VƯƠNG GIA,VƯƠNG PHI ĐÒI ĐỐT PHỦ

Chương 10: Không Được Cản Ta!


trước sau

Advertisement

Trằn trọc mãi không ngủ được cứ ở đây suốt ngày có người bưng cơm rót nước nhìn mình chẳng khác gì con lợn. Nằm một mình gác tay lên trán mà suy nghĩ cuộc đời này sao lắm éo le lúc thì chạy như bay( ngựa điên), lúc thì mém chết (tảng băng di động), bây giờ sống như tiên bao chuyện xảy ra “thì... lúc này nên hưởng thụ”.

- Lam Ninh:        Ha ha ha!

Tôi không nhịn  nổi sự sung sướng này mà bật cười lên tiếng may mà hai nữ nha hoàn kêu họ đi nghỉ sớm rồi. Ở một chỗ riết cũng thấy chán, cứ uống thuốc bồi bổ của mấy ông thái y ngán tới tận cổ mai phải đi dạo xung quanh cho khuây khỏa.

Mới nói khó ngủ giờ bà Lam Ninh ngủ say sưa mà cái tướng ngủ xấu quá, dù đã được nha hoàn kê nhiều gối ấy thế mà sang ngày nó đều nằm dưới đất may mà cô ấy dậy trước khi người tới nhặt gối đặt lại chỗ cũ chứ không nhìn cái ổ heo này mất hình tượng lắm.

- Tiểu Trúc:        Tiểu thư Lam Ninh cô lúc nào cũng dậy sớm thế, sao không nằm nghỉ một xíu?

- Lam Ninh:       Ừm haha, dậy sớm quen rồi. Mà hai người đừng kêu tôi là tiểu thư nữa được không, nghe kỳ kỳ sao ấy cứ kêu Lam Ninh tỷ được rồi!

- Tiểu Trúc, tiểu Phấn:       Dạ không được đâu, trưởng công công mà biết được thì chúng tôi bị phạt!

- Lam Ninh:        Không sao hai người giờ là người giúp đỡ tôi cứ gọi thế nghe gần gũi hơn, nhé!

- Tiểu Trúc, tiểu Phấn:        Dạ được ạ, tỷ tỷ!

Quên giới thiệu đây là tiểu Phấn và tiểu Trúc giúp đỡ tôi từ khi tôi chuyển vào đây, hai người này tính tình dễ thương, hiền lành y chang tôi vậy á.

- Lam Ninh:         Tiểu Phấn, tiểu Trúc tôi ở đây lâu quá người muốn nổi mốc rồi, hôm nay hai người dẫn tôi đi dạo xung quanh đây nhé!

- Tiểu Phấn:       Dạ được ạ, để chúng em chuẩn bị đồ cho tỷ!

- Lam Ninh:         Hai em lấy bộ đồ màu lam hôm qua Bánh bao nhỏ mang qua đây mặc cho tỷ nhé, cả đôi giày màu lam nữa Bánh bao nhỏ có mắt thẩm mỹ chọn quần áo toàn cực phẩm!

- Tiểu Phấn       Vâng ạ!

Sau một hồi chuẩn bị cũng xong nhìn tôi trong gương cũng được đấy, lần đầu được mặt đồ cổ trang cảm giác cũng hơi lạ, thôi mà giờ đi chơi thôi.

- Tiểu Trúc:      Tỷ tỷ, tiểu Trúc dẫn tỷ đi đi tham quan ngự hoa viên nha!

- Lam Ninh:         Ngự hoa viên, thôi người tỷ
Advertisement
không thích hoa, ở đằng kia có vườn trúc đẹp quá chúng ta đến đó được không?

- Tiểu Trúc:        Vườn trúc đó của Đằng Cảnh vương gia, không có sự cho phép thì không ai  được vào!

- Lam Ninh:        Hơ tảng băng di động à, vậy thôi không đi mình đi thăm Bánh bao nhỏ!

- Tiểu Trúc:        Dạ vâng, thái tử thấy tỷ tỷ đến chắc vui lắm!

Đi vòng qua nhiều con đường cuối cùng cũng đến chỗ Bánh bao nhỏ, em ấy đang học, tôi không thể làm phiền nên đành lủi thủi đi về, hôm nay không có bạn chơi rồi

- Lam Ninh:         Buồn thật!

- Tiểu Trúc:        Một lát thái tử học xong sẽ qua tìm tỷ, tỷ đừng buồn a!

Tại phủ thái tử, Bánh bao nhỏ đang cố gắng chép bài thật nhanh để được gặp Lam Ninh, mặt thằng bé hớn hở trông dễ thương ghê.

Còn tại nơi của vương gia “ băng di động”

- A Tịnh:        Vương gia, đây là cây trâm đã được làm xong  rồi!

- Đằng Cảnh:        Hửm, đưa ta!

Vương gia Đằng Cảnh đang xem lại một số sổ sách nghe tiếng A Tịnh mang trâm đến thì buông xuống, cầm cây trâm lên xem đi xem lại rồi lại suy nghĩ gì trong đầu nhưng cái mặt vẫn không cảm xúc.

- A Tịnh:        Vương gia, ngài cần tôi mang lại cho tiểu thư Lam Ninh không?

- Đằng Cảnh:         Không cần, ta sẽ đưa cho Minh nhi, thằng bé mông chờ vật này lắm!

- A Tịnh:         Dạ vâng, thưa vương gia lúc sáng thần nhìn thấy Lam Ninh tiểu thư đi dạo!

- Đằng Cảnh:        Vậy là đã khỏe  rồi à!

Tại phòng hoàng hậu nương nương, đang có hai con người làm chuyện mờ ám không ai khác chính là hoàng thượng với bà hoàng hậu

- Hoàng hậu:        Hoàng thượng người nghĩ chuyện này vương gia sẽ đồng ý chứ??

- Hoàng thượng:        Không đồng ý cũng phải chịu, trẫm đã quyết định!

- Hoàng hậu:         Thiếp sợ, vương gia không nhìn mặt ngài nữa luôn!

- Hoàng thượng:       Vậy cũng được, đệ ấy đã 27 tuổi mà trong phủ không lấy một thị thiếp nào nói chi là chánh phi từ thị về, người hầu đến cả đầu bếp toàn là đực rựa.

- Hoàng hậu:         Đệ ấy cũng vì giúp hoàng thượng chăm lo nước nhà!

- Hoàng thượng:        Một lời trẫm nói ra, không ai cản được! Đến lúc lễ hội cuối năm trẫm sẽ ra chiếu chỉ, đệ ấy không thể từ chối một lời nào nữa!

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện