Vợ Yêu Quyền Lực Của Tổng Tài

Chương 9: Xin anh giúp em!


trước sau

"Mau trả cô ấy lại cho tôi!" Minh Huy băng lãnh nói

"Tại sao tôi phải trả ? Cô ấy là vợ tôi, phải đi theo tôi mới đúng"

"Vợ ? Anh có bao giờ xem cô ấy là vợ à ? Hay chỉ xem cô ấy là công cụ để anh trút giận ?"

Càng nói càng cảm thấy nực cười, anh biết hắn chẳng bao giờ xem cô như một người vợ thực thụ, vậy mà bây giờ lại đi giành Hinh Nhi với anh.

"Cậu biết gì mà nói ? Rảnh rỗi thì lo cho công ty của cậu đi, không biết chừng nay mai phá sản đấy!" Măc Hàn vừa dứt câu, phả một hơi thuốc dài vào mặt Minh Huy. Anh bị khói thuốc lá làm cho ho sặc sụa.

"Anh dám ?"

"Tôi cái gì mà chẳng dám ? Đừng rảnh rỗi lo cho vợ của tôi nữa"

Nói rồi hắn bỏ đi một mạch đem cô lên xe, Minh Huy không ngăn cản hắn, vì nếu có ngăn cản cũng không được gì, khi Hinh Nhi tỉnh dậy cũng đòi về nhà mà thôi. Anh có cố giành với hắn, thì người thắng vẫn là hắn. Biết rằng chuyện vừa rồi xảy ra, Mặc Hàn nhất định sẽ không để yên cho cô. Nhưng bây giờ chẳng thể làm gì được. Chỉ chở ngày mai rồi lại tới thăm cô.

[..............]

Sáng hôm sau

Hinh Nhi tỉnh lại liền thấy bản thân đang nằm trong phòng mình, bên cạnh, Mặc Hàn đang chăm chú nhìn từng cử chỉ của cô, thấy cô tỉnh dậy, Mặc Hàn lên tiếng

"Cô dậy rồi à ?"

Nghe tiếng của Mặc Hàn, Hinh Nhi có chút hoảng sợ, người cô bắt đầu run lên, cô lên tiếng giả thích

"Chồng, chuyện không phải như thế đâu, anh tin em đi, em không làm chuyện gì có lỗi với anh cả" Hinh Nhi vừa tỉnh dậy, cô lại bắt đầu khóc

"Tin cô ? tin cô đội mũ xanh cho tôi à ?" Mặc Hàn khinh bỉ trừng mắt nhìn cô

"Chồng, anh nói vậy là sao ?" Hinh Nhi không hiểu lời hắn nói, cái gì mà đội mũ xanh ?

Mặc Hàn đứng vụt dậy nắm chặt lấy hai tay cô để cao trên đỉnh đầu.

"Cô làm tôi mất mặt như thế,
nói xem tôi nên xử cô thế nào đây" Mặc Hàn đối diện với khuôn mặt cô, gằn từng chữ, trong lòng hắn đang hừng hực lửa giận.

"Chồng...chồng muốn làm gì ?" Hinh Nhi sợ hãi

Mặc Hàn im lặng, lấy dây thừng trên bàn cột hai tay cô vào hai bên giường, xong hắn buông cô ra, với tay lấy trên bàn roi ngựa đã chuẩn bị trước.

Hinh Nhi sợ hãi tột cùng khi thấy hắn cầm cây roi ngựa, lắc đầu lia lịa.

"A..."

Mặc Hàn mạnh bạo quất một roi lên thân thể yếu ớt ấy khiến cô đau đớn la lên.

[...............]

Ở biệt thự Tiêu gia, Minh Huy trong lòng bất an, cứ chắp tay sau lưng đi đi lại lại trong nhà. Cuối cùng, anh quyết định đi đến nhà của hắn cho dù hắn có ở nhà.

Minh Huy tăng tốc lái xe thật nhanh đến nhà hắn, vừa đến nơi thì thấy xe của Mặc Hàn từ trong nhà rời đi, biết có chuyện không hay, anh đã đậu xe bên đường, vội vã đi vào trong tìm cô, vệ sĩ gác cổng hay người làm thấy Minh Huy bước vào liền ngăn cản nhưng bị anh đe dọa tới sợ hại.

Minh Huy tìm cô ở dưới phòng khách, không có! Anh liền chạy lên lầu, tìm kiếm phòng của cô, khi tìm được, anh cấp tốc mở cửa.

Trước mắt anh là người con gái nằm gục dưới nền đất lạnh, đầu tóc rũ rượi, khuôn mặt ướt át vẫn còn vương lại vài giọi nước mắt ở khóe mắt. Trên cơ thể ấy có những vết bằm tím do roi gây ra, chỗ nào cũng có. Minh Huy đau trong lòng, nếu biết hắn đối xử với cô như thế, anh đã không để hắn đưa cô về.

Minh Huy run rẩy khụy xuống ôm lấy cô vào trong lòng, Hinh Nhi yếu ớt mở mắt, thấy anh liền khẽ nói.

"Minh Huy, xin anh giúp em!"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện