VƯƠNG GIA,VƯƠNG PHI ĐÒI ĐỐT PHỦ

Chương 19


trước sau

Advertisement

- Tiểu Phấn: Lam Ninh tỷ tỷ (lo lắng)

- Lam Ninh: Ta không sao hết nhưng cả người ngứa quá (đưa tay lên gãi khắp người)

Lam Ninh chạm vào chỗ nào nơi đó càng đỏ hơn, có  nhiều chỗ gãi nhiều quá đến rướm cả máu.

- Lão thái y: Đừng gãi, mau dừng lại còn gãi tiếp nữa là trên người sẽ để lại sẹo mất!

- Tiểu Phấn: Có cách nào giúp tiểu thư bớt gãi không thái y?

- Lão thái y: Đi lấy khăn với chậu nước lại lau khắp cơ thể, dùng nha đam gọt vỏ lấy phần thịt xay thiệt nhuyễn vắt lấy nước rồi đắp những vùng nổi đỏ, loại bỏ mồ hôi ứ đọng khi nào hết mẫn đỏ rồi ta sẽ xem xét rồi đưa phương pháp chữa trị phù hợp.

- Tiểu Phấn: Đa tạ thái y (cuối người)

- Lão thái y: Thời tiết đang nóng ẩm, giữ da thông thoáng nên mặc cho tiểu thư ngươi những trang phục rộng rãi, ăn uống bình thường bổ sung nhiều loại canh chỉ hạn chế đồ nhiều dầu mỡ thôi.

- Tiểu Phấn: Đa tạ, đa tạ thái y đã giúp đỡ!

- Lão thái y: Không có gì, chữa trị cho vương phi là trách nhiệm của ta! (mặt vô cùng vui vẻ rồi đi)

- A Tịnh: Cô chăm sóc cho vương phi ta về báo cho vương gia!

- Tiểu Phấn: Đa tạ thị vệ (khom người cuối chào)

- Tiểu Phấn: Ủa mà sao là vương phi???

Nhiều dấu chấm hỏi to đùng trong đầu tiểu Phấn

- Tiểu Phấn:  Lúc nãy thái y cũng gọi tỷ tỷ là vương phi đến thị vệ A Tịnh cũng gọi tỷ ấy là vương phi, chuyện gì đang xảy ra vậy??

- Lam Ninh: Tiểu Phấn ta muốn uống nước!

- Tiểu Phấn: Vâng, nước đây tiểu thư!

Gạt cái thắc mắt qua một bên, tiểu Phấn đỡ Lam Ninh ngồi dậy uống nước rồi nhẹ nhàng thay y phục lau nhẹ khắp người rồi dùng nha đam thoa lên người Lam Ninh. Cơ thể Lam Ninh đã đỡ ngứa hơn nên đã ngủ say. Tiểu Phấn

nhẹ nhàng khép cửa lại rồi bước ra ngoài.

Tiểu Trúc: Tiều Phấn, muội nghe Lam Ninh tỷ bị ngất đi, muội...muội chạy vào đây, Lam Ninh tỷ sao rồi tỷ?? (gương mặt vô cùng hoảng sợ, tay xách nách mang rất nhiều đồ)

Tiểu Phấn: Suỵt, nhỏ thôi, tỷ ấy vừa mới ngủ! Ta và muội qua bàn kia ngồi yên lặng để Lam Ninh tỷ ngủ!

Tiểu Trúc cùng tiểu Phấn nhẹ nhàng bước qua cái bàn trước sân của vương gia ngồi. Sau khi nghe tiểu Phấn kể lại đầu đuôi câu chuyện, tiểu Trúc thiếu điều muốn ăn sống Phù Tuyến Như may mà lúc đi chợ cùng Lam Ninh là

tiểu Phấn nếu là tiểu Trúc là cô ấy bay lên sút vào mặt của Phù Tuyến Như là rụng hết răng. Tiểu Trúc cùng A Tịnh và A Tú là thị vệ được đào tạo vô cùng nghiêm khắc và chuyên nghiệp để bảo vệ an toàn do chính vương gia Đằng Cảnh truyền dạy. A Tịnh cùng A Tú đều rất bình thường đều bình tĩnh xử lý mọi chuyện còn tiểu Trúc vì quá nóng tính nên đôi khi không làm theo mệnh lệnh nên bị vương gia đem làm tỳ nữ nhưng vẫn chứng nào tật nấy.

A Tú: Chào tiểu Phấn, tiểu Trúc! (gương mặt vô cùng mệt mõi)

Tiểu Phấn: Huynh xếp xong hoa đăng rồi à!

A Tú: Tay ta giờ như cái cầu vòng mà giấy màu này rửa mãi không sạch (đưa hai tay lên)

Tiểu Trúc: Cho chừa, gặp muội là huynh xếp 10.000 cái chứ không phải 1000, vương gia quá nhân từ với huynh rồi!

A Tịnh: E hèm!

Cả ba người quay qua thấy vương gia đi cùng A Tịnh, người đang nóng thế nào nhìn thấy vương gia Đằng Cảnh là lạnh cả xương sống.

- Tiểu Trúc: Nô tỳ xin lui xuống cất đồ đạc (đi lùi
Advertisement
xuống một đoạn dài rồi ba chân bốn cẳng chạy mất hút)

- A Tú: Thần đi nấu thuốc (cũng chạy mất tiêu)

Tiểu Phấn cùng A Tịnh che miệng cười. Lúc nãy khi vừa phạt Nam thái y xong vương gia vội vội vàng vàng đi ra ngoài có chuyện rất gấp nhưng một lúc có vị thái y khác vào thăm khám cho Lam Ninh chắc là do vương gia mời đến.

- Đằng Cảnh: Đã ngủ???

- Tiểu Phấn: Vâng, Lam Ninh tiểu thư đã ngủ!

Vương gia không nói gì trực tiếp đi vào trong, tiểu Phấn tính cản lại nhưng bị thị vệ A Tịnh chặn lại kèm một cái lắc đầu.

- Tiểu Phấn: Nhưng Lam Ninh tỷ tỷ đang mặt một bộ trang phục có chút xíu mỏng á!

- A Tịnh: Không có gì. (gương mặt không cảm xúc)

Đằng Cảnh nhẹ nhàng đẩy cửa vào, kéo ghế ngồi cạnh giường Lam Ninh, nhìn gương mặt đỏ lè đỏ lét rồi không biết vô tình hay cố ý lấy tay sờ lên trán nhưng còn hơi do dự nên thu tay lại, rồi cứ ngồi đó nhìn Lam Ninh ngủ.

- Tiểu Phấn: Sao lúc nãy tôi nghe thái y gọi Lam Ninh tỷ tỷ là vương phi?

- A Tịnh: (mắt không di chuyển) Hoàng thượng ban hôn cho vương gia với tiểu thư Lam Ninh.

- Tiểu Phấn: Ừm, HẢ.....................HẢ.................

May mà A Tịnh lấy tay che miệng tiểu Phấn kịp chứ không là tiểu Phấn la lên làm tỉnh giấc cả phủ của vương gia. Tiểu Phấn lấy lại bình tĩnh rồi bắt đầu nói thì thào

- Tiểu Phấn: Hoàng thượng....ban hôn vương gia với tiểu thư!!! (hốt hoảng lần 2)

- A Tịnh: Ừm, vừa mới đọc chiếu chỉ, chiếu chỉ còn nằm trong phòng đọc sách của vương gia. (bình tĩnh lần 2)

- Tiểu Phấn: Chừng nào tổ chức hôn lễ??? (hốt hoảng lần 3)

- A Tịnh: Ngày này tháng sau. (bình tĩnh lần 3)

- Tiểu Phấn: Vương gia nhận chỉ? (hốt hoảng lần 4)

- A Tịnh: Tất nhiên. (bình tĩnh lần 4)

- Tiểu Phấn: Nhưng đó giờ vương gia nổi tiếng không nghe theo sự sắp xếp của bất kỳ ai, kể cả hoàng thượng! (hốt hoảng lần 5)

- A Tịnh: Có ngài ấy biết (bình tĩnh lần 5)

- Tiểu Phấn: Nhưng chưa thông báo với tiểu thư Lam Ninh mà? (hốt hoảng lần 6)

- A Tịnh: Đáng lẽ lúc nãy đọc chiếu cũng có tiểu thư nhưng tiểu thư bị ngất nên chỉ còn mình vương gia. (bình tĩnh lần 6)

- Tiểu Phấn: Ơ, hơ, ừm (đang trong trạng thái gần bình tĩnh)

A Tịnh ngồi im mặc cho tiểu Phấn ngồi thẫn thờ, gương mặt bơ phờ nhìn sao, nhìn trăng mà chắc bây giờ mặt trăng có rơi xuống cũng không ảnh hưởng gì đến cô ấy.

Trong phòng thì vương gia ngồi yên thỉnh thoảng chỉnh chăn của Lam Ninh lại rồi lại nhìn Lam Ninh ngủ, chắc chắn ông này vẫn còn chưa tin con nhỏ trước mặt đang ngủ say như một con mèo lười sắp thành vương phi của mình.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện