Vương Phi Của Quỷ Vương

Câu Hồn Mẫu Đơn


trước sau

Màn đêm chậm rãi buông xuống.

Di Xuân lâu hôm nay nghênh đón một buổi tối náo nhiệt, ồn ào nhất trong ngày, các công tử, thiếu gia, hoàng thân quốc thích, quan to quý nhân, mỗi một người ra vào nơi này, đều quần áo đẹp đẽ quý giá, sang trọng, xa hoa. Nữ tử nơi này cũng đều là tuổi trẻ mỹ mạo, kiều diễm, thướt tha.

"Các vị khách quan, Tử Vân xin quấy rầy một chút, hôm nay Di Xuân lâu mới có một vị cô nương tên Anh Túc, vẫn là quy định cũ, giá cao nhất." Tử Vân trong thảm hồng từ từ tiêu sái đi ra, khuôn mặt tươi cười giới thiệu .

"Tử Vân, lại có cô nương mới rồi sao, quy củ chúng ta đều biết, ngươi để cho Anh Túc cô nương kia sớm xuất hiện đi, nhìn xem có đáng giá để bổn thiếu gia chi tiền hay không?" Một công tử trẻ tuổi ngả ngớn cắt ngang nàng, tựa hồ có chút chờ không kịp.

"Hảo, Tử Vân sẽ không nhiều lời nữa, mời Anh Túc cô nương đi ra."

Tử Vân vừa dứt lời, trên bầu trời liền một trận hoa phấp phới phiêu dạt, một nữ tử đeo mạng che mặt, trong tay cầm một dải lụa đỏ từ trên bầu trời chậm rãi hạ xuống, trên người lụa mỏng theo gió vũ động, da thịt như tuyết lúc ẩn lúc hiện........... Vừa mới xuất trướng, cũng đã làm cho nam nhân dưới đài nhìn không dời mắt.

Mũi chân vừa rơi xuống mặt đất, liền hoa lệ xoay người một cái, trên người lụa mỏng theo gió phập phềnh bay lên, làm cho người ta một loại cảm giác xa hoa, chậm rãi đứng ở trước mặt mọi người, lạnh lùng đảo qua dưới đài, liền thấy dưới đài nhóm khách làng chơi, có khiếp sợ, có hưng phấn, nhiều nhất là mâu trung sắc dục, bao nhiêu mâu quang dưới đài tụ tập đến trên người nàng, bọn họ đại khái càng cảm thấy hứng thú là cái mạng che mặt giấu đi dung nhan của nàng.

Đột nhiên cảm giác được hai mâu quang bất đồng từ trên lầu phóng tới, một lãnh khốc tàn nhẫn giống như địa ngục ma quỷ, một lại ôn nhu mang theo vài phần ấm áp, Vân Phi Tuyết cảm giác được ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy Tiêu Nam Hiên cùng Long Phi ngồi ở ghế đầu trên lầu bên phải mâu quang không chớp mắt nhìn chằm chằm nàng.

Khóe môi hiện lên một nụ cười lạnh băng, nàng cũng không có chờ nam nhân dưới đài phản ứng khiếp sợ lại đây, nam nhân ngồi ở trên đài trong tay cầm một chén rượu Lưu Ly đã sớm chuẩn bị tốt. Xoay chân, tiếng hát ngọt ngào mang theo một tia ưu thương, nàng xướng lên bài hát của Đặng Lệ Quân (Hà Nhật Quân Tái Lai).

"Hảo hoa bất thường khai, hảo cảnh bất thường tại, sầu đôi giải tiếu my

Lệ sái tương tư đái kim tiêu ly biệt hậu hà nhật quân tái lai

Hát hoàn liễu giá bôi, thỉnh tiến điểm tiểu thái, nhân sanh năng đắc kỷ hồi túy bất hoan canh hà đãi...."

Dưới đài lặng ngắt như tờ, tựa hồ đều bị tiếng ca ngọt ngào hấp dẫn, nàng không để ý tới biểu tình của bon họ, vẫn tiếp tục hát.

"...đình xướng Dương Quan điệp

Trọng kình bạch ngọc bôi, ân cần tần trí ngữ, lao lao phủ quân hoài

Kim tiêu ly biệt hậu, hà nhật quân tái lai, hát hoàn liễu giá bôi

Thỉnh tiến điểm tiểu thái, nhân sanh năng đắc kỷ hồi túy, bất hoan canh hà đãi..." (*)

Tiếng ca ngọt ngào mang theo ưu thương chậm rãi hạ xuống, Vân Phi Tuyết nhìn nam nhân dưới đài tựa hồ vẫn còn chưa khôi phục lại theo ca từ vừa rồi, một bên các nữ nhân còn lại lặng lẽ rơi lệ, nàng tưởng nàng xướng ra tâm tình của các nàng, thời gian là vàng bạc, sau đêm nay ly biệt, ngày nào anh trở lại, đây là các nàng bất đắc dĩ, chính là nàng vô lực thay đổi, lại càng không hy vọng xa vời có thể làm xúc động đáy lòng nam nhân.

Bưng lên chén rượu trong tay, hướng về phía Tiêu Nam Hiên trên lầu, cung kính một chút, đặt ở bên môi nhấp một chút, sau đó đặt ở một bên, lẳng lặng ngồi một chỗ, hờ hững nhìn các nam nhân dưới đài.

Đủ các loại ánh mắt phóng về phía Vân Phi Tuyết, si mê có, kinh diễm có, hâm mộ có, ghen tị cũng có......... Duy chỉ một làm cho nàng cảm giác mãnh liệt nhất chính là ánh mắt phẫn nộ mang theo lãnh khốc từ trên lầu phóng tới. Khóe môi dâng lên nụ cười thản nhiên, nàng ngửa đầu nhìn lên cười đầy quyến rũ đến mười phần.

Tiêu Nam Hiên ngồi ở chỗ kia, mâu quang mị hoặc nhìn nàng khiêu khích, mâu trung đầy lửa giận làm cho người ta sợ hãi. "Choang!" Chén rượu trong tay, bị hắn dùng lực bóp nát.

Long Phi bất đắc dĩ lắc đầu.

"Bổn thiếu gia ra giá một ngàn lượng, muốn Anh Túc cô nương đêm nay theo hầu hạ ta." Một công tử tuổi còn trẻ cao giọng hướng về phía Tử Vân hô, đánh vỡ trầm tĩnh.

"Ta ra giá một ngàn năm trăm lượng. " Một thanh âm lại vang tới.

"Hai ngàn hai.".......................

Dưới đài trở nên hỗn loạn, âm thanh ra giá cứ một tiếng lại cao hơn một tiếng.

Lúc này Tử Vân đột nhiên đi lên đài, nhìn các nam nhân dưới đài nhiệt tình tăng giá, cười duyên nói: "Mọi người không cần gấp gáp, đã biết Di Xuân viện chúng ta đều dựa vào bạc để nói chuyện. Đêm nay, Anh Túc cô nương sẽ tiếp khách người nào ra giá một vạn lượng bạc trắng."

Lời vừa ra khỏi miệng, chợt nghe thấy dưới đài mọi người đều hấp khí, một vạn lượng, có thể bao được một cô nương trong cả một năm rồi, chợt nghe công tử trẻ tuổi vừa rồi nói:"Tử Vân, ngươi cho dù chào giá ngất trời, cũng phải phù hợp thực tế, một vạn lượng bạc trắng, các ngươi tưởng chúng ta đều coi tiền như rác à, hơn nữa mặt cũng chưa nhìn thấy, còn không biết có đáng giá hay không đâu?"

Vân Phi Tuyết mặt lộ biểu tình như trước ngồi ở chỗ kia, nàng biết đây là do Tiêu Nam Hiên cố ý, một vạn lượng bạc trắng, dựa vào thông thường cũng có thể biết là rất nhiều bạc, phỏng chừng không có mấy người có thể trả tiền để chơi.

"Công tử nếu thấy không đáng giá, có thể từ bỏ." Tử Vân cười khanh khách nhìn hắn nói, chính cái giá trên trời này đã muốn dọa lui một phần mười khách nhân.

"Một vạn lượng ta ra." Một nam tử trung niên cẩm hoa y phục đứng thẳng đi ra.

"Chờ một chút, ta ra một vạn một trăm hai." Một nam nhân sang trọng giàu có ngăn cản hắn, chính là cái bụng kia thật là mập mạp.

"Một vạn một ngàn lượng." Một thân thể gầy yếu, tóc hoa râm, bàn tay vuốt vuốt mấy sợi râu mỏng ở khoé miệng, vẻ mặt mê đắm nhìn Vân Phi Tuyết trên đài.

"Ha ha." Dưới đài tuôn ra một trận cười vang, có người không khách khí nói: "Lý lão gia, ngươi
đừng nên lãng phí tiền bạc, thân thể của ngươi còn dùng được không? Giường chưa chắc ngươi đã đi lên được, trước hết nằm úp sấp xuống đi cho rồi."

"Lão phu ta cũng nguyện ý, các ngươi đó là ghen tị, có bản lĩnh mang bạc ra so với lão phu ta." Lý lão gia trừng mắt nhìn bọn họ, tựa hồ còn có chút đắc ý, ai có bạc như hắn chứ.

Mọi người lập tức hấp khí, cơ hồ không ai ở đứng ra, nơi này cũng chỉ nhận bạc không nhận người.

"Còn có ai ra giá cao hơn, nếu không có, vậy Anh Túc cô nương đêm nay sẽ hầu hạ Lý lão gia rồi." Tử Vân đảo qua mọi người.

"Một vạn lượng hoàng kim." Từ cửa đột nhiên vang lên vài từ.

Mọi người dưới đài nhất thời kinh hô lên, một vạn lượng hoàng kim, tất cả đều quay đầu hướng ngoài cửa nhìn xem...........

cửa là một người mặc quần áo tả tơi đã nhìn không ra màu sắc ban đầu, trên đầu là một mớ tóc bù xù làm người ta có thể tượng tượng đến những mảnh rác, bên trên còn có chút cỏ khô và lá cây khô, mặt là cả một mớ hỗn độn giữa mồ hôi cùng bụi đất trộn lẫn làm hiện lên nước da đen xì, khóe mắt mang theo gỉ mắt màu đen, hai tay đen thùi gầy gò cầm theo một cây mộc côn cũ kĩ, khất cái đã khoảng 50 tuổi run rẩy tiêu sái tiến vào, mọi người cùng nhau nhìn vào người của hắn, trong lòng có chút run run, sợ hãi.

"Nôn..........." Nhìn hắn, các nam nhân khác có chút nhịn không được ghê tởm và muốn nôn mửa.

Ở trên lầu hai.

Tiêu Nam Hiên nhìn khất cái xuất hiện ở cửa, khóe miệng lộ ra một tia tàn nhẫn cười lạnh, Vân Phi Tuyết, ta xem ngươi như thế nào bình tĩnh.

Long Phi nhìn đến ở của là một người khất cái xuất hiện cũng là sửng sốt, theo sau hiểu được nhìn hắn nói: "Sư huynh, đây là ngươi an bài sao? Đừng quên, nàng là Vương phi của ngươi, ngươi thật sự phải như vậy đối nàng?"

"Nàng là của ta Vương phi, nhưng nàng vẫn là một nữ nhân, lại là nữ nhi của Vân Hạc, ngươi nghĩ rằng ta và ngươi sẽ có thể quan tâm đến nàng sao? Ta thích xem bộ dáng muốn sống không được của nàng. " Tiêu Nam Hiên khóe miệng đều là không cười, mâu trung lạnh như băng.

"Nhưng là nàng sẽ không như ngươi mong muốn." Long Phi lắc đầu, nhìn dưới lầu, tin tưởng nàng hội ứng phó tự nhiên.

Tử Vân sắc mặt bình tĩnh tiêu sái rồi đi đến, nhìn khất cái ở cửa đến: "Vừa rồi hô nhất vạn lượng hoàng kim là ngươi nói sao?"

Không đợi khất cái trả lời, vị công tử trẻ tuổi vừa rồi liền giành trước nói: "Tử Vân, ngươi không phải hỏi vô nghĩa sao? Hắn nếu có nhất vạn lượng hoàng kim, còn có thể có bộ dáng đáng ghê tởm như thế sao?"

"Đúng vậy, Tử Vân cô nương, mau đem hắn đuổi đi, đừng làm hao phí thời gian của lão phu, có thời gian, lão phu đã sớm có mỹ nhân trong ngực rồi." Lý lão gia ở một bên tiếp lời đến, còn không quên mê đắm nhìn Vân Phi Tuyết liếc mắt một cái.

"Đi ra ngoài, không có việc gì đừng vào đây, Di Xuân lâu này không phải là nơi ngươi có thể đến." Mọi người hống hắn, sau đó đều không quan tâm đến hắn nữa, không nghĩ có mặt hắn ở đây.

"Ai nói ta không bạc, không sai, nhất vạn lượng hoàng kim, chính là ta kêu, số tiền đấy là ở đâu." Bị mọi người nhạo báng, vẻ mặt khất cái có chút kích động hô lớn.

Ánh mắt của mọi người lập tức lại tụ tập ở trên người hắn, nhìn hắn giống như đang nhìn quái vật, sau đó cười vang đến: "Hắn là người điên."

Tử Vân cũng nghiêm túc nhìn hắn nói: "Vậy mời ngươi đem nhất vạn lượng hoàng kim lấy ra đây, nếu không xin mời ngươi rời đi." Ở thanh lâu một thời gian dài, nàng biết nhìn người không thể xem tướng mạo, có lẽ hắn chính là một người đặc biệt, nàng là mở cửa buôn bán, nhận được chính là bạc, chỉ cần là bạc trắng vàng kim thật, không quản hắn là khất cái vẫn là quan to quý nhân.

Thần sắc của khất cái có chút đắc ý, hướng về phía ngoài cửa hô to: "Đem hoàng kim lấy tiến vào."

Mọi người trừng lớn ánh mắt, sợ bỏ lỡ gì đó, hắn sẽ không là tới thật sự đi.

Ở cửa hai hạ nhân, nâng một hòm lớn mang vào, đặt xuống dưới, mở hòm ra.......... Sau đó lui đi ra ngoài.

Bị đám người ngăn trở tầm mắt, Vân Phi Tuyết nhìn không tới trong rương là cái gì này nọ? Chỉ nghe đến mọi người không phát ra một chút âm thanh, đều lặng ngắt như tờ nhìn tên khất cái ở cửa.

"Nhất vạn lượng hoàng kim, ngươi xem đi, điểm tốt lắm, kia Anh Túc cô nương đêm nay chính là của ta." Khất cái ánh mắt tham lam theo từ nhất lượng hoàng kim rơi xuống trên người Vân Phi, chính là liếc mắt một cái, liền trợn mắt há hốc mồm đứng ở nơi đó, khóe miệng chảy nước miếng.

Trên đài Vân Phi Tuyết nhìn khất cái ở cửa liếc mắt một cái, khóe môi gợi lên một tia cười lạnh, ngẩng đầu phiết quá Tiêu Nam Hiên, ngón tay ở bên môi khẽ hôn một chút, làm cái động tác cực kỳ ái muội, nàng có thể cảm nhận được ánh mắt của hắn kia là đang phẫn nộ.

Truyện convert hay : Thần Bí Bên Gối Người: Boss, Mượn Cái Dựng!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện