Vợ Tôi Đáng Yêu Nhất Quả Đất

Chương 34


trước sau

Advertisement

VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT - CHƯƠNG 34
Tác giả: Lục U U
Edit: Alex
_____________
Nơi quay phim khá hẻo lánh. Chung quanh không bán thứ gì, cũng không có quán ăn. Mới chỉ một tuần ngắn ngủi thôi mà Chu Dư cùng Họa Đường đã gầy đi nhiều.
Hôm nay không có cảnh quay, hai người ở lại phòng nghỉ ngơi. Họa Đường muốn cải thiện bữa ăn cho Chu Dư nên đã sớm mua nửa con gà từ cụ bà ở nhà kế bên, định bụng sẽ hầm canh.
Nơi hai cô ở có nhà bếp. Tuy dụng cụ rất đơn sơ, chỉ một chiếc bếp đắp từ bùn, nhóm lửa còn cần phải đốn củi nhưng dùng cũng không quá khác biệt so với bếp gas trong thành phố.
Biết Họa Đường muốn hầm canh gà, Chu Dư dậy sớm bổ củi, nhìn lửa cháy bùng mới đi gọi vợ dậy.
Họa Đường ngủ đến mơ màng, ngửi được mùi than lửa mới vội giật mình rồi từ từ phản ứng lại.
Hôm qua cô còn luôn miệng nói phải để Chu Dư nghỉ ngơi cho tốt, không ngờ người ta vì cô, mới sớm tinh mơ đã lồm cồm bò dậy làm việc.
“Chu Dư, tối qua em quay cảnh đêm mà sao nay lại dậy sớm vậy?” Họa Đường mới dậy chưa lâu, giọng còn hơi khàn khàn, vừa mềm vừa nhẹ, như cào ngứa ngay trên trái tim người nghe.
“Vợ, em ngủ không được.” Chu Dư thành thật nói. Cô ngủ không sâu, sáng vừa nghe tiếng gà gáy đã hoàn toàn tỉnh táo. Nằm trên giường mãi cũng chẳng ngủ lại được, còn không bằng dậy bổ củi.
“Ngủ không được thì em có thể gọi chị dậy chung mà.”
Hai người dù sao cũng đốt thời gian nhanh hơn là một. Họa Đường nói xong, thuận thế tựa lên người Chu Dư. Mắt cô còn chưa mở hết, mơ mơ màng màng đứng không quá vững, còn lắc lư qua lại.
Chu Dư sao chịu nổi Họa Đường làm nũng như vậy. Nhất thời, cả người cô cứng đờ, tay còn ngoan ngoãn ép sát vào chân, không dám cử động dù chỉ một chút.
“Vợ, chị đừng như vậy.” Chu Dư cúi đầu, nhỏ giọng nói, “Em sẽ rất khó chịu.”
Sự đụng chạm nhẹ nhàng cùng mùi hương đặc biệt từ Họa Đường tựa một đốm lửa thổi bùng, thiêu đốt khiến cả người cô nóng ran.
Chị là Họa Đường, chị là Họa Đường.
Chu Dư chỉ có thể không ngừng lặp đi lặp lại nhắc nhở bản thân như vậy. Chị là ánh trăng cô mơ ước rất nhiều năm, vọng tưởng muốn độc chiếm, không được tùy tiện, không được lỗ mãng.
“Chu Dư, chị hết loét miệng rồi.” Họa Đường lại không có ý định né ra mà ngược lại còn nhón chân, thổi khí bên tai đối phương, “Em... có muốn kiểm tra thử không?”
Chu Dư ngơ ngẩn. Chỉ sợ ngay cả lính cứu hỏa lợi hại nhất cũng khó có thể dập tắt ngọn lửa trong lòng cô lúc này.
“Vợ, chị ăn hiếp em.” Cuối cùng, cô không thể kiềm chế, cúi đầu dán lên môi Họa Đường, “Chị ăn hiếp em.”
Trời đã sáng rõ.
Nhà gạch cách âm không tốt, ngoài cửa sổ dần vang tiếng người qua lại. Mà trong phòng, lửa đốt lan rộng, không thể phân rõ là củi lửa trên bếp hay giữa hai người ôm nhau mãnh liệt hơn.
Canh gà từ sáng sớm hầm đến giữa trưa. Khi Họa Đường bưng lên bàn thì Chu Dư đang ườn người xem phim truyền hình.
Gần đây đang nổi một bộ phim thần tượng vườn trường, không biết chạm trúng cọng dây nào của Chu Dư mà cô nàng này mỗi ngày hễ rảnh rỗi là lại mở lên xem, ngay cả những lời thoại khoa trương, sáo rỗng cũng nghe hết sức ngon lành.
“Tới khúc nào rồi?” Họa Đường đặt canh xuống bàn, tùy ý liếc mắt nhìn một cái. Cốt truyện đang đến đoạn nữ chính chật vật đứng trong mưa to tầm tã, phải lựa chọn một trong hai, “Chị cảm thấy nữ chính chắc chắn là thích đàn em khóa dưới.”
“Nhưng mà đàn chị khóa trên cũng rất dịu dàng.” Chu Dư khó hiểu ngẩng đầu, “Tại sao nữ chính phải thích đàn em?”
“Dịu dàng thường chỉ có thể làm nữ phụ.” Họa Đường khoanh tay, nghiêm túc phân tích xu hướng kịch bản của phim thần tượng, “Oan gia ngõ hẹp nhất định có hiệu quả hài hước hơn. Thoạt tiên là nhìn không vừa mắt, sau này ngày càng không thể khống chế được tình cảm bản thân. Phim thần tượng toàn thích kiểu vậy.”
“Ồ.” Chu Dư vỡ lẽ, trông như lần đầu tiên được nghe.
“Em chưa từng xem phim thần tượng à?” Họa Đường múc cho cô nàng một chén canh gà, “Xem vài bộ, đảm

Advertisement
bảo em sẽ ngán.”
“Vợ.” Chu Dư nhấp một ngụm canh, lại nói, “Người ta yêu đương đều thích gọi xưng hô thân mật, sao chị vẫn gọi em ‘Chu Dư’ vậy?”
Người này rõ là rất bất mãn với cách xưng hô không đủ thân mật của Họa Đường.
“Tại thuận miệng nha.” Họa Đường nghiêng đầu, trước kia cũng không để ý đến vấn đề này, “Vậy em muốn nghe chị gọi bằng gì?”
Chu Dư lập tức nghẹn lời. Cô chỉ đơn giản là bất mãn thôi, cũng không biết muốn Họa Đường sửa thế nào.
“Chu Chu?”
“...”
“Tiểu Dư?”
“...”
Thấy đối phương không hề có phản ứng, Họa Đường đột nhiên nhận ra, mặt cũng ánh đỏ.
“Cái đó... Chị phải ấp ủ một chút.”
Chu Dư nghe vậy, lập tức bực mình đến độ uống một hơi cạn sạch chén canh, rồi bị nóng đến mức phải há mồm thổi mấy hơi.
“Em ngốc sao?” Họa Đường thấy bộ dáng ngây ngô, khờ khạo của cô nàng, không khỏi trêu, “Con Vàng đầu thôn trông còn thông minh hơn em.”
Thông minh lại có ích lợi gì?
Chu Dư không đồng ý, nghiêm túc phản biện: “Con Vàng đâu có vợ đâu.”
“Đồ ngốc, làm gì có ai đi so với chó chớ!”
*
Trước lúc ngủ, Chu Dư tắt đèn, mò mẫm chui vào ổ chăn của Họa Đường. Trong bóng tối, cô thấp giọng thủ thỉ bên tai chị.
“Vợ, vợ à, chị ấp ủ xong chưa?”
Chu Dư còn nhớ chuyện ban sáng, vẫn luôn canh cánh trong lòng việc bắt Họa Đường sửa miệng.
“Chưa, em gấp cái gì? Chờ một chút.”
Cô đã đợi suốt một ngày rồi, sao có thể không gấp cho được?
“Vợ à, vợ, em muốn nghe.”
“Rồi, rồi.” Họa Đường bị phiền đến chịu không nổi, đánh một cái ngáp rồi cất giọng nói, “Chu Dư, vợ, ngủ được chưa?”
“Ơ...” Chu Dư nhất thời chưa chuẩn bị xong, vội ấn mở di động, “Vợ, chị gọi lại lần nữa, gọi lại lần nữa đi.”
Họa Đường đã buồn ngủ đến díp cả mắt, nào biết cái người này đang lén lút làm gì sau lưng. Cô thầm nghĩ dù sao gọi cũng đã gọi rồi, thêm một tiếng cũng chẳng ảnh hưởng gì, bèn cất giọng:
“Vợ à, ngủ ngon.”
Chỉ nghe “bíp” một tiếng, Chu Dư cất điện thoại như giấu món bảo bối.
“Chu Dư, em làm gì đó?” Nghe được tiếng động, Họa Đường hỏi một câu theo bản năng.
Chu Dư lập tức giật nảy hệt như học sinh làm chuyện xấu bị cô giáo bắt quả tang, điện thoại cũng thiếu chút nữa đã lọt xuống gầm giường. Cũng may mà Họa Đường chỉ hỏi vậy thôi chứ không có ý định truy cứu đến cùng.
Chu Dư vội xoay người, duỗi tay ôm chị vợ vào lòng, nói rất tỉnh: “Tin nhắn rác.”
Họa Đường không nghi ngờ gì, đầu thuận thế vùi vào cổ Chu Dư, hỏi: “Giờ ngủ được chưa?”
“Được rồi.” Chu Dư đáp rất nhanh, sau đó lại đặt một cái hôn thật nhẹ lên tóc Họa Đường, “Vợ, ngủ ngon.”
*
Gần đây Chu Dư hơi kì quái. Lúc rảnh rỗi không xem phim thần tượng nữa mà chỉ mang tai nghe, thi thoảng lại cười ngây ngô.
Quái dị nhất chính là chỉ cần Họa Đường vừa bước đến gần là cô nàng lập tức gỡ tai nghe, dường như đang che giấu bí mật gì không thể để Họa Đường biết. Họa Đường tuy tò mò nhưng nghĩ Chu Dư cũng có sự riêng tư nên vẫn không lên tiếng hỏi.
Mãi đến một hôm, cô cùng Triệu Nghị xách cơm hộp bước vào phòng nghỉ, thấy Chu Dư đang mang một cái tai nghe có dây vừa mượn được, ngồi trong góc bấm điện thoại.
“Chu Dư.” Họa Đường gọi. Không biết Chu Dư gần đây rốt cuộc đang u mê cái gì, dù không đem theo tai nghe cũng đi kiếm nhân viên hỏi mượn.
Có lẽ là nghe được tiếng Họa Đường, Chu Dư hoảng loạn đứng bật dậy. Nào ngờ dây tai nghe vướng phải tay vịn ghế, lập tức bị giật ra khỏi điện thoại.
Ngay sau đó, giọng Họa Đường vang lên từ chiếc di động:
“Vợ à, ngủ ngon.”
Họa Đường: “...”
Triệu Nghị: “...” Hôm nay là cái ngày quỷ gì để khoe khoang tình yêu sao? Còn cố ý lừa độc thân cẩu chui vào tàn sát nữa!
_____________
Chu Dư: Vợ em gọi em vợ (*^▽^*)
Họa Đường: Vậy cũng không cần nghe ngày tám trăm lần chứ!

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện