Vợ Tôi Đáng Yêu Nhất Quả Đất

Chương 20


trước sau

VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT - CHƯƠNG 20
Tác giả: Lục U U
Edit: Alex
_____________
Trong phòng bệnh im ắng, mỗi người đều mang một tâm sự riêng.
Lam Tư Thấm ỉu xìu cào cơm, trong mắt tràn đầy mất mát.
Họa Đường thoáng bất an, đưa nửa quả táo trong tay cho Chu Dư, lại thấp giọng hỏi cô nàng có muốn ăn gì nữa không.
Chỉ có Diệp Di là tươi cười, dường như không hề nhận ra địch ý từ Chu Dư mà đi thẳng đến ngồi xuống bên cạnh Họa Đường.
“Họa Đường, đã lâu không gặp.” Diệp Di nghiêng đầu nhìn sang, ý cười càng đậm, “Gần đây em bận lắm sao? Chị đến nhà thăm thầy cô mấy lần mà vẫn không gặp được em.”
Cha của Họa Đường là giảng viên Đại học Y khoa của thành phố B. Diệp Di là học trò ruột của ông. Họa Đường cùng Diệp Di tuy gọi nhau là đàn chị, đàn em nhưng hai người chưa bao giờ học cùng trường. Chỉ là Diệp Di lúc còn đại học từng kiêm chức làm gia sư cho Họa Đường, lúc ấy bản thân Diệp Di vẫn còn là sinh viên, gọi cô giáo thì quá mức nghiêm túc nên dứt khoát đổi thành đàn chị.
“Ừm, đúng là bận thật.” Họa Đường khách khí cười cười, “Đi theo đoàn phim, mấy hôm trước mới về thành phố B.”
“Khéo vậy sao?” Diệp Di nhướng mày, lại tiếp lời, “Thời gian này em đều ở nhà nghỉ ngơi à?”
“Đàn chị Diệp Di, em đã dọn ra riêng rồi.” Họa Đường lại đáp, giọng lúc này đã thoáng mấy phần xa cách.
“Thế à? Vậy giờ em ở chỗ nào?” Diệp Di truy vấn, rồi như nghĩ đến điều gì, lại nói, “Cuối tuần sau là sinh nhật thầy, có muốn chị qua đón em cùng về ăn cơm không?”
Cô ta vừa dứt lời, Chu Dư bên này đã ngoạm một ngụm táo thật to, lập tức bị chua đến đỏ mắt.
“Không cần đâu, đàn chị. Em ở ngay đối diện, rất gần, băng qua đường là tới rồi.” Họa Đường liên tục xua tay, từ chối ý tốt của Diệp Di.
Cô từ chối thật sự rất nhanh chóng, thậm chí không có một chút do dự.
“Lớn rồi đúng là khác hẳn.” Diệp Di thu lại ý cười, nói với vẻ sâu xa, “Bé Họa Đường cũng biết khách khí với chị rồi cơ đấy.”
Họa Đường nhấp môi, không đáp lời.
“Hai người biết nhau lâu rồi sao?” Lam Tư Thấm nghe đến thơ thẩn, đột nhiên cắm miệng một câu.
“Lâu lắm rồi.” Diệp Di gật gật đầu, “Lúc đó em ấy mới học sơ trung, ngày nào cũng theo đuôi gọi “chị chị chị” liên tục, ngay cả thầy còn trêu là con gái mình đi theo người ngoài, đâu có xa lạ như bây giờ.”
Chu Dư lại yên lặng gặm một ngụm táo, thất thần đến độ cắn vào tay cũng chưa thấy đau.
“Đàn chị, em muốn ra ngoài rửa trái cây, chị đi cùng em đi.” Họa Đường nhấc giỏ trái cây, ngắt ngang cuộc nói chuyện giữa Lam Tư Thấm và Diệp Di.
Diệp Di cụp mắt, đảo qua Chu Dư đang héo úa rồi đứng dậy.
“Vợ.” Chu Dư khẽ kéo vạt áo Họa Đường, hiển nhiên cũng muốn đi theo ra ngoài.
“Chị đi năm phút thôi.” Họa Đường trấn an mà xoa xoa đầu cô nàng, “Không phải như em nghĩ đâu, yên tâm.”
Chu Dư thuận thế nắm lấy tay đối phương hôn một chút, cũng không chơi xấu nữa mà chỉ lẳng lặng nhìn theo Họa Đường cùng Diệp Di rời khỏi phòng bệnh.
“Nè, cậu ổn chớ?” Lam Tư Thấm lén nhìn Chu Dư trông như mất hồn, “Tuy bác sĩ Diệp đúng là rất ưu tú nhưng cậu cũng không kém mà. Hơn nữa cậu cũng đã kết hôn với Họa Đường rồi... không đúng nha, bác sĩ Diệp thân với cả nhà chị Tiểu Họa như vậy mà hai người không biết nhau sao?”
Chu Dư từ từ nâng mắt, dấu răng trên tay cũng dần truyền đến cảm giác đau đớn.
Sao lại không biết cho được?
Chính vì biết nên cô mới có thể ghen tị đến độ ấy.
Đã từng có vô số buổi tối, cô thơ thẩn đi đến dưới lầu nhà Họa Đường, lại không chỉ một lần thấy Họa Đường đưa Diệp Di ra cửa. Hai người vừa nói vừa cười, tựa như hắt vào đầu cô cả thùng nước lạnh, hết lần này đến lần khác, dập tắt ngọn lửa trong lòng cô, nói cho cô biết họ mới thật sự có đôi có cặp, còn cô chỉ là một kẻ nhát gan vĩnh viễn không cách nào bước ra ánh sáng.
Cùng lúc đó, Họa Đường xách giỏ trái cây, đi thẳng đến phòng rửa mặt rồi đột nhiên dừng bước.
“Bé Họa Đường, trong phòng bệnh có toilet, sau này muốn rửa trái cây...” Diệp Di đi theo sau, ẩn ý nói, “Có thể rửa ở ngay đó cho gần, không cần chạy xa như vậy.”
Nếu chỉ đơn thuần là rửa trái cây thì cớ gì lại cần đến hai người.
Họa Đường quay lại, đối mặt Diệp Di, nói thẳng: “Đàn chị, chị là người thông minh, em cũng không lấp lửng làm gì. Chuyện của hai chúng ta là không thể nào.”
“Đây là nguyên nhân mà em trốn chị suốt nửa năm sao?” Diệp Di hơi dừng một chút, “Là bởi vì cái người trong phòng bệnh vừa rồi à? Cô ta gọi em là gì? Vợ? Em nói có buồn cười không, cô bé năm đó chạy theo chị, nói muốn vĩnh viễn ở bên nhau giờ đột nhiên lại thành vợ của người khác?”
“Đàn chị, em vẫn luôn xem chị như người nhà. Công bằng mà nói thì ba mẹ em chẳng phải cũng coi chị như con gái suốt bao nhiêu năm qua sao?” Họa Đường bất đắc dĩ thở dài, “Em đúng là đã nói muốn vĩnh viễn ở bên nhau, nhưng chị đã quên hôm ấy là giao thừa, còn có ba mẹ và Công Chúa ở đó nữa. Em là hy vọng người một nhà có thể vĩnh viễn ở bên nhau.”
Lúc còn đi học, hoàn cảnh gia đình Diệp Di không được tốt, phải ăn mặc cần kiệm, chỉ có thể dựa vào học bổng mà cầm cự qua ngày.

Làm giảng viên, ba Họa thấy thương cho học trò, bèn mời cô về dạy kèm Họa Đường, cũng có thể kiếm thêm chút tiền thu nhập. Kết quả cứ qua lại như vậy, mọi người cũng dần trở nên quen thuộc. Ngay cả bữa cơm đoàn viên cuối năm, ba má Họa cũng không quên gọi Diệp Di lúc đó đang tranh thủ làm thêm vào dịp nghỉ đến tham dự.
Trước giờ, đối với Diệp Di, Họa Đường chưa hề có ý gì khác. Lúc nhỏ không có, lớn lên rồi cũng không. Cô vẫn luôn xem Diệp Di như chị gái. Vốn tưởng rằng Diệp Di cũng nghĩ vậy, nào ngờ người này lại thích cô.
Nửa năm trước, Diệp Di thổ lộ tình cảm. Lúc đó, cô đã định từ chối ngay, nhưng lời vừa đến bên miệng đã bị Diệp Di ngăn lại. Diệp Di nói cho cô thời gian suy nghĩ, muốn cô sau hẵng đưa ra câu trả lời. Sau chuyện đó, Họa Đường cùng Lam Tư Thấm vào đoàn phim, cũng không gặp lại Diệp Di nữa.
Mãi đến hôm nay.
“Đàn chị, em thật sự không có trốn chị.” Họa Đường nghiêm túc nhìn về phía Diệp Di, “Trong khoảng thời gian này em không có ở thành phố B. Xin lỗi chị, những lời này hẳn nên nói với chị sớm hơn chứ không phải để đến tận bây giờ.”
Diệp Di nghẹn lời, mãi một lúc lâu sau mới cất tiếng hỏi: “Nếu không có người kia thì em sẽ chấp nhận chị sao?”
“Không liên quan đến em ấy.” Họa Đường lắc đầu, “Đàn chị, cho dù có đang độc thân thì hôm nay em cũng sẽ đưa ra câu trả lời giống hệt. Cái kiểu thích mà chị muốn, em không thể nào cho được.”
“Chị hiểu rồi.” Diệp Di cười khẽ, rồi duỗi tay đón lấy giỏ trái cây, bước đến bên cạnh bồn rửa, lại nói, “Bây giờ em có bạn rồi, chị cũng nên hết hy vọng.”
“Đàn chị...” Họa Đường cúi đầu, cảm thấy có phần áy náy.
“Nghĩ cái gì vậy, bé Họa Đường.” Diệp Di ngước mắt, thấy Họa Đường trong gương rũ đầu lại cảm thấy buồn cười, “Người bị từ chối là chị hay là em? Không phải chị mới là người nên đau khổ sao?”
Họa Đường không nói chuyện, chỉ yên lặng đứng dậy cùng đối phương rửa trái cây.
“Người kia tốt với em không?” Diệp Di lại hỏi, nghĩ đến Chu Dư vừa rồi tay không bóp nát nửa quả táo thì không khỏi cảm thấy lo lắng, “Trông cô ta có vẻ hung, không ăn hiếp em đó chứ?”
“Hung?” Họa Đường ngây ngẩn, lại lập tức bật cười, “Đàn chị, chị hiểu lầm rồi. Em ấy không hung chút nào. Em là người rất hiền hòa, ngay cả tức giận cũng toàn là tự mình hờn dỗi.”
Ý bênh vực trong lời Họa Đường đã quá rõ ràng. Diệp Di nhún vai, không tiếp tục đề tài về Chu Dư nữa.
Diệp Di còn có việc, giúp Họa Đường rửa trái cây xong liền tỏ ý phải về văn phòng. Cô vẫy vẫy tay với Họa Đường, nụ cười lúc này đã có vẻ thoải mái: “Chị đi trước, có cơ hội lại liên hệ.”
Họa Đường gật đầu, nhìn theo bóng đối phương rời đi, vừa quay lại đã thấy Chu Dư đang không ngừng quanh quẩn trước cửa phòng bệnh. Trông cô nàng vô cùng bất an, vừa đảo lung tung vừa lo lắng mà dùng tay xoắn ống quần.
Không biết vì sao, Họa Đường đột nhiên cảm thấy đau lòng.
“Chu Dư.” Cô khẽ cất lời, gọi lại cái người đang thấp thỏm, “Mình về nhà thôi.”
Suốt đường về, Chu Dư kiệm lời đến lạ thường. Họa Đường muốn bắt chuyện, nhưng lời đến miệng lại cảm thấy không thích hợp, đành nuốt trở vào.
Mãi mới về đến nhà, Chu Dư lập tức nhắm thẳng tủ lạnh, mở cửa, lấy rượu trái cây Họa Đường mua lúc trước ra.
“Em đang làm gì vậy?” Họa Đường không hiểu. Chu Dư không thích uống rượu, trong tủ lạnh còn những món khác, có khát cỡ nào cũng không cần phải miễn cưỡng uống đỡ.
Chu Dư lại không đáp, im lặng mở lon, ngửa đầu tu ừng ực. Cô uống rất nhanh, chỉ mấy hớp đã vơi quá nửa. Nhưng trái ngược với hành động nốc rượu thoải mái ấy, vẻ mặt cô lại không có vẻ đang hưởng thụ mà ngược lại, càng giống tự ép bản thân mình uống hơn.
“Chu Dư, em coi chừng sặc.” Họa Đường lo lắng chau mày, duỗi tay toan giành lại chiếc lon trong tay đối phương, “Uống ít một chút.”
Chu Dư không để Họa Đường thực hiện được, tiện tay quẳng chiếc lon rồi thuận thế kéo Họa Đường vào lòng.
“Chu Dư, em... Ưm!”
Những lời còn lại toàn bộ bị chặn trong miệng.
Kẻ chếnh choáng men say cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi người thương.
Đây vẫn là lần đầu tiên Chu Dư hôn môi. Không có dẫn đường, không có quy tắc, chỉ như chuồn chuồn lướt nước mà khẽ chạm vào môi Họa Đường. Một lần, hai lần, tựa vô cùng trân quý mà không dám tiến sâu.
Họa Đường ngửa đầu, bàn tay chống đỡ trước người Chu Dư cũng dần mất lực. Cô hơi khép mắt, mãi một lúc sau mới nói: “Chu Dư, em say rồi.”
“Em không có say, vợ, em không có say.”
Dường như muốn chứng minh mình còn tỉnh táo, Chu Dư nâng mặt Họa Đường, lại hôn một cái, rồi đếm: “Một.”
Hôn một cái nữa, đếm “Hai”.
Lại một cái nữa, đếm “Ba”.
Trong căn phòng thuê nhỏ hẹp, đèn còn chưa tỏ, chỉ nghe tiếng Chu Dư chậm rãi đếm số, “Hai sáu, hai bảy, hai tám...”
“Chu Dư, em còn muốn hôn bao lâu nữa? Chân chị đứng tê rần cả rồi.”
_____________
Chu Dư: Uống rượu lấy can đảm QAQ


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện