VƯƠNG GIA,VƯƠNG PHI ĐÒI ĐỐT PHỦ

Chương 13: Ba Chấm


trước sau

Advertisement

Kết thúc ngày lễ hội đầu tiên, mọi người ai cũng mệt mỏi lắm rồi thảm hơn cả là Đằng Cảnh vương gia gặp rất nhiều người mà cái con người này đâu nhớ đến ai.

Lam Ninh cùng tiểu Phấn cuối cùng cũng lết hai cái thân tàn về đến phòng, chạy đi chơi nhiều nơi với Bánh bao nhỏ bây giờ hai cặp chân bước không lên, hai người bước tới đến giường ngã lưng xuống

- Lam Ninh: Hôm nay vui thật mà cũng mệt thật!

- Tiểu Phấn: Em sống ở đây đã lâu đây là lần đầu tiên em được vui chơi như thế này, những năm trước toàn cùng mọi người làm việc, đến khi xong thì lễ hội cũng qua!

- Lam Ninh: Ngày mai còn nữa mà đúng không tiểu Phấn?

- Tiểu Phấn: Vâng, đúng rồi tỷ mai mọi người cùng nhau chơi trò chơi, đến tối khi mặt trăng lên mọi người cùng nhau thả hoa đăng nữa!

- Lam Ninh: Thích quá bây giờ mình nghỉ ngơi sớm mai còn chơi nữa chứ!

- Tiểu Phấn: Em không ngờ, tỷ lại thích đi chơi như thế!

- Lam Ninh: Tỷ của em ham vui lắm, chỗ nào vui là chỗ đó có tỷ.

- Tiểu Phấn: Lúc đầu em nhận lệnh của nương nương vào chăm sóc cho tỷ, nhìn tỷ nằm trên giường thân hình nhỏ đã thế lại quá gầy, hơi thở yếu ớt. Em cùng tiểu Trúc  đã từng chăm sóc cho nhiều người bệnh hay chăm sóc trẻ nhỏ nhưng chưa bao giờ gặp một người yếu ớt đến thế, mỗi hành động đều nhẹ nhàng thở mạnh còn không dám.

- Lam Ninh: Ta thật cảm ơn công hai em đã chăm sóc ta, hai em quá mệt vì ta!!!

- Tiểu Phấn: Hai đứa em không hề mệt mà lại rất vinh dự được là người chăm sóc cho Lam Ninh tỷ tỷ. Tụi em được chọn từ nhiều công nữ trong cung, nương nương giao trách nhiệm, tụi em phải hoàn thành tốt với lại.... tiền lương được tăng lên nhiều lắm!( hai ngón trỏ châu vào nhau)

- Lam Ninh: Ây da, cũng một phần vì tiền lương ha mà  nương nương tăng bao nhiêu thế?

- Tiểu Phấn: Gấp “mười” ạ!!

- Lam Ninh: (miệng mở to)

- Tiểu Phấn: Nhưng tiếp xúc lâu, tụi em càng mến tỷ nhiều hơn không muốn rời!

- Lam Ninh: (chỉ tay vào trán) gỡ gạt lại câu này đấy. Mà không sao hai em quý tỷ là tỷ vui rồi, ta xin hứa sau này tỷ không bạc đãi hai đứa, có phước cùng hưởng có họa cùng chia!

- Tiểu Phấn: Cảm ơn tỷ tỷ nhiều ạ (mắt rưng rưng)!!!

- Lam Ninh: Đi nghỉ đi, ta đi rửa mặt rồi đi ngủ!

Sáng sớm, ngoài cửa sổ nhiều cánh hoa đào bay bay trong gió nhẹ, làm cho ai đó cảm thấy thời tiết này quấn trong chăn ngủ nướng là tuyệt vời ông mặt trời nhưng không tiếng trống lễ hội vang lên: “ Tùng...tùng...tùng” liên hồi báo hiệu một ngày náo nhiệt, sôi động đến rồi.

Tiếng đẩy cửa nhẹ của tiểu Phấn tránh làm thức Lam Ninh nhưng Lam Ninh đã dậy rồi đang ngồi thất thần, đầu tóc rối bù.

- Tiểu Phấn: Em nghĩ tỷ
Advertisement
còn lâu lắm mới thức!

- Lam Ninh: Còn lâu hôm nay đi chơi sao ta dậy trễ được.

Lam Ninh đi rửa mặt rồi ngồi yên trước gương cho tiểu Phấn chải tóc

- Tiểu Phấn: Hôm nay tỷ thích để kiểu tóc như thế nào?

- Lam Ninh: Nay có nhiều trò chơi, làm kiểu gì đơn giản hay em buộc tóc gọn lên dùm ta đi!

- Tiểu Phấn: Buộc tóc lại không được đâu, kiểu tóc chỉ dành cho nam nhân mà thôi!

- Lam Ninh: Vậy em làm kiểu nào dễ vận động đi!

Xong kiểu tóc dễ vận động, bới gọn phía sau được trang trí thêm hoa đào, để lại vài sợi tóc trên mái

- Tiểu Phấn: Kiểu này được không tỷ, lần đầu em mới thấy người cài hoa đào lên tóc như tỷ ý!

- Lam Ninh: Không được lãng phí tài nguyên thiên nhiên, kiểu tóc này quá tuyệt rồi, thêm vài cọng râu dế này cũng hay đấy làm tỷ nghĩ đến cái tên cho kiểu tóc cho kiểu tóc này là “ tóc hời hợt”.

- Tiểu Phấn: Haha, kiểu hời hợt nghe hay lắm tỷ!

- Lam Ninh: Tỷ của em mà, nay mình cài hoa đào mình mặc bộ màu hồng luôn đi hén!

- Tiểu Phấn: Vâng, em đi chuẩn bị đây!

Thời gian làm điệu cũng xong, tiểu Phấn mở cửa cùng Lam Ninh bước ra ngoài, từng bước đi của Lam Ninh làm cho những người lính canh gác phải nhìn theo, bỗng nghe một tiếng ho của trưởng công công.

- Công công: Làm tốt nhiệm vụ của các người đi!

- Binh lính: Vâng! ( điều chỉnh tư thế nghiêm trang trở lại)

Trưởng công công vội vã chạy theo Lam Ninh

- Công công: Tiểu thư Lam Ninh xin dừng bước!

- Lam Ninh: Có chuyện gì vậy công công?

- Công công: Hoàng hậu nương nương kêu người qua dùng bữa sáng!

- Lam Ninh: Vâng, cảm ơn công công đã báo tin, công công hãy dẫn đường!

- Công công: Mời tiểu thư đi!

Phòng ăn cũng quá lớn rồi, trang trí sáng lấp la lấp lánh. Đi vào trong là một bàn lớn đang có nhiều người ngồi đó những gương vô cùng tươi tắn, rạng rỡ chỉ duy nhất một màu xám xịt quanh vương gia

Công công: Mời tiểu thư ngồi ở đây!

Lam Ninh: Làm phiền công công rồi( mặt cười rạng rỡ)

Suy nghĩ lúc này của Lam Ninh nhưng tại sao lại kế đám mây đen này không cười nổi rồi.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện