Vợ Tôi Đáng Yêu Nhất Quả Đất

Chương 9


trước sau

VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT - CHƯƠNG 9
Tác giả: Lục U U
Edit: Alex
_____________
Sáng sớm hôm sau, khi ánh bình minh còn chưa thể len qua bức màn dày nặng thì Chu Dư đã ngồi dậy khỏi giường. Cô mặt không cảm xúc cầm lấy điện thoại, mở khóa màn hình, lúc này mới bốn giờ mười lăm phút.
Nơi làm việc hôm nay cách phim trường không quá xa, nhưng lái xe qua cũng mất gần ba tiếng đồng hồ. Tối qua, trước khi ngủ, Triệu Nghị đã luôn miệng dặn dò, nhất định phải xuất phát sớm một chút, để phòng ngừa bị tắc đường mà làm chậm trễ công việc.
Chu Dư ngáp một cái, lại thuận tay vén lớp tóc dài che trước trán, nghiêng đầu nhìn về phía người còn đang say giấc bên cạnh. Đáy mắt cô bất giác nhuộm đẫm mấy phần nhu hòa.
Cô khẽ hé miệng, muốn nói chuyện, nhưng lại sợ đánh thức đối phương, cuối cùng chỉ làm khẩu hình khẽ nói một câu: "Vợ, em đi làm đây."
Họa Đường nằm nghiêng quay về phía cô, vô thức đá đá chân khiến tấm chăn nháy mắt tuột đến eo, đồng thời cũng lay động đến chiếc váy ngủ vốn đã lỏng lẻo.
Trong khoảnh khắc ấy, cảnh xuân hé lộ.
Chu Du nuốt nước bọt, quay đầu đi, lại nhịn không được mà quay lại, nhìn chằm chằm bờ vai lả lướt cùng phần xương quai xanh đang phơi bày bằng ánh mắt nóng bỏng.
Họa Đường vốn đã trắng nõn. Lúc này, trong mắt Chu Dư, đầu vai, cổ, khuỷu tay của chị, không một chỗ nào không ánh màu hồng phấn. Thậm chí trong không khí còn thoang thoảng mùi hương mật đào ngọt ngào đến lạ.
Chu Dư biết đó chỉ là mùi sữa của cơ thể, nhưng Họa Đường trong mắt cô lúc này chẳng khác nào một quả mật đào căng mọng, ướt át. Mà cô như con khỉ lỡ chân xông nhầm vào vườn đào, lỗ mãng mà vụng về, muốn nếm thử một ngụm ngọt ngào ấy.
"Vợ thơm quá." Chu Dư cúi sát người, "Thơm quá, thơm quá."
Không hiểu vì sao mỗi khi đến gần Họa Đường, Chu Dư đều có thể cảm giác được một mùi thơm lạ lùng từ người chị. Không phải mùi của bất kì một sản phẩm dưỡng da nào mà càng giống hương thơm thoang thoảng từ một đóa hoa, không nồng đượm nhưng lại khiến người ta say đắm mãi.
Cuối cùng, cô không nhịn được mà cúi đầu, nhẹ hôn lên mái tóc Họa Đường.
Chỉ một chút xíu hẳn là sẽ không bị phát hiện đâu nhỉ?
Chu Dư hồi hộp che nửa mặt, thở cũng không dám thở mạnh, khó khăn lắm mới lui lại một chút, sau đó hỏa tốc bay xuống giường. Cô nhanh chóng rửa mặt rồi thay quần áo, lại lén liếc mắt nhìn Họa Đường thêm một lần nữa, xác định đối phương không bị quấy rầy mới nhẹ tay nhẹ chân rời khỏi phòng.
Trong khoảnh khắc cửa khóa lại, Họa Đường bừng mở mắt.
Cô quay lại nhìn thoáng qua cửa phòng, lại thuận thế vùi đầu vào ổ chăn.
"Động tác mạnh như vậy, có ngủ như lợn chết cũng phải tỉnh lại." Sờ lên chỗ Chu Dư vừa hôn qua, Họa Đường nhẹ giọng mắng một tiếng, "Ngu ngốc!"
*
Đã quen có chiếc đuôi to luôn lẽo đẽo theo sau Họa Đường, hôm nay đột nhiên không gặp Chu Dư, Lam Tư Thấm còn rất bất ngờ. Thấy bốn bề trống trải, cô duỗi tay chọc chọc Họa Đường, cất tiếng hỏi: "Sao hôm nay không thấy vị kia nhà chị?"
"Vị kia nhà chị?" Họa Đường trố mắt, đến khi hiểu ra thì vành tai không khỏi ửng đỏ, "Em ấy có việc."
"Ồ." Lam Tư Thấm gật đầu một cách sâu xa, lại nói, "Hôm qua hai người sao vậy? Sao lại đột nhiên đụng phải Mạnh Lê An?"
Họa Đường không còn cách nào khác, đành phải kể lại một lần nữa câu chuyện ăn xong đi vận động cho tiêu của hai người.
"Cho nên Chu Dư từng luyện võ thật sao?" Nhớ đến hôm mới vừa gặp, Chu Dư chỉ tay không đã khống chế được một gã fan cuồng có dao, Lam Tư Thấm lập tức vỡ lẽ, "Thảo nào, vừa nhìn đã biết ngay là người từng luyện võ."
"Ừ, nghe nói còn luyện rất nhiều năm nữa." Họa Đường nghĩ đến lời đồn đại trước kia, nhịn không được mà lên tiếng giải thích cho Chu Dư, "Đạo diễn Trần cũng vì em ấy biết võ nên mới thử vai rồi chọn làm nữ chính."
"Nha, chị Tiểu Họa, em còn chưa nhắc đến đạo diễn Trần mà chị đã gấp rút bênh vực người nhà vậy rồi sao?" Lam Tư Thấm nhướng mày, nở nụ cười mập mờ.
"Khụ khụ." Họa Đường xấu hổ ho khan hai tiếng, lập tức nói lảng sang chuyện khác, "Chị dặm phấn cho em trước đi."
"Chậc chậc, mắc cỡ kìa."
"Lam Tư Thấm, em còn nói thêm một câu là chốc nữa chị đánh cho em màu hồng Barbie chết chóc đó!"
"Chị Tiểu Họa sao hung dữ thế? Đối với Chu Dư cũng hung vậy sao?"
"..."
Lam Tư Thấm chỉ mấy ngày nữa là đóng máy, cảnh quay còn lại không nhiều lắm, Họa Đường cũng có thể kết thúc sớm công việc mà quay về khách sạn.
Nghĩ Chu Dư chỉ nhận một cuộc phỏng vấn, sợ là không tốn bao nhiêu thời gian đã có thể hoàn thành, Họa Đường lúc về khách sạn còn thuận tay mua bữa chiều, định bụng đợi người về sẽ cùng nhau dùng cơm.
Nhưng không ngờ đợi lần

này là đợi đến tận mười giờ tối. Họa Đường cơm nước no nê, tắm rửa xong đâu đấy hết mà vẫn chưa thấy được bóng dáng Chu Dư.
Lẽ nào em không quay về?
Trong lòng Họa Đường khẽ nhói đau. Đúng rồi, có lẽ Chu Dư tiếp xúc với thế giới bên ngoài, bệnh tình chuyển hướng tốt đẹp, cũng không cần đến cô nữa.
Nhưng mà sao đi cũng chẳng nói một tiếng nào?
Họa Đường không nhịn được mà thầm oán trách, lấy điện thoại định gọi cho Chu Dư nhưng mở giao diện thông tin liên lạc rồi lại không dám đánh đi.
"Thôi!" Cô quăng điện thoại sang một bên, nhìn phần cơm chiều chừa lại cho Chu Dư trên bàn, trong lòng lại càng phiền muộn, dứt khoát đậy kín nắp hộp, quyết lòng đem ra ngoài bỏ.
Nào ngờ vừa mới mở cửa, Họa Đường đã đụng ngay người đứng bên ngoài.
Chu Dư cả người ướt đẫm, trong lòng ôm chặt một cái túi nhỏ, trông chật vật vô cùng.
"Bên ngoài đang mưa sao?" Họa Đường nghiêng người, ý bảo đối phương bước vào.
Trong phòng đóng chặt cửa sổ, ban nãy cô chỉ một lòng nghĩ đến Chu Dư, đương nhiên không chú ý trời bên ngoài có đang mưa hay không.
Chu Dư gật gật đầu, định bước lên nhưng lại đột nhiên lui về sau: "Vợ, em sẽ làm ướt thảm."
"Đi vào." Họa Đường thẳng tay túm lấy cổ áo cô nàng, kéo người vào trong, miệng còn liên tục lải nhải: "Làm ướt thảm thì ngày mai kêu khách sạn đổi là được. Quần áo em ướt thành như vậy, chẳng lẽ muốn đứng ngoài hong gió cho khô mới chịu vào sao?"
Chu Dư dừng một chút, không đáp, hiển nhiên cũng cam chịu với lời của Họa Đường.
"Nói em ngốc thì em ngốc thật đấy hả?" Họa Đường giận sôi, giơ tay véo lỗ tai Chu Dư, "Thảm quan trọng hay là người quan trọng?"
Đương nhiên là người quan trọng.
Thứ Chu Dư để ý cũng không phải thảm. Chỉ là trông bộ dáng cô thê thảm như bây giờ, chắc chắn sẽ khiến Họa Đường lo lắng. Nếu không phải vừa rồi chị đột nhiên mở cửa thì chỉ sợ cô còn sẽ đứng bên ngoài một lúc lâu, chờ đến khi quần áo ráo nước mới lại bước vào.
"Vợ, em sợ... sợ chị lo." Chu Dư nhỏ giọng nói, tóc mái trên trán thậm chí còn nhỏ nước.
"Sợ chị lo?" Họa Đường lấy khăn khô cùng áo ngủ, quăng thẳng vào lòng Chu Dư, "Vậy em có biết em còn không về thì chị sẽ càng lo hơn không?!"
Thấy Họa Đường giận đến đỏ mặt, Chu Dư nào còn tâm trí nghĩ đến quần áo trong lòng, vội dán người qua xin lỗi: "Vợ, em sai rồi, xin lỗi chị, vợ đừng giận."
"Không có giận." Họa Đường đẩy người rồi thở dài một hơi, "Đi tắm trước đi."
Chu Dư nghe lời gật gật đầu, đặt chiếc túi nhỏ trong lòng sang một bên, sau lập tức xoay người vào phòng lắm.
Vừa rồi thấy cô nàng ôm chiếc túi này trong ngực như bảo bối, lòng hiếu kỳ của Họa Đường trỗi dậy, bèn lén liếc mắt nhìn trộm một cái. Trong túi là bảng phấn mắt hãng D vừa mở bán mấy hôm trước. Cô nhớ rõ mình chỉ nhắc qua một lần trong lúc hóa trang cho Lam Tư Thấm, không ngờ Chu Dư lại nhớ kĩ trong lòng.
Cô nhóc này không phải vì hộp phấn mắt mà chậm trễ thời gian trở về, vậy nên mới gặp mưa đó chứ?
Hai mươi phút sau, Chu Dư thấp thỏm bước từ phòng tắm ra, vừa giương mắt đã thấy Họa Đường ngồi ở đầu giường, vẫy vẫy tay với mình.
"Vợ." Chu Dư nhỏ giọng gọi, vừa đứng yên trước mặt Họa Đường đã bị đối phương kéo nằm xuống, đầu gối lên đùi.
Vợ rõ ràng còn đang giận, sao lại chủ động thân mật với mình?
Chu Dư lại càng bất an. Cô nhìn thẳng về phía Họa Đường, chớp chớp mắt. Không biết chị nhà muốn làm gì nhưng cảm giác tựa vào chị thật sự quá sung sướng, cô không nỡ rời đi.
"Chu Dư." Họa Đường cầm máy sấy, nhẹ nhàng giúp Chu Dư tản tóc, "Xin lỗi em."
Máy sấy chạy ù ù nhưng Chu Dư vẫn nghe rất rõ ràng. Cô kinh ngạc trợn mắt, mặt đầy hoang mang: "Vì sao vợ lại nói xin lỗi em?"
"Vừa rồi quá sốt ruột, thái độ nói chuyện với em không được tốt." Họa Đường xoa xoa mái tóc trên tay, "Chỉ là chị lo quá thôi."
"Không có thái độ không tốt." Chu Dư vội vàng ngắt lời, "Vợ không có sai."
"Chu Dư, em..." Họa Đường còn muốn nói chuyện, tay đã bị Chu Dư kéo đến trước mặt.
"Vợ, chị nói chị lo cho em, em thật sự rất vui vẻ." Chu Dư cúi đầu hôn lên bàn tay Họa Đường, nhỏ giọng nói, "Lo lắng nghĩa là sắp thích em..."
Rồi cô chậm rãi ngước mặt, nhìn sâu vào đáy mắt người nọ.
"Đúng không?"
_____________


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện