Vương Quốc Huyết Mạch

Lần Đầu Tiên Thí Nghiệm Ma Năng


trước sau

Advertisement


Tuyệt vọng – là một cảm giác như thế nào?
Ralf nghĩ rằng hắn biết đáp án cho câu hỏi này.
Cơn đau đến từ việc dây thanh quản bị nữ bartender (hắn còn chưa biết tên của Jala) kia dùng tay bóp nát, xé rách ra khiến hắn cảm thấy như thể nó vừa mới xảy ra cách đây năm phút vậy.
Và kể từ sau đó, mỗi giờ mỗi phút hắn đều phải chịu đựng nỗi thống khổ đến tột cùng này.
Máu từ cổ họng chảy ngược về phổi.
Cảm giác đau đớn từ cổ họng truyền lên đại não.
Ngay cả đường hô hấp cũng bị chặn.
Không thể nói chuyện.
Không thể hô hấp.
Không thể nhúc nhích.
Trông hắn chẳng khác nào một con chó hoang bị thương nặng, hấp hối và bị vứt bỏ một cách không thương tiếc ở phố Chợ Đỏ.
Cho dù là chết vì đau, chết vì ngạt thở hay chết vì sặc, thì hắn cũng đã sắp chết rồi.
Điều duy nhất thôi thúc hắn sống sót chính là bản năng cầu sinh mà hắn đã rèn luyện được từ cuộc sống lang thang kiếm ăn thuở thơ ấu trên các con phố của liên minh Camus.
Ralf, người sở hữu dị năng khống chế gió, lại một lần nữa vận hành dị năng của chính mình để đẩy từng ngụm không khí bẩn thỉu chứa đầy bụi đất và máu tươi từ phần cổ họng bị đứt tiến vào trong phổi – trông nó chẳng khác gì việc bóp một miếng bọt biển cả.
Rồi Ralf lại dùng nó để đẩy không khí mà hắn thở ra ra khỏi một miệng vết thương khác ở trên cổ.
Hít.
Thở.
Hít.
Thở.
Mỗi một lần “hít thở” đều đi kèm với cơn đau nhức toàn thân.

Nó chẳng khác nào nỗi giày vò khi một người phải chìm nổi giữa địa ngục và trần gian.
‘Dùng dị năng để tạm thời kéo dài tính mạng – có lẽ mình là người đầu tiên chăng?’ Ralf tự giễu trong nỗi bi ai.
Ralf cảm thấy bản thân hắn ở thời điểm hiện tại cực kỳ giống với những con chó hoang chuyên bới rác để kiếm sống trong những khe cống ngầm.
Nữ bartender kia rời đi rồi.
Người cảnh sát kia cũng rời đi rồi.
Một vài nhóm côn đồ đi ngang qua cơ thể bị thương nặng và sắp chết của hắn.
Một tay thám tử lật hắn lên và đưa tay ra trước miệng và mũi của hắn để kiểm tra xem hắn còn sống không.
Một vụ nổ long trời lở đất truyền đến tai hắn.
Thế nhưng Ralf chẳng thèm quan tâm.
Hắn chỉ đơn giản là tiếp tục “hít thở” bằng dị năng trong cơn đau quằn quại theo bản năng mà thôi.
Tận cho đến khi bình minh.
Tận cho đến khi Noumea, người đang rút lui với vẻ bối rối và hoảng loạn, vác “thi thể” của hắn lên.
Noumea có xuất thân là một thợ săn ở nông thôn.

Hắn thường bị mọi người gọi là kẻ hèn nhát trong số mười hai chí cường giả.

Từ trước đến nay Ralf luôn khinh thường hắn.

Chế giễu, xúc phạm, bắt nạt Noumea luôn là một thú vui tiêu khiển của Con Quỷ Trong Gió.
Và điều trớ trêu nhất là, trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, kẻ mà Ralf luôn khinh bỉ này lại là người duy nhất “nhặt xác” cho hắn.
Ralf giật mình tỉnh giấc vì cơn đau dữ dội phát ra từ hai chân.
Với đôi tay bị trói chặt, hắn từ từ mở hai mắt ra và phát hiện mình đang ở trong nhà xác của sở cảnh sát.
Sau đó, Ralf nhìn thấy Nikolay.
Người đứng đầu trong số tám vị cán bộ của bang Bình Máu (hắn không biết có năm người đã chết ở phố Chợ Đỏ), “Rắn Độc Đỏ” Nikolay.
Thế nhưng Nikolay chỉ nhìn chằm chằm vào hắn với một vẻ mặt phức tạp.

Sau đó, Nikolay lắc lắc đầu, lộ vẻ căm ghét và độc ác.
“Mày là một trong số ít người còn sống sót của bang Bình Máu.” Rắn Độc Đỏ nói một lời, nhiều ý.
Mặc cho cơn đau dữ dội ở cổ họng, Ralf giãy giụa, định nói gì đó, thế nhưng hắn chỉ có thể phát ra những âm thanh “Hờ hờ” một cách vô nghĩa mà thôi.
Hắn bỗng cảm thấy một cơn đau nhức ở dưới hai đầu gối.
Hắn bỗng cảm thấy ở dưới hai đầu gối của mình chẳng còn thứ gì cả.
“Nhìn lại mày đi, Ralf, cao thủ cấp Siêu Phàm duy nhất và cũng là mạnh nhất trong số mười hai chí cường.”
“Chàng trai trẻ ưu tú có tương lai xán lạn và luôn mang trên mình vẻ kiêu ngạo – Con Quỷ Trong Gió, Ralf.”
“Thậm chí chàng trai ấy còn khiến phu nhân Catherine kiêu ngạo, tự hào đến mức phải tự mình giới thiệu hắn cho Ma Năng Sư Khí.”
Rắn Độc Đỏ âu yếm vỗ nhẹ vào mặt Con Quỷ Trong Gió.

Thế nhưng thứ duy nhất hiện lên trong đôi mắt của hắn vẫn chỉ là chán ghét và phức tạp.

Nikolay nói với giọng châm chọc:
“Và giờ, mày phải nằm ở chỗ này chẳng khác gì một cái xác chết cả.

Không thể nói chuyện, không thể hô hấp, không thể cử động, không thể ăn uống.”
“Vì cái gì mà mày vẫn còn sống?”
Đôi lông mày của Rắn Độc Đỏ nhăn lại.

Sắc mặt hắn trở nên xấu xí và điên cuồng.
“Vì cái gì người còn sống lại là mày? Mà không phải là Kex, Song, Sven hay Dorno? Vì cái gì cứ nhất định phải là mày? Vì cái gì người còn sống lại là người của Catherine mà không phải là người của tao?”
Ralf trợn mắt, cố gẵng giãy giụa trong phẫn nộ và đau đớn.

Thế nhưng nỗi đau cả về mặt thể xác và tinh thần đã ngăn hành động của hắn lại.
Rắn Độc Đỏ thu hồi dáng vẻ phẫn nộ và cười lớn lên.

Trông hắn rất thoải mái, rất vui sướng, nhưng cũng rất bệnh hoạn.
“Cuộc chiến đã gây ra một thiệt hại nặng nề cho bang Bình Máu, cũng như là thế lực của tao.” Hắn nhẹ nhàng nói.

“Nếu như tất cả nhân viên của Catherine vẫn còn sống thì ai mà biết được liệu nàng ta có biến tao thành một tấm bàn đạp để lên chức?”
Vẻ mặt của Nikolay dần trở nên dữ tợn.
“Nhưng mà, một Con Quỷ Trong Gió không thể nói chuyện, không còn hai chân, thậm chí là bị thương năng sắp chết, thì định cống hiến sức lực cho nàng ấy như thế nào?”
“Vì vậy …” Nikolay, với một khuôn mặt vặn vẹo, vừa nói, vừa vươn tay ra ấn vào hai đầu gối của Ralf, nơi mà miệng vết thương đã bị đốt cháy để cầm máu.
“Chẳng bằng mày chết trận rồi mất tích thì có phải là tốt hơn không?”
“Ư … ư …” Ralf nhắm chặt hai mắt vì cơn đau khủng khiếp ập đến.

Hắn cố sức giãy giụa để lay động cơ thể vốn đã chẳng còn chút sức lực nào vì trọng thương.

Hắn làm thế không phải để trốn thoát, mà là để giảm bớt cơn đau ở hai đầu gối.
Bởi vì nó mà tý nữa thì việc “hít thở” dựa vào dị năng khống chế sức gió của hắn bị đứt quãng.
“Tâm trạng của tao hôm nay rất xấu.

Trong quá trình đi giải quyết đống lộn xộn mà cuộc chiến để lại, nơi nào tao cũng gặp phải những khó khăn, trắc trở.” Nikolay thở dài, rồi tiếp tục nói: “Thế nhưng khi giải quyết được mày, một thiên tài được Catherine coi trọng, tao vẫn cảm thấy rất vui sướng.”
Nhìn đôi mắt tràn ngập phẫn nộ, thống khổ của Ralf, Nikolay lộ vẻ hối lỗi, bất đắc dĩ, rồi nói:
“Hết cách rồi, “bọn họ” chỉ định là phải có một cao thủ cấp Siêu Phàm, lại còn đặc biệt nhấn mạnh rằng cổ tay phải còn nguyên vẹn để lấy máu.

Chứ thực ra thì tao muốn chém đứt hai tay thay vì hai chân của mày cơ.”
Cuối cùng, Nikolay vỗ nhẹ lên mặt Ralf, rồi ghé vào tai của hắn và thì thầm: “Chúc mày sống vui vẻ với lũ quỷ hút máu nhé.”
Bước chân của Nikolay nhỏ dần.


Hai tên côn đồ của bang Bình Máu bước đến lại gần Ralf.

Một người trong số họ cầm cây kim dài vài cm gắn vào một cái ống.

Người còn lại thì nắm lấy cổ tay đã không còn chút sức lực nào của Ralf.
Trong khoảnh khắc ấy, Ralf đã cảm nhận được cái gì gọi là tuyệt vọng.
………
Thales sững sờ nhìn Ralf.
Cậu rất muốn hỏi hắn rằng chuyện gì đã xảy ra với Jala sau đó? Kết quả chiến đấu của hai người bọn họ ra làm sao? Jala có trốn thoát không? Vì sao Ralf lại biến thành như thế này? Hắn chẳng phải là người của bang Bình Máu hay sao?
Thế nhưng Thales lại do dự.
Bởi vì cậu vừa thấy được trạng thái hiện tại của Ralf.
Cậu thấy được một người đàn ông mất đi hai chân của chính mình.

Cặp đồng tử của hắn giãn ra.

Hắn chỉ có thể rên rỉ một cách vô nghĩa để truyền tải cảm xúc của bản thân.

Trong ánh mắt ấy chứa đựng sự pha trộn của tuyệt vọng, của buồn bã, của hối hận và của đau thương đến tột cùng.
Cậu còn nhớ rõ như in Ralf của tối hôm qua.
Ngả ngớn, tự tin, kiêu ngạo và sở hữu một sức mạnh phi thường.
Dạo bước giữa cơn cuồng phong và để lại một tiếng cười đặc trưng.
Còn hiện tại?
“Hờ hờ … ờ …” Ralf nhắm chặt hai mắt, rên rỉ trong nỗi thống khổ.
Một Con Quỷ Trong Gió đã từng tuỳ hứng, độc mồm độc miệng, không sợ trời, không sợ đất, nay đã không còn nữa.
Bờ môi của hắn khô ráp và có màu xanh đen.

Đây là biểu hiện của việc mất nước nghiêm trọng, thế nhưng Thales chẳng biết đi tìm nước ở đâu bây giờ.

Và cậu cũng không biết được rằng liệu Ralf có còn nuốt được nước với tình trạng như thế này nữa hay không.

Thậm chí cậu còn chẳng biết làm thế nào mà Ralf vẫn còn thở được.
Người Xuyên Việt chỉ còn cách ngồi bên cạnh, ngơ ngẩn nhìn Ralf đang bị nỗi thống khổ giày vò và phải vật lộn để sống sót.
Năm thứ hai kể từ khi cậu trọng sinh tới đây, có một bé gái ăn mày đã bị Quide đánh gãy hai chân.

Trước khi chết, bé gái tội nghiệp đó đã khóc lóc, rên rỉ suốt một đêm.
Khi đó, Thales mới chỉ tìm lại được một vài mảnh ký ức nên vẫn còn rất ngây thơ.

Cậu hoảng sợ, kinh hãi trước thực tại kinh hoàng và chỉ có thể trốn trong chiếc hốc ở trên bức tường và run lên bần bật.
Vì vậy, cậu vừa nửa tỉnh, nửa mơ, vừa nghe bé gái kia rên rỉ đúng một đêm.
Giống hệt như bây giờ.
Về sau, đôi khi cậu tự hỏi vì sao lúc đấy mình lại không có đủ can đảm để đi chấm dứt nỗi thống khổ của bé gái kia.
Thales nhìn Ralf đã chẳng còn hình dáng của một con người.

Lòng cậu nặng trĩu.
‘Cho dù một người đã phạm phải bao nhiêu tội, dù lớn, dù nhỏ, thì cũng không nên chịu sự tra tấn kinh khủng đến mức này.’ Thales tự nhủ.
Cuối cùng, Người Xuyên Việt thở dài, rồi bò đến bên cạnh người Ralf, nhẹ nhàng nói:
“Ralf.”
“Midira Ralf.”
Mặc dù đầu óc đã không còn tỉnh táo, thế nhưng vào giây phút đó, đồng tử của Ralf vẫn co lại theo bản năng.
‘Là ai?’
‘Ai vẫn còn nhớ rõ ta?’
‘Một kẻ tàn phế sắp chết?’
Thales chậm rãi rút con dao găm JC ra và kề lên cổ Ralf.
“Tôi biết anh đang rất đau khổ, đang phải chịu đựng sự tra tấn và giày vò vượt quá sự tưởng tượng của bất cứ ai.”
“Mà tôi có thể chấm dứt tính mạng của anh, giúp anh giải thoát khỏi những thứ này.”
Đột nhiên, hô hấp của Ralf trở nên hỗn loạn.
‘Tra tấn.’
‘Giày vò.’
‘Giải thoát?’
“Nhưng tôi vẫn phải nghiêm túc hỏi lại anh rằng, Midira Ralf, anh có nguyện ý để tôi chấm dứt nỗi thống khổ này không?”
“Nếu anh nguyện ý thì hãy chớp mắt một lần.”
“Nếu không thì …”
“Tôi chỉ hỏi một lần như vậy thôi.”
Thales chờ đợi câu trả lời từ Ralf với vẻ mặt nặng nề.
Trong bóng tối, Ralf nhìn chằm chằm vào đứa trẻ có hình dáng mơ hồ đang đứng trước mặt mình này.
‘Giải thoát.’
Ralf cảm nhận được cơn đau dữ dội đến từ cổ họng và đầu gối.

Mỗi một lần hắn “hít thở”, miệng vết thương ở họng đều sẽ kéo căng ra, mỗi một lần hắn giãy giụa, vết cắt trên đầu gối đều sẽ bị tác động.
Hắn cảm thấy khát nước, đói, lạnh, đau đớn, và đáng sợ nhất chính là tuyệt vọng.
Hắn chợt nhớ tới cảm giác từng cơn gió phiêu qua người mình, nhớ tới lần đầu tiên hắn dùng dị năng để giết người, lần đầu tiên bước vào trong bang, lần đầu tiên nhận được phần thưởng, lần đầu tiên trở thành một người đàn ông trên cơ thể của cô gái gầy yếu kia, lần đầu tiên nhìn thấy Ma Năng Sư Khí mà chẳng khác nào là đang đi hành hương.
Hắn nhớ tới ánh mắt sợ hãi của kẻ thù, nhớ tới ánh mắt phục tùng của đồng bọn, nhớ tới vẻ tán thưởng của “nàng”, nhớ tới mỗi khi có người bàn luận về mười hai chí cường, khoé miệng của hắn lại nhếch lên, tỏ vẻ đắc chí và thoả mãn.
Đó là những vinh quang trong quá khứ.
Còn hiện tại, hắn đã mất đi tất cả những thứ đó, mãi mãi ...
Chẳng phải vậy sao?
Khoảnh khắc tiếp theo, ánh mắt Ralf trở nên vô cùng kiên quyết.

Hắn ra sức vận hành sức mạnh dị năng đã bị suy giảm đáng kể để “hút” một hơi vào nửa cơ thể tàn tạ này.
Sau đó, Con Quỷ Trong Gió run lên bần bật.

Với toàn bộ chút sức lực còn sót lại, hắn cố gắng chịu đựng cơn đau đến từ sự ma sát của má với hai chiếc khoá kẹp để ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào Thales với một ánh mắt nghiêm túc.
Hắn chuẩn bị chớp mắt.
Chớp một chút thôi cũng là đủ rồi.
Một chút thôi!
Vì thế, Thales nhìn thấy hai mí mắt của Ralf khẽ run lên và chậm rãi di chuyển về giữa để chập vào nhau.
Thales ca thán một tiếng ở dưới đáy lòng.

Cậu siết chặt con dao găm trong tay mình.
Thế nhưng, hai mí mắt của Ralf chỉ run rẩy dữ dội và dừng ở gần đoạn giữa.
Chỉ còn cách một khoảng nhỏ thôi là chúng khép lại.
Rất lâu.
Rất lâu sau.
Một khung cảnh vừa xa lạ, vừa quen thuộc chợt hiện lên trước mắt người đã từng được gọi là Con Quỷ Trong Gió.

Đó là một cánh đồng hoang vu với những con đường đầy bùn đất.

Chó hoang chạy khắp nơi, ruồi bọ bay thành từng mảng.
Đó là nơi mà hắn đã từng phải chiến đấu để giành giật lấy sự sống – một vùng nông thôn hẻo lánh của liên minh Camus.

Lần ấy, hắn đã tranh cướp một cái bánh mỳ đen sắp bị ruồi bọ ăn hết với một đám chó hoang.
‘Lũ chó hoang hung dữ ấy …’ Trong ngục tối, Ralf nghĩ thầm.
‘Những tiếng gầm gừ chói tai, những cú cắn xé trong điên loạn, nhưng mà …’ Ralf liếm hàm răng theo bản năng.
‘Mùi vị của chiếc bánh mì kia, thật kinh tởm.’
Dưới cái nhìn của Thales, khuôn mặt của Ralf run rẩy, rồi dần trở nên méo mó.
Mí mắt của hắn từ từ giãn ra, mở rộng và trở lại vị trí ban đầu.
*Cốp*
Giữa hai chiếc khoá kẹp, cái đầu mà Ralf đã phải rất vất vả để nâng lên, bỗng ngửa về phía sau.

Gáy của hắn đập mạnh vào đất.
Cuối cùng thì hắn đã không thể chớp mí mắt lại.
Thales lặng lẽ thở ra một hơi, rồi buông cánh tay đang cầm con dao găm xuống.
Thế nhưng, phảng phất như Ralf chẳng còn cảm thấy đau đớn vì vết thương ở má hay cú đập ở gáy nữa.
Chỉ thấy khuôn mặt hắn dần trở nên méo mó và run rẩy không ngừng.
“Hô … ô … ô”
Đây không phải là tiếng rên rỉ.
Thales không khỏi sững sờ.
Cậu nhìn thấy Ralf nhắm chặt hai mắt lại trong nỗi thống khổ.

Hắn để cho từng giọt chất lỏng trong suốt không ngừng chảy ra khỏi mắt mình một cách tuỳ ý.
“Ô … ô …”
Âm thanh nghe rất đè nén và cũng rất đau khổ.
Hắn đang khóc.
Con Quỷ Trong Gió, một người đã từng sở hữu sức mạnh dị năng vô cùng mạnh mẽ, một người đàn ông, một người chiến sĩ …
Thế mà lại rơi lệ, khóc thút thít.
Chẳng biết là do sự yếu đuổi của bản thân, hay là do những nỗi đau mà hắn đã phải chịu.
Giống như một người bình thường, thậm chí còn là một người yếu đuối.
Hắn không chịu nổi gánh nặng.
Mà khóc.
Thales chỉ có thể ngơ ngác đứng nhìn.
Nhìn người đàn ông đã không thể hô hấp một cách bình thường, không thể nói chuyện này đã ngã vật ra đất và khóc rống lên sau khi từ bỏ cơ hội để được giải thoát.
Thales quay đầu đi với vẻ ảm đạm.

Bàn tay cậu siết chặt vào con dao găm.
Ensola, Ned, Kellet.
Những đứa trẻ ăn mày đến dòng họ còn chẳng có đã chết trong căn phòng số sáu đó lần lượt hiện lên trước mặt cậu.
Cậu nghĩ đến hoàn cảnh của mình, nghĩ đến Gilbert và Yodel.
Người Xuyên Việt cau mày, cúi đầu, nhìn xuống đôi tay của mình.

Nơi đó, miệng vết thương mà cậu vừa mới cứa ra bắt đầu nóng lên, y hệt như cơ thể cậu khi nãy.

Một cảm giác vô cùng quen thuộc.
Vào khoảnh khắc đó, như có thứ gì vừa mới rơi xuống trong đáy lòng cậu.
Thales lại một lần nữa ghé sát vào lỗ tai Ralf.
“Tôi hiểu.”
Cậu thì thầm.
Ralf vẫn khóc không ngừng.
“Vậy thì, anh có nguyện ý phá vỡ bộ gông cùm này không?”
Mặc dù tiếng khóc của Ralf không dừng lại, thế nhưng nó nhỏ dần đi.
Hình ảnh bé gái bị gãy chân, hình ảnh từng đứa bé bị chết trong bốn năm sống ở Nhà Bỏ Hoang dần hiện lên trước mắt Thales.
Phía ngoài phòng giam bỗng vang lên tiếng kêu gào thảm thiết và tiếng rên rỉ.
‘Đồ phá hoại cảm xúc.’
Thales không biết trong toà ngục tối này có cái gì, thế nhưng ánh mắt mà cậu nhìn Ralf ngày càng đơn giản, ngày càng trong trẻo.
Sau đó, Người Xuyên Việt nghiêm túc nhìn Ralf – Con Quỷ Trong Gió đã không thể tựa vào gió mà bay lên được nữa, và hỏi:
“Phá vỡ gông cùm, sau đó, với một thân hình tàn tạ như thế này, tiếp tục vật lộn, chiến đấu với cái thế giới này để tiếp tục sống sót.”
“Nhìn xem nó còn có thể tàn khốc đến cỡ nào.”
“Anh có nguyện ý hay không?”
Ralf đã ngừng khóc hẳn.
Đầu của hắn không thể chuyển động được nữa nên hắn chỉ có thể dùng ánh mắt để nhìn chăm chú vào cậu bé này.
Hắn nghe thấy cậu bé bé này gằn từng chữ một, nói:
“Đây có lẽ không phải tự do.”
“Có lẽ cái giá của nó rất lớn, thậm chí anh có khả năng chết ngay sau đó.”
“Mà tôi, cũng chỉ

Advertisement
làm điều này vì chính bản thân mình mà thôi.”
Thales cúi đầu, nói chậm rãi:
“Nhưng tôi có thể thử một lần để cho anh một cơ hội, một cơ hội để phá vỡ cái gông cùm này, một cơ hội để phản kháng.”
“Anh, có nguyện ý không?”
Hai mắt của Ralf nhìn chằm chằm vào cậu bé đang đứng trước mặt hắn này.
Cho dù trong đôi mắt vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt, thế nhưng vào khoảnh khắc này, Ralf đột nhiên muốn cười lớn.
Hắn cảm thấy nỗi đau ở cổ họng và đầu gối dần tê liệt.
‘Những con chó hoang đó.’
‘Những con chó hoang tranh giành bánh mì với mình đó.’
‘Kết cục của những con chó đó …’ Ralf tiếp tục “hít thở” thêm một lần nữa, một niềm vui không tên bỗng xuất hiện trong người hắn.

‘… kết cục của bọn chúng:’
‘Thật là thảm hại.’
Ralf, người đang nằm vật trên mặt đất, lại một lần nữa nhìn vào Thales và cử động mí mắt.
Ngay sau đó, Con Quỷ Trong Gió từ từ, chậm rãi, vô cùng kiên quyết mà.
Chớp mắt một lần.
Trong cuộc đời mỗi người đều có vô số lần chớp mắt.
Chẳng có gì đáng kể.
Thế nhưng, có lẽ, cái chớp vừa rồi của Ralf là một cái chớp quan trọng nhất trong suốt cuộc đời của hắn.
Ralf chậm rãi cúi đầu xuống.
Thales mỉm cười.

Áng mây mù trong lòng cậu đã được xua tan.

Người Xuyên Việt nhẹ nhàng gật đầu:
“Tốt.

Tôi hiểu.”
………
“Từ đầu, ta tưởng Điện hạ (Highness) đã tỉnh giấc.”

“Thế nhưng, hiện tại, thì có vẻ không phải là như vậy.”
Trong một căn phòng tối tăm ở trên tầng ba của trang viên Vine, Chris cau chặt mày.
Trước mặt hắn là một chiếc quan tài đá màu nâu đậm, cao gần bằng một người, rộng ba mét, dài sáu mét, nhìn cực kì nặng nề.

Trên cái nắp được trang trí những hoa văn vô cùng phức tạp có gắn vô số ống truyền máu.
Giờ phút này, những cơn chấn động từ bên trong không ngừng làm rung chuyển chiếc quan tài.
“Ta đã thử kết nối với ý thức của Điện hạ, thế nhưng những thông tin phản hồi về vẫn rất hỗn loạn, mơ hồ.

Tất cả chỉ là đói khát và bản năng giết chóc.

Vô luận ta trấn an và giao tiếp như thế nào thì kết quả cũng chỉ có vậy!”
Chris buông một đường ống dẫn máu ra khỏi tay và nói.

Sắc mặt ông ta càng ngày càng nghiêm trọng.
“Nếu cứ tiếp tục như vậy, không sớm thì muộn thì Điện hạ sẽ tiêu tốn toàn bộ số năng lượng và máu tươi còn sót lại.”
Sắc mặt Rolana trở nên vô cùng kinh hãi.

Nữ ma cà rồng tóc đỏ này tỏ ra hết sức khẩn trương: “Chắc chắn có thứ gì đó đã kích thích Điện hạ.

Nhưng chúng ta đã làm cái gì đâu nhỉ?”
Đôi mắt Chris sáng lên, nó đã mất đi dáng vẻ tĩnh lặng và vô hồn khi nãy.

Ông ta kiên quyết khẳng định rằng: “Không phải do chúng ta!”
“Điện hạ bắt đầu có những phản ứng này từ năm phút trước, khi đó …”
Biểu cảm trên mặt Chris chợt biến đổi.

Dường như ông ta vừa nhớ tới cái gì đó nên đã đột ngột quay đầu lại và hét lớn với Istrone, người cũng đang có vẻ mặt nghiêm trọng:
“Con non kia!”
“Mùi máu của nó! Chúng ta cách nó tới tận hai tầng mà vẫn còn ngửi thấy được! Với khứu giác của Điện hạ thì ngài ấy càng … Nó đâu rồi?”
Với một tâm trạng bất ổn, Istrone nhìn Chris, người đang rất kích động, và trả lời theo bản năng:
“Dường như nó vừa mới bất cẩn cắt vào tay của chính mình.

Sau đó nó rút ống dẫn máu trên người tên Siêu Phàm đã tàn phế kia ra, rồi nói một ít lời kỳ quái gì đó.

Tôi không kịp nghe.

Và rồi nó …”
Khuôn mặt Chris dần trở lại trạng thái vô cảm.

Ông ta không tiếp tục nghe Istrone giải thích.

Chiếc quan tài khổng lồ trông vô cùng khả nghi kia vẫn không ngừng rung động và phát ra những âm thanh trầm đục.

Ông già thô lỗ cắt ngang Istrone và nói:
“Mang con non kia lên đây … Không, Isa, ở lại đây.

Để Rolana đi.”
Nhìn tần suất rung động ngày càng lớn của chiếc quan tài kia, dường như có một ngọn lửa hiện lên trong đôi mắt của Chris: “Thứ mà Điện hạ khát vọng, chính là máu của nó.”
………
“Phương án này rất mạo hiểm.” Thales trần thuật lại với Ralf đang nằm trên mặt đất một cách hết sức bình tĩnh.

Phảng phất như Người Xuyên Việt vừa quay trở lại đoạn thời gian mà cậu đã phải dùng hết tất cả thủ đoạn, tất cả vốn liếng chỉ để bảo vệ những đứa trẻ ăn mày ở phòng số sáu.

Chúng là những đứa trẻ ngây thơ, vô tội nhưng lại bất hạnh sinh ra ở ngay trong chính địa ngục.
“Nhưng, ngồi ở chỗ này, bó tay chịu trói và chờ đợi một kỳ tích phát sinh, sẽ chẳng phải là một việc khôn ngoan hơn.”
Ralf chỉ lặng lẽ quan sát cậu bé có ánh mắt rất khác biệt so với người thường này.

Sau đó, hắn lại dùng hết sức để tiếp tục “Hít” một ngụm không khí.
‘Dáng vẻ nghiêm túc của nó …’ – Ralf nở một nụ cười ở trong lòng – ‘… trông chẳng thua kém gì chị cả cả.’
Con Quỷ Trong Gió không nhận ra rằng, sau khi phải trải qua quá nhiều lựa chọn giữa sự sống và cái chết, hắn đã thanh thản hơn rất nhiều.
Thales tiếp tục trình bày một cách bình tĩnh, cứ như thể người nói chuyện không phải là cậu vậy:
“Tôi không biết anh còn sót lại bao nhiêu lực lượng, thế nhưng tôi dự đoán là sẽ không còn nhiều.

Hơn nữa, thực lực của ông già kia …”
“Cho nên, hành động một cách bất cẩn hay chờ đợi một cách bị động, đều không phải là một lựa chọn thích hợp với hoàn cảnh hiện tại.

Thời cơ tốt nhất của chúng ta, chính là khi quân cứu viện của tôi đến.

Trong khoảnh khắc bọn họ phá cửa xông vào …”
“Em không đợi được cho tới khi viện binh đến đâu, nhóc con đoản sinh ạ.”
Một giọng nữ lạnh lùng vang lên, ngắt lời Thales.
Ralf đột nhiên căng thẳng.
Thales sững sờ trong giây lát.

Với một vẻ mặt khó tin, cậu quay đầu lại và nhìn về phía cửa phòng giam.
Phía ngoài song sắt, Rolana, với một bộ trang phục cưỡi ngựa đẹp đẽ, đang đứng ở đó.

Ngón trỏ thon gọn và xinh đẹp của tay phải cô ta sượt nhẹ qua bờ môi quyến rũ.

Cùng lúc đó, tay trái cô ta hoá thành một bộ móng vuốt sắc nhọn và giật mạnh ổ khoá.
“Chắc hẳn Istrone đã nói rồi, em nói bất cứ điều gì, bọn chị đều nghe thấy đó nha.”
“Người bạn nhỏ.” Như thể để châm chọc Thales, Rolana khẽ cười và lắc nhẹ thân hình mảnh mai đầy hấp dẫn.

Sau đó, nàng chậm rãi mở cửa phòng giam, rồi bước từng bước ưu nhã và gợi cảm để tiến vào bên trong.
“Đáng tiếc, em mà lớn hơn vài tuổi là có khi người ta cũng bị em mê hoặc rồi đấy.”
“Nhưng mà bây giờ, em lập tức sẽ phải biến thành món đồ uống đậm đà và mát mẻ của Điện hạ mất rồi.

Và, có lẽ Rolana đáng yêu cũng sẽ được nếm thử một ngụm chăng?”
Nhìn người trước mặt có thể đột ngột xuất hiện, Thales hiểu rằng cô ta có thể khống chế cậu bất cứ lúc nào.
Người Xuyên Việt thở dài, để lộ ra vẻ chân thành và đầy tiếc nuối.
“Ralf.” Câu nói chậm rãi.

Trong giọng của cậu không hề có chút hoảng hốt nào: “Tôi cần mười giây.”
‘Mười giây?’
Rolana đột nhiên cảm thấy bất an.
Nàng chợt nhớ tới lời của Istrone.
‘Chẳng nhẽ nó còn con át chủ bài nào ư? Là loài đoản sinh cấp Siêu Phàm đang sống dở chết dở ở trong chiếc khoá Đôi Cánh Bóng Đêm kia chăng?’
Tuy nhiên, Rolana xảo quyệt không muốn mạo hiểm.

Biểu cảm của nàng trở nên nghiêm túc và quyết đoán.
‘Thằng quỷ con cố làm ra vẻ!’
Dáng người gợi cảm của nàng chợt biến mất và xuất hiện ở trước mặt Thales!
‘Đợi đến khi Điện hạ hút mày thành một cái xác khô xem mày còn có thể …’
Thế nhưng ngay lúc này, một cơn gió lạ đột nhiên nổi lên trong phòng giam nhỏ hẹp.
*Vút*
Ánh lửa trên những ngọn đuốc bị đung đưa, suýt thì tắt đi!
Cơn gió đẩy Rolana loạng choạng lùi về sau vài bước.

Nàng vội bám lấy song sắt bên cạnh để đứng vững.
‘Đây là … dị năng?’
‘Không có khả năng.

Đứa bé này không thể nào là một người dị năng được.’

‘Vậy thì đó chính là …’ Rolana liếc mắt về phía người bên cạnh Thales, cao thủ cấp Siêu Phàm đang bị khoá chặt bởi khoá Đôi Cánh Bóng Đêm.

‘… là hắn!’
‘Biến thành như thế này rồi mà hắn vẫn còn giữ lại một ít sức mạnh!’
‘Vô dụng.’ Rolana thở ra nhẹ nhõm.

Nàng vui sướng nghĩ thầm: ‘Đã bị trọng thương, lại còn bị khoá như thế này thì liệu dị năng của mày còn có thể duy trì trong bao lâu?’
‘Nhưng còn con non cố làm ra vẻ kia … Kể cả tý nữa Chris có trách mắng thì mình vẫn cứ phải nếm một ngụm trước mới được.’
‘Nhất để sẽ để lại cho mày một kỷ niệm khó quên!’ Dáng vẻ Rolana trở nên hung tợn.
“Vậy.

Bắt đầu thôi.”
Thales nhìn Rolana đã bị gió mạnh ngăn trở, rồi quay ngược con dao găm lại với một vẻ mặt bình thản.
Mười.
Trong ánh mắt nghi hoặc của Ralf, cậu bé dùng bàn tay phải còn nguyên vẹn của mình để nắm lấy lưỡi dao.
Chín.
“Chúc cả hai chúng ta đều may mắn.” Thales nói.
Tám.
‘Lần thí nghiệm ma năng đầu tiên của mình.’
Bảy.
‘Bắt đầu.’
Sáu.
Thales nhìn chằm chằm vào bộ gông cùm màu đen, làm bằng đá trên người Ralf.
Còn mặt Ralf thì đỏ bừng lên.

Hắn nhìn chằm chằm vào Rolana.

Sức gió vẫn không hề giảm bớt.
Rolana thì lạnh lùng nắm chặt song sắt cạnh người mình.

Tay trái nàng bắt đầu biến hình.

Một bộ móng vuốt đỏ tươi, sắc nhọn, trông hết sức đáng sợ dần hiện ra.
Năm.
‘Tôi muốn đánh vỡ gông cùm của anh ấy.’ Thales thầm nghĩ.
‘Giải cứu người đàn ông chỉ còn sót lại mỗi đôi bàn tay trắng này.’
Bốn.
‘Nếu đúng như những gì mà mình đã suy đoán …’ Một vài hình ảnh trong những thời khắc sinh tử chợt hiện về trong đầu Thales:
‘Tay Quide bóp vào cổ chính mình.’
‘Tay Asda thì nhẹ nhàng nắm chặt lại.’
‘Còn cả cô gái dịu dàng, mắc bệnh trung nhị mà mình không nhớ nổi tên ở trong mảnh kí ức xa xăm, đẫm máu kia nữa.’
Ba.
Thales cắn chặt răng và nhắm hai mắt lại.

Cậu đột nhiên dùng tay phải chạm vào chiếc khoá cài.
Rolana cũng cảm giác được thứ gì đó.

Nàng giật mình, quay đầu lại và chợt phát hiện ra song sắt mà nàng bám vào đang rung chuyển dữ dội!
‘Chuyện gì đang xảy ra thế?’ Nữ ma cà rồng suy nghĩ trong hoảng loạn.
‘Kẻ tàn tật kia.

Chẳng nhẽ hắn có tới hai dị năng?’
Hai.
*Rắc*
Song sắt, và cánh tay đang nắm lấy nó của Rolana vỡ vụn thành từng đoạn!
Rolana không còn đứng vững thêm được nữa.

Nàng đè lên cánh tay bị đứt lìa và hét lên thảm thiết.

Sau đó, Rolana bị cơn cuồng phong được triệu hồi bởi dị năng thổi bay ra khỏi ngục tối.
Một.
Tiếng gầm gừ chói tai và điên cuồng của Rolana truyền đến bên tai cậu.
Một cảm giác bỏng rát chợt ập đến.
Không.
‘Ánh sáng.’ Ý thức của Thales dần trở nên mơ hồ.
‘Nhiều ánh sáng quá!’
………
Trong căn phòng để chiếc quan tài ở trên tầng ba, sắc mặt Chris đột nhiên trở nên kỳ quái.
“Rolana đang định làm gì?” Ông ta lạnh lùng thốt lên và nhìn về phía chiếc quan tài khổng lồ.

Âm thanh trầm đục vẫn không ngừng phát ra từ đó.
“Có lẽ là muốn thử trước một ngụm.” Istrone trả lời một cách cẩn thận bởi vì hắn cảm nhận được sự khẩn trương của ông già đang đứng trước mặt mình này.

Rồi hắn tiếp tục nói: “Từ trước đến nay, đối với những món ăn ngon, cô ấy đều … Không đúng! Bọn họ đang …”
Lời nói của Istrone và vẻ mặt kinh ngạc của hai người đồng thời bị thứ gì đó cắt ngang.
*Ầm*
Một âm thanh nghe như tiếng nổ lớn bỗng vang vọng từ dưới lòng đất.
Một đám mây bụi mù bỗng bị thổi bay ra khỏi cửa toà ngục tối.
Hai vị ma cà rồng, một già, một trẻ đồng thời biến sắc.

Họ trao đổi với nhau bằng ánh mắt.
‘Đã có chuyện gì đó xảy ra ở trong ngục tối!’
Ngay sau đó, hai người đột ngột xuất hiện ở phía ngoài trang viên.
Nhìn thấy cảnh tượng ngay trước mặt mình, Istrone kinh hãi, há hốc mồm.
Chỉ thấy, dưới ánh trăng.
Sinh vật đoản sinh cấp Siêu Phàm đã không còn hai chân và có hình xăm trên mặt kia.
Người đã từng là Con Quỷ Trong Gió, Midira Ralf.
Đã thoát khỏi tất cả sự trói buộc.
Hắn, với một vẻ mặt kiên quyết, đang kẹp chặt con non loài đoản sinh kia ở trong nách, cưỡi lên những cơn gió mà …
Bay lượn giữa không trung.
……….
Cách đó không xa, Gilbert đang dẫn theo 30 Kiếm Sĩ Chung Kết phóng ngựa hết tốc lực.

Bỗng, sắc mặt ông thay đổi!
“Ngọn đèn Huyết Thống!” Giữa cơn gió quay cuồng, ông ta nhỏ giọng nói với nữ quan cung đình đang cưỡi ngựa ngay cạnh mình.
Jenny, người đang phi nước đại với con ngựa của mình, nhìn sang Ngọn đèn Huyết Thống trong tay Gilbert với vẻ mặt nghiêm trọng.
Ánh lửa chuyển sang màu đỏ rực.
Nghiêng về một bên.
“Hướng kia là …” Gilbert ngẫm lại, rồi nói:
“Là trang viên Vine của gia tộc Covendier!”
Nữ quan cung đình nổi giận, gầm lên một tiếng, rồi quất một roi vào con ngựa mình đang cưỡi.
“Kệ mẹ đấy là nhà của ai!”
“Cho dù trước mặt chúng ta là gia tộc Walton của Aixenter …”
“… cũng phải giết vào!”
Gilbert gật gật đầu.

Vẻ kiên quyết và quyết tuyệt hiện rõ lên trên khuôn mặt ông.
“Tất cả chuyển hướng theo ta!”
“Không cần bảo toàn mã lực!”
“Tăng hết tốc độ!”
“Lao về phía trước!”
“Chuẩn bị chiến đấu!”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện