Vợ Tôi Đáng Yêu Nhất Quả Đất

Chương 36


trước sau

Advertisement

VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT
- CHƯƠNG 36
Tác giả: Lục U U
Edit: Alex
_______________
Ngoài cửa sổ gió đêm lay lắt. Trong phòng lại cuồng nhiệt hanh khô.
Mép áo bị đẩy lên, rồi lại lên. Tay Chu Dư hơi lạnh, từng chút một, chạm đến từng phân những nơi chưa ai nhìn đến của Họa Đường.
"Chu Dư." Họa Đường câu cổ, nhẹ giọng nỉ non. Cả người cô hệt như vừa được vớt ra từ vỉ hấp, mặt đỏ tim đập, mồ hôi không ngừng, "Ưm..."
"Vợ, thoải mái không?" Chu Dư dán sát tai Họa Đường, giọng trầm thấp.
Họa Đường đâu còn nghe rõ đối phương đang nói gì nữa. Cô chỉ biết vươn tay túm chặt lấy em, cảm nhận từng cơn rùng mình liên tiếp ập đến, run giọng nói: "Em chậm một chút, chậm một chút."
"Em cho rằng vợ sẽ thoải mái."
"Oa."
Họa Đường thẹn thùng vùi đầu vào cổ Chu Dư, nhỏ giọng oán trách: "Em đừng có nói chuyện."
"Vợ không thích sao?"
"Ưm... Không."
"Vợ cũng sờ sờ em đi."
"..."
Đêm dần sâu, trong không gian yên tĩnh mơ hồ truyền đến hai tiếng thở dốc đan xen.
Sáng sớm hôm sau, Họa Đường tỉnh giấc, quay đầu thấy Chu Dư, mặt lập tức đỏ bừng.
Hai mươi mấy tuổi mới nếm thử sự ngọt ngào tươi đẹp của trái cấm lần đầu tiên, hai người suýt chút nữa đã không dừng được. Nếu không phải sáng nay cần phải về, chỉ sợ...
Nghĩ đến chuyện hoang đường đêm qua, Họa Đường lại càng xấu hổ đến vùi mặt vào gối.
Đừng thấy Chu Dư bình thường dễ nói chuyện mà lầm, cố tình ngay lúc đó cô nàng này lại quyết ăn thua đủ. Hai người tới lui hệt như đánh cờ, nhất định phải khiến cho đối phương nói thoải mái mới chịu buông tha.
Vậy cho nên hôm qua đến tận nửa đêm, các cô vẫn chưa ngủ mà phải cùng nhau đổi ga trải giường.
"Đồ xấu xa." Họa Đường mắng thầm, lại nhịn không được chọt chọt gương mặt Chu Dư.
"Vợ, chào buổi sáng." Chu Dư vẫn nhắm mắt, dựa vào cảm giác mà bắt lấy ngón tay Họa Đường, đưa đến bên miệng hôn một cái, "Vất vả rồi."
Mặt Họa Đường lập tức đỏ bừng như muốn phát nổ.
"Chu Dư, em lén xem phim kia đúng không?!" Họa Đường đột nhiên nhớ đến hôm qua, cái người này từ đầu tới cuối vẫn luôn dẫn đường cho mình, rõ ràng là đã tìm hiểu qua.
"Vợ, vợ à." Chu Dư âm mưu làm nũng lảng đi, "Phim kia là phim gì?"
"Hửm?" Họa Đường nhướng mày.
"Vậy lần sau chúng ta cùng nhau xem. Cùng nhau xem nhé, được không?"
"... Ý chị không phải vậy!"
Chuyến bay về định ở giữa trưa, Triệu Nghị cũng đi cùng các cô. Hệt như lúc đến, vẫn là chiếc xe ba bánh quen thuộc, chẳng qua lần này Triệu Nghị thuê một tài xế.
Đường núi xóc nảy, lắc lư không ngừng. Họa Đường ngồi cùng băng với Chu Dư, trong khi Triệu Nghị ngồi đối diện vẫn luôn lén nhìn Họa Đường với ánh mắt kì quái.
"Chị làm gì nhìn lén vợ em hoài vậy?" Chư Dư chẳng mấy chốc đã phát hiện điều bất thường, sắc mặt cũng trở nên khó coi.
"Không phải." Triệu Nghị phủ nhận theo phản xạ, lại không đành lòng nói, "Họa Đường, trước khi ra ngoài em chưa soi gương phải không?"
Bằng không sao có thể để dấu răng nổi bên cổ mà không thèm che lấy một chút như vậy được?
"Sao..." Họa Đường mới hỏi được nửa câu thì sắc mặt đã biến đổi.
Cô vẫn chưa quên Chu Dư tối qua chẳng khác nào con cún lớn bị đói đã lâu, túm được cô là gặm lấy gặm để.
"Chu Dư, gương." Họa Đường đá đá người bên cạnh. Ban nãy đi gấp quá, vốn dĩ cô không soi gương, đương nhiên không biết trên cổ có dấu vết khả nghi gì không.
Chu Dư bĩu môi. Thật ra là cô cố ý không nói cho Họa Đường. Dấu răng kia giống như đóng dấu cá nhân lên người thuộc về mình, cô hận không thể khoe khắp nơi để ai cũng thấy.
Triệu Nghị bó tay. Dính phải một nghệ sĩ không sợ trời, không sợ đất như vậy, không biết sau này còn phải xử lý bao nhiêu phiền toái.
*
Từ sau khi quay lại thành phố B, công việc của Chu Dư dần trở nên bận rộn. Bộ phim điện ảnh của cô khi trước đã xong giai đoạn chế tác, gần đây bắt đầu quảng bá khắp cả nước, phải đi hết buổi này đến buổi khác.
Họa Đường còn có công việc ở thành phố B, không thể phân thân, đành phải hứa với cô nàng sẽ gọi video mỗi ngày.
Chu Dư tuy luyến tiếc vạn lần nhưng kế hoạch trước mắt là muốn tích cóp đủ tiền rồi lập tức kết hôn với Họa Đường, cô phải nỗ lực kiếm thêm.
Họa Đường lại không biết cái người này đã tính xa như vậy. Cô giờ đang xem dự báo thời tiết ở phía nam, chuẩn bị hành lí cho Chu Dư.
Trời đã vào thu, phương bắc rét lạnh, ra đường là phải mặc áo lông, áo khoác các kiểu. Nhưng phương nam lại khác, nhiệt độ như vẫn còn vấn vương ở cuối hạ, hanh khô nóng bức, cần phải mang vài món đồ ngắn mùa hè.
Họa Đường vừa kéo kín vali hành lí thì quay đầu đã thấy Chu Dư cầm quyển sổ nhỏ, nhìn điện thoại hí hoáy ghi ghi chép chép.
"Chu Dư, em đang làm gì đó?" Họa Đường thoáng tò mò, thò lại cần xem, chỉ thấy trên trang sổ to bằng bàn tay là chi chít những món ăn đặc sản các nơi.
"Vợ, mai mốt em mua hết về cho chị ăn nhé?" Chu Dư ngẩng đầu, đáy mắt ngập tràn khát khao.
Họa Đường lúc trước cũng chỉ thuận miệng nói qua một câu, bảo là hâm mộ Chu Dư được đi nhiều nơi, thưởng thức nhiều món ăn đặc sắc các địa phương. Không ngờ cô nàng này vậy mà lại ghi nhớ trong lòng, còn ghi chép lại, chỉ sợ bỏ qua một chỗ nào trong đó.
"Chu Dư, em nói xem có phải những kẻ đang yêu thì đặc biệt ngu ngốc hay không?" Họa Đường cười khẽ nhìn Chu Dư, "Tỉ như chị với em."
Như cô sẽ chú ý thời tiết ở phía nam, như Chu Dư ghi lại đặc sản các nơi. Hai người cứ mải lo lắng, bận lòng đối phương.
"Tụi mình ngốc lắm sao?"
"Ngốc."
Ngốc đến nỗi trong lòng không có bóng dáng của mình mà chỉ ngập tràn hình ảnh về người kia.
*
Ngày Chu Dư đi, Họa Đường không có lịch làm việc, đưa người lên máy bay xong là định bụng sẽ đi thăm Lam Tư Thấm.
Vết thương ở chân của Lam Tư Thấm giờ đỡ nhiều, gần đây đã được xuất viện mà an dưỡng tại nhà.
Đi thăm bệnh chẳng lí nào lại đi tay không. Họa Đường đầu tiên là mua một phần cơm trưa, lại tiện đường nhón thêm ít lựu cô nàng thích nhất cùng một túi thức ăn cho

Advertisement
chó nhập khẩu.
Nhà Lam Tư Thấm có nuôi một con Shiba, thời gian trước bị đưa đi gởi ở cửa hàng thú cưng, nghĩ chắc cũng không được ăn quá ngon.
Lát sau, cô tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ, ấn vang chuông cửa nhà Lam Tư Thấm. Nhưng khi cửa mở ra thì lại thấy một người rất không ngờ.
"Đàn chị Diệp Di!" Họa Đương ngơ ngẩn nhìn người ra mở cửa, thiếu chút nữa đã cho rằng mình đi lộn nhà, "Sao chị lại..."
"Chân của Tư Thấm còn không tiện, nên chị đến nấu cơm cho em ấy." Diệp Di ngược lại rất thoải mái, hết sức tự nhiên né nửa người tựa như một chủ nhân khác của ngôi nhà, cất giọng gọi vào trong, "Tư Thấm, Họa Đường đến thăm em."
"Đàn chị, chị và Tư Thấm..." Họa Đường nói với vẻ chần chừ.
Ngay từ đầu, Lam Tư Thấm đã có cảm tình với Diệp Di, nhưng khi ấy Họa Đường không nghĩ nhiều, còn tưởng rằng cô nàng chỉ đơn thuần là thưởng thức cái đẹp. Giờ ngẫm lại, e là đã sớm có ý đồ.
"Chị thật sự chỉ đến đây nấu cơm thôi." Diệp Di giải thích, quay đầu lại thấy Lam Tư Thấm co một chân, vịn tường nhảy ra, bèn nhanh chóng bước qua đỡ người.
Chỉ đến nấu cơm đây sao?
Họa Đường nhướng mi, càng cảm thấy mọi chuyện có vẻ không đơn giản.
"Họa Đường, chị tới là được rồi, còn mang nhiều đồ vậy làm gì?" Lam Tư Thấm miệng thì khách khí nhưng tay đã không chút e dè đi lục số túi nilon Họa Đường mang đến, "Oa, lựu tươi! Chị tốt quá đi, còn mang cả đồ ăn cho A Ngốc nữa!"
Chú Shiba nhà Lam Tư Thấm tên A Ngốc. Tên sao chó vậy, ngốc chịu không nổi. Vừa thấy Họa Đường vào cửa đã mon men chạy đến đảo vòng quanh cô mà hít lấy hít để, cuối cùng lại còn tự đảo tự chóng mặt, đụng vào tủ giày "cốp" một tiếng.
Hẳn vì sợ không khí xấu hổ nên Diệp Di cũng không ở lại lâu. Đỡ Lam Tư Thấm ngồi xuống sô pha xong thì cô lập tức nói: "Chị đi trước, ở bệnh viện còn có việc."
"Bác sĩ Diệp, tối chị còn đến không?" Lam Tư Thấm túm lấy ống tay áo đối phương, cẩn thận dò hỏi, "Mai thì sao?"
Họa Đường lập tức có cảm giác mình hơi thừa, tựa như vị khách không mời mà đến quấy rầy thế giới hai người của người ta.
"Ngày mai được." Diệp Di đáp xong lại liếc nhìn Họa Đường một cái, ho mấy tiếng rồi nhanh chóng thu dọn đồ đạc rời đi.
Lam Tư Thấm bên đây còn đang đắm chìm trong nỗi ly biệt, mắt gợn sóng xuân tiễn Diệp Di đi rồi mà mãi vẫn chưa chịu thu lại ánh nhìn.
"Này, này, người cũng đi mất rồi!" Họa Đường vươn tay lắc lắc trước mặt cô nàng, "Khai mau, hai người các người là chuyện thế nào?!"
Lam Tư Thấm đột nhiên hồi thần, mặt nháy mắt đỏ một cách quái dị. Cô nói: "Chỉ là bác sĩ quan tâm bệnh nhân thôi, chị nghĩ đi đâu vậy?"
"Thật không đó?"
"Được rồi, thì em có theo đuổi bác sĩ Diệp, nhưng mà chỉ còn chưa chính thức nhận lời mà."
"Em theo đuổi đàn chị Diệp Di á?"
"Đúng vậy. Em nói chị biết, bỏ qua rồi thì không được quay đầu lại đâu nha, lo mà tình tứ với Chu Dư của chị đi!"
Lam Tư Thấm biết Diệp Di từng thích Họa Đường. Còn chưa theo đuổi thành công, cô dù gì vẫn cảm thấy có phần bất an.
"Yên tâm, tình cảm của chị và Chu Dư rất ổn định, sẽ không ảnh hưởng đến hai người." Họa Đường vỗ vỗ vai Lam Tư Thấm, "Em cố lên."
"À, đúng rồi. Không phải chị theo Chu Dư đi quay sao?" Lam Tư Thấm tính tính ngày, "Sao nhanh vậy đã về rồi?"
Họa Đường không còn cách nào khác, đành phải kể cho Lam Tư Thấm nghe chuyện Trịnh Giai Giai thêm cảnh diễn.
"Cô ta kiêu ngạo tới vậy sao? Khó trách..." Lam Tư Thấm cảm thán một tiếng, lại hóng hớt hỏi tiếp, "Hôm qua có một tin đồn, chị nghe chưa?"
"Tin đồn gì?"
"Phu nhân của đạo diễn nào đó dẫn người đến Tây Bắc bắt bồ nhí."
"Hả?" Họa Đường kinh ngạc trợn tròn, "Người em nói chẳng lẽ là..."
"Quá nửa là Trịnh Giai Giai rồi. Được mấy đoàn phim ở Tây Bắc đâu." Lam Tư Thấm nhún vai, lại nói, "Có điều chuyện này cũng không rùm beng. Xem vị phu nhân kia xử lý thế nào thôi."
Họa Đường thở dài. Trước cô đã nghe qua thành tích của đạo diễn kia, nói ông ta lúc trẻ nghèo khổ, chỉ có vợ chịu cùng ông ta theo đuổi giấc mộng đạo diễn. Nhưng ở đời ai biết được chữ ngờ, người có thể cùng nhau qua đau khổ nhưng lại chẳng thể hưởng chung nhau trái ngọt.
Như nhận ra bầu không khí trầm lắng giữa hai người, A Ngốc tha món đồ chơi của nó đến, cọ cọ chân Họa Đường, lại lắc lắc Lam Tư Thấm, muốn chơi cùng hai người. Lam Tư Thấm giơ tay bế A Ngốc lên, vừa quay đầu định nói chuyện với Họa Đường thì lại bị âm báo tin nhắn của đối phương chặn lại.
Cùng lúc đó, Chu Dư vừa xuống máy bay đang ôm điện thoại, không ngừng gửi tin nhắn cho Họa Đường.
Chu Dư: Vợ, em đến rồi nè (=^▽^=)
Chu Dư: Vợ, ở đây nóng quá, nhưng em lại mặc thật là nhiều QAQ
Chu Dư: Vợ, em nhớ chị quá, chị nhớ em không?
Chu Dư: Vợ, vợ à, sao không trả lời tin nhắn của em?
Chu Dư: Vợ có đó không? Vợ có đó không?
...
Lam Tư Thấm thiếu chút nữa đã bị kiểu oanh tạc tin nhắn của Chu Dư dọa sợ. Thấy Họa Đường kiên nhẫn hồi đáp từng tin một, cô không nhịn được lại hỏi: "Bình thường cậu ấy cũng quấn chị vậy sao?"
Mặt mũi trông thì lạnh lùng mà quay lưng sao toàn gửi meme đáng yêu thế kia?!
"Bình thường á?" Họa Đường ngơ ngẩn. Trước hôm nay, hai người vốn chưa bao giờ tách ra, Chu Dư đương nhiên không cần gửi tin nhắn cho cô, "Đây là lần đầu tiên."
Lam Tư Thấm lắc đầu khó tin, lại vuốt ve A Ngốc nhà mình mà cảm thán: "Thật hiếm thấy. Còn quấn người hơn cả A Ngốc nhà em."
Họa Đường buồn cười, cúi đầu thuận tay nhắn lại:
Họa Đường: Chu Dư, sao em còn quấn hơn cả cún con vậy?
Một lát sau, tin nhắn của Chu Dư lại được gửi đến, chỉ có hai câu ngắn ngủn:
Chu Dư: Gâu gâu gâu.
Chu Dư: Cún bự nhớ chị lắm lắm.
____________

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện