Vợ Tôi Đáng Yêu Nhất Quả Đất

Chương 33


trước sau

VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT - CHƯƠNG 33
Tác giả: Lục U U
Edit: Alex
_____________
Nghi thức khai máy cũng khá đơn giản. Họa Đường cùng Triệu Nghị đứng sau đám đông, từ từ nhận mặt những diễn viên trong đoàn phim.
Nam nữ chính đều là những diễn viên trung niên có tiếng trong giới. Hai người tác phong khiêm tốn, kỹ thuật diễn đảm bảo, danh tiếng vẫn luôn rất tốt. Mà bên cạnh bọn họ, đúng là Trịnh Giai Giai nghe đồn được thêm cảnh kia. Lúc này, cô ta đang ôm một bó hoa, nhìn về phía phóng viên chụp ảnh cười đến xán lạn, như mình mới là vai chính.
Nghĩ đến lần tiếp xúc ngắn ngủi với Trịnh Giai Giai lúc trước, Họa Đường cảm thấy khí chất của cô ta đã thay đổi rất nhiều.
Nụ cười rõ ràng vẫn vậy nhưng lại khiến người ta cảm nhận được sự xa cách, đường nét gương mặt cũng đã xen lẫn vẻ kiêu căng khó hiểu.
“Em xem Trịnh Giai Giai kìa.” Triệu Nghị tiến đến sát bên tai Họa Đường, thấp giọng nhiều chuyện, “Có giống nghi thức khai máy chút nào đâu. Đây rõ ràng là sân nhà của cô ta.”
“Cô ta là nữ số hai sao?” Họa Đường không biết cụ thể danh sách vai diễn, không khỏi tò mò.
“Không phải.” Triệu Nghị lắc đầu, “Em có xem kịch bản của Chu Dư chưa? Cô ta vào vai tiểu đội trưởng có xung đột với Chu Dư trong đó đó.”
Họa Đường vỡ lẽ. Nói vậy, vai diễn của Trịnh Giai Giai còn tiếp xúc với Chu Dư không ít nữa.
“Trước kia cô ta khá có tiếng trên mạng, phương diện xã giao các thứ rất lợi hại.” Triệu Nghị luôn miệng nhắc nhở, “Chu Dư là không tránh khỏi việc tiếp xúc với cô ta rồi, nhưng không cần phải thân quá.”
Tài nguyên trong giới giải trí tựa như một miếng bánh lớn, mọi người dựa vào bản lĩnh mà tranh đoạt với nhau. Đứng trước ích lợi, không có bạn bè tuyệt đối.
“Em sẽ nhắc nhở Chu Dư.” Họa Đường gật gật đầu, nhìn thoáng qua Chu Dư đang đứng cách đó không xa.
Lát nữa em có cảnh quay, hiện tại đã thay phục trang. Nguyên bộ tây trang, áo khoác màu nâu, dù đứng lẫn trong đám đông vẫn vô cùng nổi bật.
Như nhận ra ánh mắt của Họa Đường, Chu Dư bỗng dưng quay đầu, thấy cô đang nhìn thì cười cong mắt.
Vợ nhìn lén em.
Chu Dư yên lặng làm khẩu hình câu ấy, vừa to gan lại có đôi phần cảm giác như đang vụng trộm.
Sóng ngầm mãnh liệt.
Bên tai Họa Đường đột nhiên nóng lên. Cô quay đầu, muốn giấu đi sự ái muội còn chưa tan, bèn thuận miệng nói chuyện với Triệu Nghị: “Triệu Nghị, chị ăn sáng chưa?”
“Họa Đường, em tưởng chị không thấy vừa rồi Chu Dư làm gì sao?” Vẻ mặt Triệu Nghị vô cùng phức tạp, “Hơn nữa chị rõ ràng là ăn sáng chung với hai đứa mà!”
Sao lại có cặp đôi ích kỷ như vậy chứ?!
Cô mới sáng tinh mơ đã cưỡi con xe ba bánh đi ra ngoài mua bữa sáng, quay lưng lại biến thành người vô hình!
*
Nghi thức khai máy ngốn không ít thời gian. Màn diễn buổi sáng của Chu Dư bị hoãn đến tận giữa trưa mới chính thức bắt đầu quay.
Triệu Nghị hình như có chuyện cần xử lý, từ nãy đã không ngừng có điện thoại gọi đến, sắc mặt cũng ngày càng khó coi.
Thấy đã qua giờ cơm, Họa Đường sợ Chu Dư diễn xong không có gì ăn nên thừa lúc còn đang quay, cô nhanh chóng đi hỏi người phụ trách lấy cơm hộp.
Đi rồi trở lại, lúc về thì đoàn phim đã quay xong các cảnh, đến giờ nghỉ trưa. Họa Đường xách cơm hộp, tìm đến phòng nghỉ của Chu Dư, đang định đẩy cửa bước vào thì lại nghe bên trong vang tiếng Trịnh Giai Giai.
“Chu Dư, cô suy xét một chút đi.” Cách nói chuyện của Trịnh Giai Giai rất hùng hổ, giọng điệu cũng có phần bén nhọn, “Một diễn viên hạng ba như cô cần gì phải băn khoăn quá nhiều cơ chứ? Scandal tình ái cũng không phải chuyện gì xấu xa, chỉ cần có thể nổi tiếng thì quản nhiều như vậy làm gì?”
Trong phòng im lặng một lúc, rõ ràng Chu Dư không có ý định đáp lời.
“Từ sau khi gameshow lần trước công chiếu thì trên mạng đã có người ghép cặp tôi với cô. Tự dưng được quảng bá, sao lại không cần?” Trịnh Giai Giai còn không ngừng khuyên bảo, “Hơn nữa cô lạnh lùng, tôi lại ngọt ngào, đầy sức sống, vốn dĩ chính là kiểu kết hợp không bao giờ lỗi thời, hai bên đều được lợi.”
“Nói xong chưa?” Chu Dư nói rất ngắn gọn, giọng điệu cũng không chút dao động.
“Cô không muốn thật sao?” Trịnh Giai Giai cười nhạo một tiếng, “Hay là sợ cô nàng chuyên viên trang điểm kia ghen?”
“Thì liên quan gì đến cô.” Thái độ Chu Dư đã lạnh hơn.
Trịnh Giai Giai nháy mắt nghẹn lời, cả buổi vẫn không đáp lại được câu nào.
“Được, vậy cô ráng tự lo thân.” Cuối cùng, Trịnh Giai Giai tức giận nâng giọng, “Cứ làm nhãi nhép cả đời luôn đi.”
Chu Dư không đáp nữa, dường như hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những lời châm chọc ấy.
Sau vài tiếng chân thình thịch, Trịnh Giai Giai mở cửa, vừa giương mắt đã đụng phải Họa Đường đang xách cơm hộp, nhất thời cũng xấu hổ không thôi.
Họa Đường không kịp trốn, dứt khoát cười cười với cô ta rồi bước vòng qua, đi thẳng vào phòng. Biểu hiện cô quá mức tự nhiên, Trịnh Giai Giai lại tức đến trắng mặt, vung tay sập cửa đánh “rầm” một tiếng thật vang.
“Vợ.” Chu Dư giây trước còn trấn định nháy mắt đã đứng bật dậy, trông còn lo lắng không thôi, “Chị nghe hết rồi sao? Em không nhận lời, em không có nhận lời, vợ, em...”
“Em đang sợ cái gì?” Họa Đường buồn cười kéo bàn tay đang xoắn thành bánh quai chèo của cô nàng ra, “Chị không có giận.”
“Cô ta chọc em.” Chu Dư vô cùng ấm ức, lặp lại lần nữa, “Cô ta chọc em!”
“Chị nghe hết rồi.” Họa Đường an ủi vỗ vỗ đầu chu Dư, “Em làm đúng lắm.”
Nghe vậy, trái tim vẫn luôn treo ngược của Chu Dư cũng an ổn lại, nhưng cô vẫn luôn miệng khẳng định: “Em không có lăng xê tình cảm với cô ta.”
“Cơ mà lạnh lùng với ngọt ngào đúng là rất xứng nha.” Nhớ đến những lời vừa rồi của Trịnh Giai Giai, Họa Đường đúng là đã từng thấy fan ghép cặp hai người trong đám bình luận của gameshow kia, lúc này không khỏi ghen tuông một chút.
“Nhưng mà, nhưng mà!” Chu Dư lập tức luống cuống, “Nhưng mà ngọt

ngào của em ở chỗ này!”
Chu Dư bình thường vẫn hay nói muốn Họa Đường ghen vì mình, nhưng giờ Họa Đường mới trêu hai câu, cô nàng đã sợ tới mức lắp bắp.
“Ở đâu cơ?” Họa Đường ngửa đầu, biết còn cố hỏi.
“Ở chỗ này.” Chu Dư nói, rồi vòng tay ôm eo Họa Đường, đầu cúi đến sát khóe miệng, “Em nếm thử xem, em nếm thử xem có ngọt không.”
“Chu Dư!” Họa Đường vội vươn tay ngăn lại, “Chị còn chưa hết loét miệng.”
Chưa hết thì không được hôn.
Chu Dư lập tức gục đầu như hoa hướng dương héo, giận dỗi với sàn nhà.
“Em ghét loét miệng!”
*
Từ sau chuyện lăng xê, Trịnh Giai Giai cũng không nói chuyện với hai người lần nào nữa. Cho dù là phối hợp diễn thì quay xong cũng không có bất kì giao lưu gì.
Triệu Nghị cảm thấy kì quái, còn lén hỏi Họa Đường: “Sao không khí giữa Chu Dư và Trịnh Giai Giai cảm giác như hơi gượng gạo vậy?”
Họa Đường do dự một lúc, không biết có nên nói cho Triệu Nghị nghe chuyện Trịnh Giai Giai muốn tạo scandal tình ái với Chu Dư hay không.
“Em đừng nói em không biết nha.” Triệu Nghị bĩu môi, đã đoán được phần nào tâm tư Họa Đường.
“Trước cô ta có tìm Chu Dư.” Bất đắc dĩ, Họa Đường đành phải tiến sát đến bên tai đối phương, nhỏ giọng nói, “Cô ta muốn tạo scandal với Chu Dư.”
“Hai đứa không nhận lời đó chứ?” Triệu Nghị kinh ngạc trừng mắt, mặt đầy phản đối, “Thủ đoạn lăng xê của ê kíp cô ta ghê lắm. Kéo scandal với cô ta, trăm hại mà không một lợi đâu.”
“Chị yên tâm đi, không có nhận lời.” Họa Đường đưa ra câu trả lời khẳng định, “Chu Dư từ chối rồi.”
“Aiz, cuối cùng cũng có đứa nhẹ lo.” Triệu Nghị duỗi tay xoa xoa thái dương, thở dài thườn thượt.
“Mấy hôm nay thấy chị vẫn luôn bận bịu, xảy ra chuyện gì sao?”
“Trong tay chị còn một nghệ sĩ nữ nữa. Gần đây cô ta phối hợp với nam chính trong phim tạo scandal tình ái để lăng xê. Không ngờ bên đây cô ta diễn xong rồi, nhà trai bên kia lại không hồi đáp, hai ngày trước còn đăng bài đính chính bác bỏ tin đồn. Bây giờ fan trên mạng đều mắng nhà gái rẻ tiền.” Triệu Nghị mệt mỏi lắc đầu, “Thời buổi này không tin ai được.”
Họa Đường cũng rất thông cảm mà gật đầu. May mà Chu Dư không thích giao lưu với ai, cũng đỡ được nhiều phiền toái không đáng có.
Một tuần bình an không sóng gió trôi qua, Họa Đường và Chu Dư cũng dần thích ứng với cuộc sống ở Tây Bắc.
Hôm nay vừa kết thúc công việc, hai người đang định về ăn cơm thì đột nhiên bị nhân viên gọi lại.
“Tiểu Họa, có người gửi cho em một thùng lớn.”
Người nói chuyện là nhân viên chủ yếu phụ trách giao nhận bưu phẩm của đoàn phim. Lúc này, bên cạnh cô ta đầy ắp những thùng hàng lớn nhỏ đủ kiểu.
Họa Đường sửng sốt, vừa bước qua định tìm đồ của mình thì giương mắt đã thấy đối phương trỏ vào chiếc thùng giấy lớn đặt trong góc.
Thùng cao chừng nửa thước, đóng gói ngay ngắn, trông có vẻ nặng.
Họa Đường còn chưa kịp đi lấy thì Chu Dư đã chạy đến, bê nó lên.
Sức lực của hai người chênh lệch khá lớn. Những chuyện cần dùng sức, Chu Dư luôn xung phong nhảy ra đảm nhiệm. Họa Đường cân cấn trong lòng, muốn giúp một tay, lại bị Chu Dư từ chối.
“Vợ, không nặng.” Chu Dư nói xong, cúi đầu nhìn lướt qua thông tin trên thùng, “Hình như là đồ từ thành phố B gửi đến.”
“Thành phố B?” Họa Đường ngẩn ra, cũng đã đoán được đại khái, “Chắc là đồ ăn mẹ gửi.”
Mấy hôm trước, cô ăn uống quá thanh đạm, mỗi ngày đều ăn sáng với cháo trắng nên nhịn không được mà than thở với má Họa rằng khẩu vị không tốt. Không ngờ má Họa ngay hôm sau đã làm chà bông thịt ít dầu ít muối, nói là để cô ăn chung với cháo.
“Chà bông?” Chu Dư hoang mang nhìn lại chiếc thùng trên tay, “Có nhiều quá không?”
Họa Đường nghẹn lời. Cả một thùng chà bông thì đúng là hơi nhiều thật.
Lát sau, hai người quay lại nơi nghỉ ngơi. Họa Đường cầm kéo mở thùng, thấy bên trong chứa đầy đồ đạc.
Hai hủ chà bông quấn kín mít, phía dưới nữa là hai bộ đồ giữ ấm dày thật dày, lấy đồ ra còn có thể nhìn đến mấy viên kẹo cứng trái cây nằm rải rác cùng thư tay của má Họa.
“Vừa nhìn thì biết ngay là Họa Công Chúa.” Họa Đường nhặt số kẹo trong thùng, chia cho Chu Dư mấy viên, “Hồi trước nó chỉ cho chị ba viên, lần này có sáu, quá nửa là tính luôn cả phần em rồi.”
Chu Dư cúi đầu nhìn ba viên kẹo trong tay, nhớ đến gương mặt tươi cười của cô bé, kẹo chưa ăn đã thấy ngọt trong lòng.
“Mẹ nói gần đây trung tâm thương mại ra mẫu đồ thu đông mới, mẹ thấy đồ giữ ấm có chương trình khuyến mãi nên mua cho tụi mình hai bộ.” Họa Đường vừa đọc thư tay của má Họa vừa thuật lại cho Chu Dư, “Mẹ lần đầu mua quần áo cho em, bảo em thử xem có vừa hay không, không vừa lại đổi, hóa đơn vẫn còn giữ.”
“Em cũng... có phần sao?” Vẻ mặt Chu Dư thoáng kinh ngạc, như hoàn toàn không ngờ má Họa gửi đồ cho Họa Đường còn nghĩ đến mình.
“Đúng vậy, em không thấy thứ gì cũng có hai phần sao?” Họa Đường chỉ chỉ đồ đạc trong thùng, “Chà bông cũng có một hủ cho em ăn kia kìa.”
Chu Dư đột nhiên chớp chớp mắt, không dám tin.
“Em mau mặc thử đi.” Họa Đường lại nhét bộ đồ giữ ấm vào lòng cô nàng, “Không vừa thì gửi lại ngay.”
“Vợ, em...” Giọng Chu Dư thoáng ngập ngừng. Cô lớn đến vậy mới nhận được quà từ người lớn lần đầu tiên, thật sự có hơi kinh ngạc.
“Chu Dư, em ngay cả mẹ cũng gọi rồi, bây giờ còn khách khí à?”
“Vợ, em... giờ em cũng có người nhà rồi sao?”
“Ừ, đúng rồi.”
_____________
Chu Dư: (*^▽^*)


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện