Vợ Tôi Đáng Yêu Nhất Quả Đất

Chương 3


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT - CHƯƠNG 3
Tác giả: Lục U U
Edit: Alex
_____________
Số lần Họa Đường đến bệnh viện có thể đếm trên đầu ngón tay, khoa Tâm thần lại càng là lần đầu tiên.
Trên hành lang dài yên tĩnh của bệnh viện ngồi đầy người đang đợi khám, nếu không phải nôn nóng không yên thì chính là mặt mũi sầu thảm. Bầu không khí căng thẳng tựa một đôi bàn tay vô hình, siết chặt khiến người ta không thở nổi.
Ngồi trong đó, Họa Đường như cũng bị lây uể oải. Cô liếc mắt nhìn Chu Dư một cái, nỗi bất an trong lòng lại càng dâng cao.
Nhỡ đâu động tác của cô tối đó quá thô lỗ, lúc kéo người về khách sạn bất cẩn đụng vào đầu, khiến người ta đụng ra bệnh thì chẳng phải đã thành làm phước phải tội mà hại Chu Dư rồi sao?
Có lẽ là cảm nhận được sự căng thẳng của Họa Đường, Chu Dư lặng lẽ vươn tay, khẽ cào vào lòng bàn tay người ngồi bên cạnh.
Xúc cảm mềm nhẹ tựa lông chim khiến sự lo âu trong đáy lòng Họa Đường nháy mắt trở thành hư không. Cô nghiêng mặt, chỉ thấy Chu Dư ghé đầu đến gần bên tai, nhỏ giọng nói: "Vợ đừng sợ."
Ánh mắt người kia quả quyết, xen lẫn đôi phần cổ vũ như đang dỗ con nít.
Mãi đến lúc này, Họa Đường mới mơ hồ ý thức được rằng chứng bệnh của Chu Dư hình như có hơi kì quái. Người này ngoại trừ những lúc gọi cô là vợ trông như trẻ con thì còn lại đều biểu hiện rất bình thường, thậm chí còn trầm ổn, trấn tĩnh hơn cả người thường.
Họa Đường đột nhiên lâm vào trầm tư. Cô bây giờ hình như cũng đã không thể phân rõ rốt cuộc giữa làm nũng và bình tĩnh thì cái nào mới là Chu Dư thật sự.
*
Hai người đến sớm, không phải chờ bao lâu đã được vào gặp bác sĩ.
Biết là xem bệnh cho mình nên Chu Dư rõ ràng không quá phối hợp, lúc này đang rúc cả người bên cạnh Họa Đường, mặc cho bác sĩ hỏi chuyện kiểu gì cũng không trả lời.
Họa Đường không còn cách nào khác, đành phải nói cho bác sĩ tất cả những gì mình biết được.
Bác sĩ nghe xong, viết vài câu trên hồ sơ khám thì đã có phán đoán đại khái.
"Căn cứ vào tình huống của bệnh nhân thì bước đầu nghi ngờ là bệnh hoang tưởng."
"Bệnh hoang tưởng?"
"Bệnh hoang tưởng người khác cũng yêu mình." Bác sĩ sợ cô không hiểu, lại giải thích. "Phần lớn là do bệnh nhân nảy sinh tình cảm với người khác, cầu mà không được hoặc bị kích thích từ bên ngoài, vân vân... dẫn đến sự bộc phát của bệnh. Biểu hiện thường gặp chính là xem đối tượng phải lòng như người yêu."
"Đối tượng phải lòng?" Họa Đường trố mắt, sau đó nhanh chóng lắc đầu, "Bác sĩ, chắc bác hiểu lầm rồi. Tôi với cổ trước giờ không quen biết."
"Cô xác định trước kia cô ấy không biết cô sao?"
Họa Đường ngẩn ra, nhớ đến Chu Dư có thể nói chính xác những trường mình đã học, lời phủ định dâng đến miệng lại bị cô nuốt trở vào
Bác sĩ nhìn ra sự chần chờ của cô, bèn tốt bụng trấn an: "Cô cũng đừng quá lo lắng. Nếu tích cực phối hợp điều trị thì sẽ hồi phục rất nhanh."
Trong lòng Họa Đường rối như tơ vò, một chữ trong lời an ủi cũng không nghe rõ, chỉ gật đầu lấy lệ.
"Nhưng mà bệnh nhân vừa phát bệnh, trong thời gian này người thân, bạn bè nên cố gắng chiều theo ý cô ấy, đừng để người bệnh bị kích thích nữa."
"Nếu tôi đề nghị chia tay thì có tính là kích thích không?"
*
Nửa giờ sau, Họa Đường cầm trong tay mấy hộp thuốc bác sĩ kê đơn, đứng trước cửa bệnh viện, mặt đầy bất lực.
Cô ngẩng mặt nhìn Chu Dư cao hơn mình nửa cái đầu, lại nhớ đến những lời của bác sĩ vừa rồi, không hiểu rốt cuộc tại sao mà mình lại vô duyên vô cớ dây vào phiền toái lớn như vậy.
Chuyện đã đến nước này, cô cũng chỉ có thể tự an ủi bản thân, xem Chu Dư như người bạn cùng phòng ở ghép bình thường. Dù sao bạn cùng phòng này ngoại trừ có hơi quấn người thì gần như không có khuyết điểm. Xinh đẹp, nghe lời, lại còn biết võ, cô cũng không thiệt.
Chỉ là...
"Chu Dư, nói rõ trước, ở chỗ tôi cũng được, nhưng cô phải trả tiền cơm." Họa Đường bấm tay tính toán, "Vợ chồng với nhau còn phải tính rõ ràng mà, đúng không?!"
Chu Dư yên lặng nhìn Họa Đường, không biết nghĩ đến điều gì mà cả gương mặt đột nhiên đỏ như tôm luộc.
"Chu Dư, không được giả ngu!"
Họa Đường duỗi tay chọt chọt, nhưng chưa kịp rút về thì đã bị nắm lấy.
Chu Dư túm tay cô, kéo thẳng lên trên, cuối cùng đưa đến bên miệng cọ cọ. Động tác ấy giống như thích đến khó kiềm nổi nhưng lại không cách nào bày tỏ, hận không thể mân

mê, âu yếm mỗi chỗ trên người đối phương một lượt.
"Cô làm gì đó!" Họa Đường trừng mắt, muốn rụt tay nhưng làm sao cũng không thu lại được. "Buông ra mau."
"Vợ thấy cưng quá. Giận thấy cưng, mắng thấy cưng, chỗ nào cũng cưng hết." Chu Dư nghe lời buông tay, rồi lại nhịn không được mà kề sát, nhẹ giọng hỏi. "Sao lại cưng tới vậy được?"
Vẻ mặt cô vô cùng nghiêm túc, giọng điệu cũng lẫn mấy phần hoang mang, hệt như đang thật sự thắc mắc.
Họa Đường bị cô nàng nói đến nóng cả tai, vừa xấu hổ vừa tức giận rụt tay về, nói: "Trong vòng hai phút không cho cô nói chuyện với tôi nữa."
Chu Dư nghe lời mím môi, nhưng bụng lại phản nghịch réo vang.
Hai người đi quá gấp, cơm sáng cũng chưa kịp ăn.
Họa Đường thấy người kia đáng thương xoa bụng, trong lòng bất giác lại mềm.
"Đi thôi, về ăn cơm."
"Ư ư!"
*
Không phải đang giờ cơm, dù là gần bệnh viện nhưng trong nhà hàng cũng không có mấy người.
Hoành thánh nóng hôi hổi vừa được dọn lên, Chu Dư đã gấp rút gỡ khẩu trang, vừa nhìn là biết ngay đói bụng đã lâu.
Nhưng cái người này tối qua ở đoàn phim đã ăn sạch ba hộp cơm, về khách sạn còn gặm thêm nửa con gà. Bây giờ lại đói như vậy, hệ tiêu hóa có phải hơi tốt quá rồi không?
"Chu Dư, tôi nói lại lần nữa chuyện tiền cơm..." Họa Đường chống nửa mặt, vừa mở miệng đã bị người đối diện ngắt lời.
"Ư." Trong miệng còn ngậm đầy đồ ăn, Chu Dư trực tiếp vươn tay đưa cho Họa Đường một cái túi.
Họa Đường nghi hoặc nhận lấy, vừa mở ra đã thấy bên trong có mấy chục đồng tiền lẻ và một chiếc thẻ.
"Thẻ tiền lương." Chu Dư giải thích, "Mật mã là sinh nhật em."
"Sinh nhật cô á?" Họa Đường ngẩn ra, rồi buồn cười lắc đầu. Trong nháy mắt vừa rồi, cô thiếu chút nữa đã cho rằng Chu Dư sẽ lấy sinh nhật của cô làm mật mã. Dù sao những cảnh như vậy trong phim thần tượng đều đã thành kinh điển.
Dường như đọc được suy nghĩ trong lòng cô, Chu Dư lại bổ sung: "Vốn định dùng sinh nhật vợ."
"Hả?"
"Cơ mà thẻ lương phải nộp lên cho vợ, để vợ dùng." Chu Dư hơi cúi đầu, giọng điệu có phần ngượng ngùng mà ấp úng, "Em... em muốn để vợ nhớ kĩ sinh nhật em."
Họa Đường mất tự nhiên ho nhẹ mấy tiếng. Cất thẻ xong, nghĩ đến chuyện Chu Dư sẽ ở lại bên cạnh mình trong khoảng thời gian sắp tới, cô lại nói: "Mau ăn đi. Ăn xong dẫn cô đi mua quần áo."
*
Đối với quần áo mặc, Chu Dư không hề kén chọn. Cô vừa cao vừa gầy, đứng trong tiệm tựa như móc treo quần áo. Chỉ cần Họa Đường vừa lòng thì cô cũng gật đầu, chẳng mấy chốc đã lựa đủ đồ, trong đó còn có hai bộ áo ngủ đôi rất đáng yêu.
Áo ngủ là do Chu Dư để lên quầy thu ngân trước khi tính tiền, Họa Đường thậm chí còn không nhìn kĩ, nghĩ dù gì cũng chỉ là một bộ quần áo nên muốn mua thì cứ mua chung.
Mãi đến khi đêm đó quay lại khách sạn, khi sửa sang lại đồ đạc cho Chu Dư thì Họa Đường mới đột nhiên phát hiện trên bộ áo ngủ đôi kia có hình Cinnamoroll, nhìn sao cũng thấy hệt như đồ cho con nít.


"Chu Dư, thẩm mỹ của cô có phải hơi lạ không?" Họa Đường giơ bộ đồ ngủ, chần chừ nói.
"Lần đầu gặp chị thì trên quần áo của chị có cái đó." Chu Dư chọc chọc hình cún hoạt họa.
"Trước kia cô biết tôi thật sao?" Họa Đường đột nhiên nhớ đến lời bác sĩ nói ban sáng. Chẳng lẽ thật sự là Chu Dư quá đỗi thích cô nên nhất thời bị kích thích, cứ vậy mà xem cô như vợ mình?
"Lúc em học năm nhất sơ trung thì chị năm ba." Chu Dư nghiêng đầu nhớ lại, "Lớp của chị ở ngay đối diện lớp em. Vợ xinh quá, em cứ nhịn không được mà nhìn lén."
"Tôi? Xinh á?" Họa Đường không dám tin mà chỉ chỉ vào mình. Cô lúc sơ trung cùng lắm chỉ xem như dễ nhìn. Cả khối có nhiều bạn nữ như vậy, vốn không thể tính là nổi bật.
"Xinh." Chu Dư bất mãn với sự do dự trong lời Họa Đường mà khẳng định một lần nữa, "Đặc biệt xinh."
Sao lại không xinh cho được?
Rõ ràng là xinh đến mức khiến cô khi đó mới mười ba tuổi cứ ghé lên cửa sổ mà mơ mộng suốt cả mùa hè.
_____________
Ờm toi đi chơi 5 bữa nên có thể ra chương hơi chập chờn nhen.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện