VƯƠNG GIA,VƯƠNG PHI ĐÒI ĐỐT PHỦ

Chương 7: Thuyết Âm Mưu


trước sau

Advertisement

Bánh bao nhỏ mắt rưng rưng như sắp khóc, thì một bàn tay mềm hơi lạnh đưa lên chạm lên cái má phúng phính

- Lam Ninh:       Sao Bánh bao nhỏ của tỷ  lại khóc thế?

- Bánh bao nhỏ:     Tỷ tỷ huhu...huhu!

Nghe tiếng của Lam Ninh kêu tên mình Bánh bao khóc to lên hơn làm cho bà cô vừa mới tỉnh lại lại càng lúng túng, tay chân loạn xạ cố gắng ngồi dậy dỗ Bánh bao nhỏ. Nghe tiếng khóc của Thái tử nhiều binh lính canh gác chạy vào, vương gia đang đi lại cũng nghe tiếng khóc cũng vội chạy vào, trước mắt của tất cả mọi người là cảnh  tượng một cái bánh bao trắng trắng, mũm mĩm đang ôm ghì vào ngực của Lam Ninh. Tên thị vệ đứng cạnh vương gia đưa tay vỗ lên trán, còn Lam Ninh vì cái ôm vội của Bánh bao nên hơi giật mình nhưng rồi cũng bình tĩnh đưa tay ôm nhẹ Bánh bao và vỗ nhẹ vào lưng trấn an

- Lam Ninh:       Tỷ tỷ đây, tỷ ở đây!

Một lát sau thì Bánh bao cũng buông Lam Ninh ra, nhìn cô thật lâu rồi đưa bát canh lên:

- Bánh bao nhỏ:        Tỷ, em đã nấu canh cho tỷ bồi bổ, mẫu hậu nói canh này tốt cho người mới ốm dậy Bánh bao đã nấu rất lâu, tỷ ăn đi!

- Lam Ninh:       Ừm, tỷ ăn liền đây cảm ơn Bánh bao nhỏ nhiều nha!

- Bánh bao nhỏ:        Để em đút cho tỷ nhé!

Bàn tay nhỏ xíu của Bánh bao bưng chén canh vẫn còn nóng nên tay chân hơi lọng cọng, ai nhìn vào cũng muốn tan chảy thấy Bánh bao nhỏ khó khăn, vương gia liền bước lại đỡ tay

- Đằng Cảnh:       Để ta đút cho, hơi nóng con cầm không được đâu!

Bánh bao đưa chén cho Đằng Cảnh nhưng ánh mắt vẫn dè chừng, thì cũng đúng tại cái tên vương gia này mà Lam Ninh mới ngất xĩu.

Bàn tay lạnh, gương mặt lạnh với đôi mắt không di chuyển cầm chén canh cũng muốn đóng băng luôn, tim tôi đang đập mạnh mà còn nhanh hơn. Tôi sợ hắn thách ai mà đứng trước mặt tên này mà không hoảng, tôi nhìn qua mấy tên binh sĩ chúng cũng chăm chú nhìn hắn đút cho tui, thời gian lúc đó như ngừng lại im lặng đến lạ càng làm cho tôi ngày càng nghe rõ nhịp tim của mình. Tôi cố gắng ăn thiệt nhanh để thoát khỏi cái tên đáng ghét, cuối cùng cũng ăn xong (tạ ơn trời).

Tôi thở “phù” nhưng tên vương gia này chưa xong, hắn đặt chén lên bàn rồi rút khăn lên lau miệng cho tôi, tính ra cũng tử tế nhưng không vì thế tôi bỏ qua tôi với tên vương gia này nước sông không phạm nước giếng.

- Lam Ninh:       Cảm ơn Vương gia, đã phiền ngài rồi giờ tôi ổn hơn rồi, tôi muốn nghỉ một lát!

Vương gia Đằng Cảnh không nói gì,
Advertisement
phất tay kêu mọi người lui rồi tự mình cũng đứng dậy bế Bánh bao nhỏ ra ngoài kèm câu nói:

- Đằng Cảnh:        Minh nhi ra  ngoài để tỷ tỷ nghỉ ngơi!

Hắn vừa nói vừa bế Bánh bao nhỏ của tôi ra ngoài nhưng bây giờ tôi muốn nựng em ấy mà cái tên vương gia đầu gỗ này, tôi lại càng ghét hắn hơn hận là không dùng chân đạp hắn như đạp một con gián. Trước mắt giờ phải nghỉ ngơi cho lại sức đã đợi khỏe lại sẽ trả thù vẫn chưa muộn.

Đằng Cảnh nắm tay Bánh bao nhỏ đi trên cả đoạn đường chẳng ai nói với ai câu nào, một lúc sau thì A Tịnh

là thị vệ thân cận bên vương gia đến báo tin:

- A Tịnh:       Bẩm vương gia hoàng thượng triệu người đến chánh điện!

- Đằng Cảnh:        Được ta đưa Minh nhi về phòng sẽ qua ngay!

Vương gia vẫn nắm tay Bánh bao nhỏ đến trước phòng vương gia tính thả tay ra thì Bánh bao chợt nắm tay kéo vương gia cuối xuống

- Bánh bao nhỏ:         Thúc thúc đi gặp phụ  hoàng xong thì dắt Minh nhi đi mua quà cho tỷ tỷ nha!

- Đằng Cảnh:        Ừ lát thúc qua dẫn Minh nhi đi!

Bánh bao nhỏ vui vẻ bước vào phòng  cũng không không xoay lại vẫy tay với vương gia. Vương gia đi đến chánh điện gặp hoàng thượng

- Hoàng thượng:       Đằng Cảnh, đệ ngồi  đi lâu rồi trẫm với đệ chưa ngồi lại nói chuyện lâu, ta bàn với đệ là tổ chức một bữa tiệc mừng mùa màng người dân bội thu với đánh lùi quân phản tặc!

- Đằng Cảnh:       Những chuyện này đệ nghĩ hoàng thượng nên bàn với các đại thần trong triều hơn là với

đệ!

- Hoàng thượng:       Ta đã bàn với các thần vào lúc sáng rồi, chỉ chưa báo cho đệ!

- Đằng Cảnh:        Vậy mọi người đồng ý đệ cũng không ý kiến gì, dân chúng đã làm việc chăm chỉ trong suốt cả năm qua, các quan thần trong triều cũng vất vả nhiều rồi nên cũng cần thời gian nghỉ ngơi!

- Hoàng thượng:        Được, Đằng Cảnh đệ cũng vất vả rồi hãy nghỉ ngơi nhiều!

Đằng Cảnh tiễn hoàng thượng đi nhìn vẻ mặt hoàng thượng vui vẻ làm vương gia cũng nhoẻn miệng cười nhẹ, bây giờ qua rước Bánh bao đi chợ thôi. Lúc này tâm trạng ai nấy cũng vui vẻ, háo hức chờ đợi đến bữa tiệc cuối năm nhưng chắc tâm trạng của hoàng thượng lại càng vui hơn, ông ấy đang nuôi dưỡng một âm mưu to lớn nào đó(kkkk).

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện