại a. Đối với một người từ thế kỷ hiện đại mà nói, đây là sự sao?

Tiếng sáo rốt cuộc ngừng lại, Hoàng Dược Sư nhìn sườn mặt tú lệ tuyệt mỹ của nàng, trong nháy mắt lại cảm thấy hốt hoảng.

Vân Thanh cũng nhìn hắn, dung nhan tuấn mỹ, lại đọng lại dấu vết của năm tháng, làm hắn càng tăng thêm vài phần mị lực, nghĩ tới hắn cô tịch cả đời, trên mặt thần sắc tràn ngập thương sót.

Hoàng Dược Sư đem thần sắc của nàng toàn bộ thu vào đáy mắt, từ hai tròng mắt thanh triệt kia thậm chí có thể nhìn thấy được hình bóng của hắn.

Nàng, hiểu hắn!

Đây là ý nghĩ duy nhất mà giờ phút này hiện lên trong lòng hắn!

Đã bao nhiêu năm nay, hắn rốt cuộc cũng gặp được một người hiểu chính mình. Mặc kệ tương lai là cái gì, giờ phút này, hắn cảm thấy chuyến đi đến Thiên Sơn này của hắn thực đáng giá!

Nếu...........Nếu hắn có thể ở bốn mươi năm trước gặp được nàng.......

"Thanh Nhi!" Chậm rãi bốn mươi năm tương ngộ, một khi đã như vậy, vậy liền cho nhau một cái không gian đi. "Chúng ta huynh muội tương xứng, ta đã qua bốn mươi năm có thừa, nếu muội không ngại liền kêu ta đại ca."

Vân Thanh hiểu dụng ý của hắn, nhịn không được dưới đáy lòng thở dài, nhưng nàng có thể làm sao bây giờ?

"Đai ca!" Đại ca liền đại ca đi! Có một Đào Hoa Đảo chủ làm đại ca, cũng là một chuyện không tồi nhỉ!

"Không thể tưởng tượng được đến Thiên Sơn một chuyến, lại khiến cho lão phu kỳ ngộ tri kỷ, thật là thoải mái, chỉ tiếc, này trên đỉnh Thiên Sơn không có rượi, bằng không chúng ta nhất định phải uống ba chén."

"Nâng chén đối ẩm, cũng chỉ là nhất thời, đến khi chúng ta xuống núi, chắc chắn không say không về."

Hoàng Dược Sư thanh tuyển trên mặt, sảng khoái cười to. Giờ khắc này, hắn thực sự rất vui vẻ!

Vân Thanh ngẩng đầu nhìn, đỉnh Thiên Sơn ẩn ẩn giữa mây mù, nhịn không được thở dài:"Không thể tưởng tượng, trăm năm trước giang hồ đệ nhất thế lực lớn, lại biến mất vô tung vô ảnh."

Hoàng Dược Sư nhìn nhìn nàng, rất muốn hỏi nàng, như thế nào lại biết sự tích về Tiêu Dao Phái Linh Thứu Cung, nhưng cuối cùng cũng là không mở miệng?!

Đây là bí mật hắn giấu ở trong lòng suốt 50 năm qua, đến cả nữ nhi Hoàng Dung hắn yêu quý nhất cũng không biết, lại không thể tưởng tượng được một nữ tử trẻ tuổi như nàng thế nhưng biết.

Nhưng rồi hắn lại không dám mở miệng dò hỏi, tựa hồ ẩn ẩn mà sợ hãi sự tình mà chính hắn cũng không biết.

Trên đỉnh núi, một căn nhà tranh đơn sơ, hai cái gian phòng một trong một ngoài, nhưng cũng thực ổn. Mà
Advertisement
trên đỉnh núi, tả hữu cũng không sự, hai người cùng nhau bàn luận võ nghệ, nghiên cứu và thảo luận âm luật, từ cẩm kỳ thi họa đến kỳ môn độn giáp, thiên văn địa lý, nói thực sảng khoái.

Vốn dĩ, với kiến thức của Vân Thanh, tự nhiên là không thể cùng Hoàng Dược Sư so sánh, nhưng nàng lại có thể đưa ra một chút ý kiến, vậy mà càng khiến Hoàng Dược Sư coi trọng thành tri kỷ khó gặp khó cầu.

Bởi vậy, một già một trẻ, tại đây trên đỉnh Thiên Sơn, lưu lại chính là ba tháng, Hoàng Dược Sư biết nàng võ công tuy là không yếu, nhưng rốt cuộc so với cao thủ đứng đầu chốn giang hồ vẫn là kém khá xa, bởi vậy cũng không keo kiệt, các loại võ học Đảo Đào Hoa đều tương truyền.

Vân Thanh vốn dĩ chính là tuyệt đỉnh thông tuệ người, lại thêm đối với võ học một lòng nhiệt tâm, đồng thời ở bên lại có một danh sư là Hoàng Dược Sư chỉ điểm, thật sự là tiến triển cực nhanh, tiến bộ thần tốc.

Đàn Chỉ Thần Công, Ngọc Tiêu Kiếm Pháp, tất cả học được, thậm chí cả độc hữu tuyệt học Bích Hải Triều Sinh Khúc của Hoàng Dược Sư nàng cũng học được bảy tám phần.

Vân Thanh cũng đem tất cả võ học của Cổ Mộ Phái một lần diễn luyện cho Hoàng Dược Sư xem, nhưng Hoàng Dược Sư cũng không tu luyện võ công Cổ Mộ, rốt cuộc võ công bản thân hắn cũng là quá tuyệt đỉnh.

"Đại ca, này đã qua ba tháng, tiểu muội đắc ý được huynh chỉ điểm, được lợi về mình, muội liền không nói cảm ơn." Tuy rằng hai người lấy huynh muội tương xứng, nhưng kỳ thật Hoàng Dược Sư đối với nàng vừa là bạn vừa là thầy, càng là bị nàng đặt ở nơi sâu nhất trong lòng.

Hoàng Dược Sư cười nhìn nàng:"Thanh Nhi tư chất hơn người, tương lại nhất định võ học thành tựu cao hơn ta. Hoàng Dược Sư ta từ trước đến nay luôn là người tự phụ, nhưng tới bốn mươi xuân xanh mới được cái bản lĩnh như hiện tại, mà muội mới mười lăm, so với ta là sớm quá nhiều. Chỉ là Cổ Mộ võ công, có một phong cách riêng, này nội công tâm pháp lại là......Hại thân thể."

Thật là không biết được lúc trước Lâm Triều Anh đến tột cùng là như thế nào sáng lập nên một môn thiếu tư thiếu dục nội công tâm pháp.

Truyện convert hay : Nông Kiều Có Phúc
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện