Vợ Yêu Quyền Lực Của Tổng Tài

Chương 4: Nhớ tôi ? Giả tạo!


trước sau

Advertisement

Minh Huy liền lộ rõ nét cười ra ngoài, thì ra cô vẫn nhớ. Làm anh cứ lo cô sẽ quên đi mất kỉ niệm ngày cưa rồi chứ.

"Phải, em và anh cùng nhau chụp chung lúc nhỏ, anh chỉ có mỗi tấm đó thôi đấy!"

Minh Huy xoa đầu cô, không ngờ sau bao nhiêu năm không gặp, cô lại thành ra thế này. Khi xưa, Hinh Nhi là một cô gái mạnh mẽ nổi tiếng trong xóm anh ở, dù cô là con gái nhưng suốt ngày đi đánh nhau với bọn con trai, còn cứu anh khỏi tay đám nhóc côn đồ. Vậy mà bây giờ cô trở nên ngốc nghếch và yếu đuối, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ ngày xưa.

"Anh...Minh Huy!"

Nghe Hinh Nhi gọi tên, anh nhìn cô hỏi

"Anh chở em về nhà được không, Mặc Hàn đang đợi em!"

Minh Huy thở dài ngao ngán, phải làm sao để cô có thể quên đi người chồng phụ bạc ấy bây giờ.

"Hinh Nhi, em có thể theo anh ra nước ngoài được không ? Anh có quen một người bên đó, cậu ấy sẽ có cách để em bình thường trở lại ?"

"Bệnh...? Em bị bệnh gì ?" Hinh Nhi ngạc nhiên hỏi anh

Minh Huy sực quen mất cô bị ngốc rồi, có nói gì cũng không hiểu nên anh lãng tránh qua một vấn đề khác.

"Thôi để anh chở em về"

[.................]

Mặc Hàn từ khách sạn trở về nhà, không thấy Hinh Nhi đâu liền bực tức trong lòng, đi đến đâu đập đồ đến đấy. Người làm trong nhà đều hoảng loạn mong cô sẽ về sớm, nếu không hắn lại đuổi việc họ vô cớ mất.

Ngồi trên thư phòng nhìn ra cửa sổ, hắn thấy cô từ bên trong xe một người đàn ông lạ bước ra, trên tay còn ôm một con gấu bông khác, cười cười nói nói vui vẻ với người ngồi trong xe, lòng lại nổi lửa giận. Hắn cứ ngồi im đó, không làm gì cả, vì biết thế nào cô cũng tự lên đây tìm hắn. Đây là một thói quen luôn rồi, ngày nào hắn đi làm về cô liền ngay lập tức lên tìm hắn làm phiền.

Đúng như những gì hắn đoán, cô vừa về đã chạy lên tìm anh.

Trên người Hinh Nhi đã mặc một chiếc đầm thiết kế rất tinh xảo, là loại đắt tiền. Vừa vặn thoải mái với cô.

"Chồng à!"

Hinh Nhi tung tăng chạy xộc vào phòng, bộ dáng hớn hở vui vẻ lại khiến hắn nhớ đến cảnh tượng lúc nãy.

"Sao không đi luôn, về đây làm gì ?" hắn quát

"E...em nhớ chồng mà...!" Hinh Nhi bị tiếng quát của hắn làm cho sợ mà ấp úng.

"Nhớ tôi ? giả tạo!" Mặc Hàn khinh bỉ, nhếch mép cười đểu

"Chồng...!"

"Đừng gọi tôi là chồng, tôi không có người vợ như cô, cút đi!" hắn trợn mắt quát lớn rối lại đuổi cô ra khỏi phòng, cô càng ở đây, hắn lại không kiềm chế được lại muốn giết cô mất.

Hinh Nhi nức nở ra khỏi phòng, không quên quay đầu nhìn Mặc Hàn một cái, hắn vẫn chăm chú đọc
Advertisement
sách, vô tâm tới thế là cùng!

[..............]

Ngày hôm sau, là cuộc sống của hắn và cô....

"Cô làm cái gì trong phòng tôi thế hả?"

Mặc Hàn vừa ngủ dậy, mở mắt ra đã thấy xung quanh phòng mình toàn là đồ chơi của cô, hắn liền quát.

"Chồng tỉnh rồi hả ? chơi với em đi!" Hinh Nhi vẫn ngây thơ, ngồi dưới đất nghịch đống đồ chơi do mình bày ra.

"Cô đã ngốc còn bị điên à ? Sao lại bày ở phòng tôi ? Phòng cô không có hả?" Mặc Hàn không kiềm nén nổi cảm xúc trong lòng mà buột miệng nói nặng với cô.

"Mặc Hàn....em muốn chơi với anh thôi mà...!"

"Gom đồ cút ra khỏi đây đi, cô phiền chết đi được!"

Chiều hôm đó

"Ah, chồng ơi, chảy máu rồi!"

Hinh Nhi vừa khóc vừa chạy lại chỗ Mặc Hàn, giơ ngón tay ra trước mặt hắn. Cô đang trồng cây, chỉ vì vô ý là đụng phải miếng thủy tinh làm cho ngón tay cái chảy máu.

Hinh Nhi rất sợ máu, đây là thói quen mà từ lúc bình thường hay sau khi bị tai nạn đều không thay đổi. Hắn biết cô sợ máu, như vẫn mặc kệ cô, không quan tâm, để cô đứng đấy khóc thút thít.

Tối hôm đó

"Tô Hinh Nhi, cô có ăn cơm không hả ?"

Mặc Hàn tức giận hét lớn khi thấy cô mải mê chơi mà quên cả ăn, cô muốn hắn đút cho cô, năn nỉ mãi hắn mới đồng ý. Vậy mà khi đút được muỗng đầu tiên, cô lại ngậm không nhai khiến hắn tức giận nắm chặt tay làm muỗng bị bẻ cong.

"Chồng, không ăn nữa, ngán lắm!"

Hinh Nhi thấy hắn cứ giơ cái muỗng đầy cơm trước mặt, chỉ chờ cô nhai nuốt xong là đút vào, cảm thấy như không muốn ăn, liền đẩy tay hắn sang một bên.

Choang!

Hắn mạnh bạo đập bể chén cơm, vơ lấy cái áo lập tức đi ra ngoài. Hinh Nhi bị tiếng chén vỡ làm cho hoảng sợ, cơ thể run lên.

Hắn không thể chịu được người vợ của mình lại phiền phức như thế. Muốn yêu thương chăm sóc cô cũng không được. Một người phụ nữ như cô thật không biết điều, hắn đã hạ mình đút cho cô ăn vậy mà còn không tự biết thân phận.

Mạc Hàn không biết trong lòng vì sao lại làm như thế. Hắn có thể ngay lập tức giết chết cô, nhưng khi nhìn thấy cô lại không nỡ xuống tay. Là hắn nhu nhược hay hắn muốn điều gì ở một người con gái ngốc nghếch như cô ?

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện