Vợ Yêu Quyền Lực Của Tổng Tài

Chương 32: Chồng em không đẹp trai à ?


trước sau

Advertisement

Đối diện với khuôn mặt đẹp không tì vết của hắn, cô không thể nào nhịn được mà đỏ mặt, quay mặt sang hướng khác,

"Sao vậy? Chồng em không đẹp trai à ?" hắn nhướn mày hỏi.

"Anh im đi, còn nói nữa tôi đánh chết anh" Hinh Nhi vùng vẫy.

"Tôi chỉ có nhan sắc này để mê hoặc em, nếu bị trầy xước gì thì làm sao đây?" hắn vờ bĩu môi đáng thương.

"Vô sỉ!" cô liếc hắn.

Không khí trong phòng bỗng dưng trở nên im lặng, chỉ còn nghe tiếng gió hiu hiu thổi làm tấm rèm cửa bay phấp phới, tiếng chim hót ngoài vườn.

Vũ Mặc Hàn nhìn cô trìu mến, tay hắn nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, từ từ đặt lên môi cô nụ hôn, động tác của hắn rất nhẹ nhàng, làm cô cũng phải thuận theo.

"HAI ĐỨA XUỐNG ĂN CƠM NÀY!!!" Vũ phu nhân đứng ở dưới lầu vọng tiếng lên.

Hinh Nhi chợt hoàn hồn, đẩy hắn ra, ngại ngùng.

"Đi ăn cơm thôi" Cô đứng lên, đi trước hắn vì không muốn để cho hắn thấy bộ dáng ngượng nghịu của mình. Mặc Hàn ngồi đấy, khẽ cười manh rãnh, hắn vui mừng vì cuối cùng cô cũng chịu rung động với hắn.

[...........]

"Nè con gái, ăn nhiều vào" Vũ phu nhân gắp miếng thịt, bỏ vào chén Hinh Nhi, cô khẽ cúi đầu cười vui vẻ.

Hinh Thư cũng bắt chước theo, ả gắp miếng cá bỏ vào chén Mặc Hàn, lập tức khuôn mặt hắn đen xì. Hinh Nhi gắp miếng cá trong chén hắn ra, bỏ vào miệng nhai.

"Cô không biết Mặc Hàn dị ứng với cá à"

Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa bao giờ động đến miếng cá. Chuyện hắn bị dị ứng với cá cũng rất ít người biết. Mặc Hàn một lần nữa lại cảm thấy vui vẻ, cô vẫn còn nhớ hắn bị dị ứng với thứ gì.

"A, Mặc Hàn, em xin lỗi" Ả luống cuống.

"Thôi không sao, mau ăn đi mấy đứa, đồ ăn nguội hết rồi"Vũ phu nhân lên tiếng giải vây cho ả.

Hinh Nhi nhìn quanh bàn, cô vươn tay gắp lấy miếng trứng, bỏ vào chén hắn, kèm theo nụ cười tươi.

"Anh ăn đi"

"Cảm ơn em" Hắn cười đáp trả.

Cả hai người họ diễn rất tự nhiên, không một chút gượng, ngay cả Vũ phu nhân cũng bị lừa theo họ, chỉ có duy nhất Hinh Thư là biết họ đang diễn. Ả không vạch trần họ vì ả biết, cái giá phải trả khi đụng tới hắn rất đắt. Hinh Nhi lại vươn tay gắp miếng cá bỏ vào chén Vũ phu nhân.

"Mẹ cũng ăn nhiều vào nhé. Hôm nay con không nấu cơm cho mẹ ăn được, con xin lỗi" mặt cô thoáng buồn.

Vũ phu nhân cười hiền từ, bà xoa đầu cô.

"Đứa trẻ ngoan, ta không trách con. Chỉ trách tiểu tử thối Mặc Hàn đi đâu cũng gây chuyện hại con bị liên lụy"

"Mẹ..." Hắn đang ăn thì bị bà trách oan, theo bản năng liền lên tiếng.

"Haha..." bà cười lớn.

Buổi ăn hôm ấy diễn ra cùng với tiếng cười của mọi người, chỉ riêng ả
Advertisement
là im lặng ngồi ăn, đối diện với cảnh mẹ chồng nàng dâu yêu thương lẫn nhau ả vốn không quen, lại còn là Hinh Nhi càng khiến ả ghét cay ghét đắng. Vốn dĩ hôm nay ả đến lấy lòng Vũ phu nhân nhưng không ngờ cô lại đến phá đám ả.

Ăn cơm xong, Hinh Nhi và Vũ phu nhân rửa chén ở dưới bếp, Mặc Hàn đang ngồi trong phòng khách xem phim, Hinh Thư nhân cơ hội này tiếp cận hắn. Ả vờ ngồi xuống ghế gần đó, mắt hướng về phía tivi, lâu lâu lại liếc hắn một cái. Khi thấy đã đến thời cơ, ả nhích lại gần hắn, đưa tay sờ lấy đùi hắn. Mặc Hàn khó hiểu nhíu mày nhìn ả nhưng ả không dừng lại, từng ngón tay tiếp tục dần di chuyển sâu vào trong.

"Cô làm gì vậy ?"Mặc Hàn không chịu được trước kích thích của ả liền lên tiếng.

"Mặc Hàn à...chúng ta..." à ngập ngừng giữa chừng khó hiểu, mặt lại ửng đỏ.

Mặc Hàn nắm lấy tay ả, gằn giọng.

"Đừng đi quá giới hạn cho phép"

Đột nhiên Hinh Thư lấy can đảm ở đâu mà không sợ lời cảnh cáo của hắn. À nhìn vào trong bếp, thấy hai người kia đang nói chuyện rất hăng say, ả liền đứng lên, nắm lấy tay hắn kéo một mạch vào phòng của hắn. Mặc Hàn chưa kịp định hình đã bị ả kéo đi bất ngờ, tới khi hắn tỉnh táo lại thì đang ở trong căn phòng của mình. Hinh Thư không quên khóa trái cửa phòng, ả lao đến ôm lấy hắn.

"Em nhớ anh lắm rồi, em không chịu được nữa, chúng ta làm tiếp chuyện còn dang dở đi" Vừa nói, Hinh Nhi ép hai tay mình lên má hắn, nhón chân hôn lên đôi môi nóng bỏng của hắn nhưng không may cho ả, hắn kịp né ra.

"Chồng à, anh có trong đó không vậy?" Hinh Nhi đứng ngoài cửa nói vọng tiếng vào bên trong phòng, ả đột ngột lúng túng như bị bắt gian, chỉnh lại trang phục và đầu tóc gọn gàng như ban đầu.

Mặc Hàn không để tâm đến ả, hắn nhanh chóng bước ra mở cửa cho cô, trong lòng vốn đang khó chịu bỗng cảm thấy thoải mái.

Cửa được mở, nhưng hắn chẳng nói gì quay người vào bên trong, ngồi trên ghế, Hinh Nhi đưa mắt nhìn vào bên trong, thấy ả đang nhìn cô với ánh mắt đắc ý, cô liền hiểu ra vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

"Ô, em gái cũng ở đây à?"

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện