Vợ Yêu Quyền Lực Của Tổng Tài

Chương 37: Vì em là vợ tôi


trước sau

Thật ra chuyện của cô, hắn luôn theo dõi mọi lúc. Mặc Hàn biết cô đang gặp rắc rối gì và cần giúp điều gì. Sở dĩ hắn giấu cô, để cô không cần phải e ngại hay cố tránh né hắn. Sợ khi cô biết, lại càng khó tiếp cận cô hơn. Nhưng điều hắn không ngờ là phản ứng Hinh Nhi khác xa so với những gì hắn nghĩ, cũng chính vì thế hắn đã thừa nhận điều hắn làm.

Mặc Hàn đứng lên đi về phía cô, ép cô vào tường, hai tay chặn hai bên không cho cô chạy mất. Hắn cúi đầu, cắn nhẹ vào tai cô.

"Vì em là vợ tôi"

Giọng nói của hắn như mật ngọt rót vào tim, cô có cảm giác bản thân có thể chết trong lời mật ngọt này. Mặc Hàn thừa cơ hội, bàn tay hắn lại vuốt ve theo đường cong mềm mại. Hắn cởi từng nút áo, bàn tay lại lẻn vào bên trong, nắm lấy một bên ngực của cô. Hinh Nhi bị động tác của hắn làm cho mê mẩn, mất hết lí trí, ưỡn người theo động tác của hắn. Cô chợt tỉnh, phát giác được hành động của hắn. Hinh Nhi dùng lực đẩy hắn ra, mở cửa chạy về phòng của mình. Bị cô làm cho mất hứng, hắn lại càng thích thú muốn có được cô. Lòng hắn thầm nghĩ.

"Chờ đó, rồi em sẽ là của tôi"

Về đến phòng, cô nằm cuộn tròn trên giường, cứ nghĩ về hình ảnh lúc nãy là tim lại đập thình thịch làm cô thêm xấu hổ.

Một lúc sau.

Hắn gửi tin nhắn cho cô.

- Mèo con chưa ngủ à ?

Đọc tin nhắn của hắn, tim cô lại đập lên. Hắn lúc nào cũng xưng hô kì lạ làm cô cũng khó mà đỡ được. Hinh Nhi lưỡng lự, không biết có nên trả lời không. Mặc Hàn chảnh như vậy cô cũng phải chảnh ngang hắn, không chịu thua trước hắn. Vả lại đây là lần đấu tiên hắn nhắn tin cho cô qua điện thoại, từ phòng của hắn sang phòng cô chỉ mất vài bước, có chuyện gì thì qua đây nói, có cần phải nhắn tin như thế không ?

-Sao vậy ? Tính không trả lời
tôi à ?

Mặc Hàn lại nhắn tin đến. Cố làm lơ nhưng lòng lại chẳng muốn, Hinh Nhi không chịu được mà trả lời tin nhắn một cách hời hợt.

-Có chuyện gì ?

Mặc Hàn ít nhiều gì hắn cũng biết người phụ nữ của hắn đang giả vờ, không nhịn được mà lại nỗi lòng trêu chọc.

-Nhớ vợ rồi!

-Nói nhăng nói cuội

-Ha ha, ngày mai đi với tôi đến nơi này nhé ?

-Anh muốn đưa tôi đi đâu?

-Đi tìm Liễu Ý Hoa

Dòng tin nhắn ấy đã đập vào mắt cô, hắn đã đánh trúng điểm yếu của cô, Hinh Nhi nhanh chóng rep lại.

-Được!

Hinh Nhi liền tắt điện thoại đi ngủ.

[.............]

Nửa đêm

Mặc Hàn trằn trọc mãi không ngủ, nằm lăn qua lăn lại trên giường cũng không ngủ được. Hình ảnh của cô cứ xuất hiện trong đầu hắn, hắn muốn nằm ngủ cùng cô. Mặc Hàn suy nghĩ mãi, cuối cùng hắn quyết định đi qua phòng cô xem thế nào. Cũng may cửa phòng cô không khóa, hắn thuận lợi vào trong.

Hinh Nhi đang nằm cuộn tròn trong chăn bông, cô ngủ ngon như thế chả bù cho hắn cứ không ngủ được. Khẽ vươn tay vuốt tóc cô, hắn nghe được mùi hương thoang thoảng của vị đào. Vầng trăng tròn tỏa sáng bên ngoài, gió lùa vào khiến tấm rèm cửa sổ khẽ bay theo. Người con gái này cuối cùng cũng ở bên cạnh hắn. Mặc Hàn nở nụ cười dịu dàng, hắn lên giường nằm bên cạnh cô. Cứ chăm chăm nhìn vào khuôn mặt đang ngủ say ấy lại muốn cắn, nhìn cô thế này dễ thương hơn lúc cô tỉnh, toàn đối nghịch với hắn. Mặc Hàn để cô gối đầu lên tay mình, nhướn người đặt lên trán cô một nụ hôn.

"Ngủ ngon!"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện